Leo lên đoạn tường chắn, đâm trường thương về phía trước, Hùng Thừa Vạn thấp người tránh né, dứt khoát ném khiên mây xuống. Lại lần nữa leo lên, thì có mấy trường thương đâm đến, hắn đưa tay túm lấy một trường thương, dùng sức túm kéo xuống. Đối phương đưa người ra đâm, bất ngờ không kịp đề phòng, bị Hùng Thừa Vạn kéo ra khỏi tường chắn.
Hai người chạm vào nhau, thuận theo thang lăn xuống, liên tiếp đụng ngã hai binh lính Đại Đồng.
Ngã từ hơn mươi mét xuống, thế mà Hùng Thừa Vạn không chết, hơn nữa còn có thể lập tức đứng lên. Ngược lại hai tên quân Thanh bị hắn kéo xuống, cùng với hữu quân cùng ngã xuống, thế mà lại ngã đến hấp hối.
“Giết!”
Hùng Thừa Vạn lắc lắc đầu, lại lần lữa leo lên thang xông lên.
Thế mà Chu Từ Đống lại trèo qua lỗ hổng, ba trăm chiến sĩ bản giáp, cùng nhau xông vào giữa trận địa của địch ở trong thành. Đến ngay cả hai chiến sĩ bản giáp bị dầu nóng làm bỏng, cũng bởi vì dầu nóng còn chưa đạt đến nhiệt độ sôi, lại có bản giáp và quần áo bảo hộ bảo vệ, lúc này vẫn như trước mang theo vết thương bị bỏng xông lên.
Kẻ địch ở đây, cũng không phải là Ô Thực Siêu Cáp doanh, chỉ là bộ tốt có vẻ tương đối mà thôi.
Đối mặt với ba trăm người sắt xông trận, còn chưa tiếp chiến mà đã bắt đầu sợ hãi. Một trận đinh đinh đang đang thanh thúy vang lên, làm như thế nào cũng không thể phá vỡ được phòng ngự của bản giáp.
Bọn họ không có kinh nghiệm đối phó với bản giáp, cho dù chiến sĩ bản giáp có ngã sấp xuống, cũng không biết nhấc tấm che lên đâm vào mắt.
Dưới góc nhìn của bọn họ, đây là một đám quái vật sắt cứng vô địch.
“Mau chạy!”
Hơn hai ngàn quân địch bày trận dày đặc, bọn họ thật sự đã xem như là tinh nhuệ, nếu không cũng sẽ không được phái tới chỗ hổng. Nhưng ba trăm chiến sĩ bản giáp này, xông vào trong trận là chém giết, rất nhanh tâm lý của hơn hai ngàn người này đã sụp đổ.
Càng ngày càng có nhiều binh cận chiến Đại Đồng, đi theo chiến sĩ bản giáp nhảy vào từ chỗ hổng. Bọn họ thông qua đoạn đường nối xông lên tường thành, kết trận chém giết quân đội thủ thành, khiến cho quân địch thủ thành hai mặt gặp địch.
Hùng Vạn Thừa đang leo thang, nhất thời cảm thấy áp lực giảm sâu. Hắn liều mạng bị thương vượt qua tường chắn, cầm đao xung phong lên chém giết, rất nhanh phía sau đã có mấy hữu quân trèo lên.
Quân Thanh ở đoạn tường thành cũng bị giết đến sụp đổ!
“Mau, mau chóng lên chống đỡ… Không được chạy trốn!”
Đông Dưỡng Giáp lớn tiếng hô to, hô rồi hô, chính bản thân hắn cũng trốn chạy.
…
Đông Dưỡng Giáp sao có thể thoát được, quân Đại Đồng không chỉ có 5.000 long kỵ binh, còn có 5.000 kiêu kỵ binh do Lô Tượng Thăng thống lĩnh.
Chỉ kỵ binh đã có đến con số một vạn!
Tên này dẫn theo mấy bao y nô tài, cưỡi ngựa chạy trốn từ cửa bắc, còn chưa qua sông đào bảo vệ thành, đã nhìn thấy mấy trăm kỵ binh vây giết đến đây.
Đông Dưỡng Giáp lại vội vàng trở về thành, hắn không dám chạy vòng quanh tường thành, bởi vì ngoại trừ tường thành phía bắc, ba mặt khác đều có một lượng lớn quân địch đang công thành.
Sau khi chỗ hổng tưởng thành bị quân Đại Đồng chiếm lĩnh, hai sườn tường thành cũng bị quân Đại Đồng chiếm. Thuận theo tường thành xông lên, giúp hữu quân đang leo thang lên thành, thủ quân khó có thể ngăn cản, một đoạn rồi lại một đoạn tường thành bị phá.
Sĩ khí thủ quân sụp đổ, bắt đầu trốn đi với số lượng lớn.
Cũng có một vài tướng lĩnh thủ thành, dẫn theo quân đội quỳ xuống đầu hàng. Nhưng bọn họ không thuộc loại phản chiến, đánh đến mức độ này, cho dù đầu hàng cũng bị quy về hàng ngũ tù binh.
Hơn một vạn hội binh bỏ xông về phía cửa bắc bỏ chạy, bị hội binh của Đông Dưỡng Giáp ngăn trở, chỉ đành phải quay đầu ngựa lại, một lần nữa ý đồ chạy trốn từ phương bắc.
Lô Tượng Thăng dẫn theo kiêu kỵ xung phong chém giết ở ngoài thành bắc, sau khi tự tay chém chết mấy người, mấy ngàn hội binh giáp mặt toàn bộ quỳ đầu hàng. Hắn lập tức giục ngựa nhằm về phía cửa thành khác, Đông Dưỡng Giáp cưỡi ngựa quá bắt mắt, Lô Tượng Thăng trực tiếp chạy thẳng về phía tên đó.
Đông Dưỡng Giáp sợ đến mức lại chuyển hướng, đánh nhau với đám hội binh hỗn loạn, sau khi liên tiếp đụng ngã hai người, chiến mã hoàn toàn mất đi tốc độ.
Lô Tượng Thăng dẫn theo kiêu kỵ binh chạy vội đến, hội binh đã quỳ xuống đất đầu hàng, sợ bị đội ngũ kỵ binh giẫm đạp, nên lăn lộn bò về phía chân tường thành.
“Tha mạng!”
Đông Dưỡng Giáp hoảng sợ hô to.
Lô Tượng Thăng chạy đến bên người, quát: “Xuống ngựa quỳ xuống đất đầu hàng!”
Đông Dưỡng Giáp vội vàng xuống ngựa, ngoan ngoãn quỳ trên đất: “Ta có quân tình quan trọng bẩm báo, cầu kiến Đại Đồng Hoàng đế bệ hạ!”
Lô Tượng Thăng hạ lệnh: “Trói lại.”
Trên tường thành, Mạnh Hùng Bật ngã xuống giả chết, bên cạnh cách không xa là nồi kim trấp nóng bỏng bị đánh nghiêng. Hắn chỉ cảm thấy từng đợt buồn nôn, cố nén ghê tởm ở trong người, trợn mắt nhìn lén tình huống bốn phía.
Chỉ thấy quân địch ở xung quanh đều đã chạy đi, Mạnh Hùng Bật lập tức cởi giáp, muốn ngụy trang thành binh lính bình thường.
“Bên kia có quan Thát Tử!”
Cũng là toàn bộ thủ quân của các đoạn tường thành chạy tán loạn, một bộ phận quân Đại Đồng trở về chiếm lĩnh tường thành.
Mạnh Hùng Bật sợ đến mức hồn phi phách tán, vội vàng đi theo sườn sốc rời khỏi tường thành. Vừa mới chạy trốn xuống dưới, lại gặp phải một đám dân phu vào thành, Mạnh Hùng Bật quay đầu nhảu vào giữa đường.
Đám dân phu hưng phấn lạ lùng, hơn trăm người la lên truy kích, cuối cùng chặn đứng tên này ở trong một con đường tắt.