Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1980
Các thần (2)

❊ ❊ ❊

Cách đánh như thế chỉ đơn giản là lưỡng bại câu thương.

Đại Minh lao dân thương tài, đánh tan gần hết tài chính. Mông Cổ tất nhiên cũng không chiếm được lợi gì, phần lớn súc vật không kịp mang theo, còn lỡ mùa chăn nuôi, đến mùa đông mỗi năm đều chết đói rất nhiều người.

Trương Bỉnh Văn nói: “Ấy vậy mà thương thuế và quan thuế lại liên tục tăng cao trong nhiều năm qua. Thương mại ở Gia Thành (Batavia) khôi phục hơn nửa, năm ngoái đã không cần cung cấp thêm bạc mà còn nộp lên trung ương hơn ba mươi ngàn lượng, sau này chắc chắn sẽ còn nộp lên càng ngày càng nhiều bạc hơn. Ở bốn tỉnh Sơn, Thiểm, Ký, Liêu, dân số cũng đang dần khôi phục, thuế ruộng bắt đầu thu đầy đủ, tài phú ở bốn tỉnh kia cũng càng ngày càng nhiều. Ba năm sau, tài chính sẽ bắt đầu dư dả hơn mà thôi.”

“Đúng rồi.” Viên Doãn Long sực nhớ đến một chuyện: “Sáng hôm nay vừa nhận được tấu chương bên Tri phủ Đài Loan, Tổng đốc Tây Ban Nha ở Philippine đang xin được thành lập một điểm tiếp liệu ở Ryukyu.”

Lưu Tử Nhân có chút nghi ngờ: “Tổng đốc Philippine muốn xin được thiết lập điểm tiếp liệu thì sao không đi tìm Tổng đốc Luzon Trương Hoàng Ngôn để truyền lời?”

Ngô Ứng Cơ cười nói: “Trương Hoàng Ngôn chắc chắn đang rất lo lắng, lỡ như ở Ryukyu được thiết lập điểm tiếp liệu, sau này hải thương Phúc Kiến sẽ trao đổi với Tây Ban Nha, trực tiếp chở hàng đến Ryukyu, không đến Luzon nữa thì phải làm sao?”

Chu Thuấn Thủy nói: “Trương Hoàng Ngôn lo quá mà thôi, trong chuyện này, người Tây Ban Nha phải lo lắng hơn hắn mới đúng. Một khi bến cảng trao đổi trở thành Ryukyu, chẳng ai lại đến Cebu nữa, đất Philippine thuộc địa cua Tây Ban Nha há chẳng phải đã xong đời rồi ư? Theo ta thấy, điểm tiếp liệu ở Ryukyu cùng lắm cũng chỉ là để tiếp tế rau cải trái cây lương thực mà thôi.”

“Vẫn sẽ có hàng hóa.” Trương Bỉnh Văn nháy mắt.

Mọi người lập tức hiểu ý, ngay sau đó dở khóc dở cười.

Quan lại thực dân ở Philippine muốn nhân lúc tiếp tế ở Ryukyu hòng buôn lậu!

Bên phía đảo Cebu có tầng tầng lớp quan viên giám đốc, muốn mang hàng vào sẽ vô cùng phiền phức. Nếu thiết lập điểm tiếp liệu ở Ryukyu thì có thể tránh được giám đốc, dọc đường còn có thể mang thêm hàng. Vậy thì cũng tốt hơn xe khách đường dài, thỉnh thoảng cứ dừng lại ở những trạm gần nhau, đón thêm vài hành khách, không cần mua vé xe (trao đổi giấy phép), người kiếm được tiền đều là tài xế và nhân viên bán vé.

Lưu Tử Nhân có thể xếp hàng thứ ba trong nội các cũng không phải là lãng đắc hư danh, hắn lập tức đánh nhịp: “Thế cứ để người Tây Ban Nha tiếp tế ở Ryukyu, bọn họ càng dính líu đến lợi ích ở Ryukyu, sự khống chế của thiên triều đối với Philippine cũng càng mạnh hơn.”

Nếu ở Ryukyu hình thành một trật tự buôn lâu, liệu có bao nhiêu quan viên thực dân Tây Ban Nha sẽ thu lợi? Sau này hai nước xuất hiện mâu thuẫn, người không muốn đánh nhất chính là quan viên Tây Ban Nha.

Thậm chí sau khi thương đội của Lý Thuyên nổi dậy, những người thực dân Tây Ban Nha kia rất có thể sẽ mua thuyền để nhập đội, đi theo Lý Thuyên để cùng buôn lậu. Cứ coi như có chuyện gì xảy ra rồi bị quốc vương Tây Ban Nha biết được thì cũng có thể đẩy hết mọi chuyện lên đầu thương nhân Trung Quốc.

Sẵn tiện nhắc đến, bạc trắng chuyển từ châu Mỹ đến Philippine cũng có hạn ngạch, nhưng số lượng vận chuyển trên thực tế lại lớn hơn hạn ngạch gấp ba lần. Người Tây Ban Nha vẫn luôn buôn lậu, nhưng bạc thì sao dám chê nhiều, có người Trung Quốc phối hợp, bọn họ lại càng ngang nhiên buôn lậu hơn, dù sao cũng âm thầm chẳng coi quốc vương ra gì.

Nói tới Philippine, các thần lại bắt đầu thảo luận về Chittagong, dự tính xem sau khi Bồ Đào Nha đưa công chúa tới, Trung Quốc nên làm thế nào để biến Chittagong thành một trong số quà cưới.

Việc Triệu Hãn “tẩy não” các quan viên vẫn rất thành công, mỗi trọng thần trong nội các khi nhắc đến tình hình hải ngoại đều vô cùng rõ ràng mạch lạc. Từ Nhật Bản đến Ấn Độ, chỉ cần tùy tiện nhắc đến một bến tàu quan trọng nào đó là bọn họ sẽ có thể nhớ ra vị trí đại khái.

“Chư ông, quân tình quan trọng!”

Một trung thư xã nhân đứng ngoài cửa hô.

“Vào đi.”

Các đại thần nội các tiến vào trạng thái làm việc, nhưng ngay sau đó bọn họ đã lại rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Phần quân tình này quá quỷ dị, cuộc tranh chấp ở Thanh Hải Tây Tạng đã bị người Mông Cổ đích thân kết thúc.

Con trai trưởng của Gushi Khan đã 60 tuổi, dẫn quân đến xử lý Lục đệ của mình. Sau khi chiến bại, con trai thứ sáu của Gushi Khan quay lại Thanh Hải, tám anh em trốn ở Thanh Hải chứ không đánh giặc gì nữa. Mà sau khi người con trai trưởng giành chiến thắng thì cũng lười quay về Lhasa để kế nhiệm ngôi vị, cứ tiếp tục ở lại chỗ ở của mình để chăn nuôi. Trưởng tôn (con trai của đứa con thứ năm của Gushi Khan) tiếp tục thống trị Kham, bắt đầu thu thuế đối với những bộ lạc Mông Cổ lớn.

Đây là cái quỷ gì?

Mưu đồ của vua tôi Đại Đồng hoàn toàn thất bại, con cháu của Gushi Khan lại cùng nhau tự xử chính mình.

“Thế có đánh nữa không?” Lưu Tử Nhân hỏi.

Chu Thuấn Thủy nói: “Lương thảo và dân phu chuẩn bị gần một năm, sao có thể nói không đánh là không đánh?”

“Nhưng đáng đánh ai chứ? Sư xuất tên gì?” Lưu Tử Nhân hỏi lại.

Không ai trả lời, cũng không thể trả lời.

Con trai trưởng của Gushi Khan tên Ngạc Tề Nhĩ, là một vị mãnh tướng vô cùng kiêu dũng, nhưng hắn không hề có bất kỳ hứng thú gì với việc thống trị quốc gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »