Tống Tự Đỉnh lau nước mắt nói: "Thúc phụ, tiểu điệt thật sự không dám đối kháng thiên binh nữa. Hai mươi mốt năm trước tiên phụ bị quan binh Đại Minh chém đầu; mười bốn năm trước gia huynh cũng bị quan binh Đại Minh chém đầu. Quân Đại Đồng trước mắt còn lợi hại hơn quan binh Đại Minh, chúng ta làm sao đánh thắng được? Thúc phụ hãy hàng đi, tiểu điệt còn muốn sống.”
Phụ thân và huynh trưởng của tên này đều là bởi vì khởi binh tạo phản, bị quan binh Đại Minh chém đầu. Kẻ chém ca ca của Tống Tự Đỉnh còn là người quan cũ của Triệu Hãn, Tổng đốc Giang Tây Chu Tiếp Nguyên.
Thổ ty Thủy Đông Tống thị bị Chu Tiếp Nguyên cải thổ quy lưu, đừng nói đến không giữ được quan chức và địa bàn, nhiều đất đai đều bị chia.
Mắt thấy Đại Minh bị hủy diệt, Tống Tự Đỉnh bị An Như Bàn lừa dối mang theo thế lực còn sót lại khởi binh, tự phong là thổ ty Thủy Đông. Tống Tự Đỉnh chỉ làm cho đã ghiền, mặc kệ ai đánh tới đều sẽ đầu hàng.
An Như Bàn nổi giận nói: “Cái đồ hèn này!”
Tống Tự Đỉnh quỳ xuống đất, ôm hai chân của An Như Bàn, nước mắt ứa ra nói: "Thúc phụ, tiểu điệt thật sự không muốn chết. Lúc gia phụ bị chém đầu, tiểu điệt tuổi nhỏ không nhớ gì, nhưng tiểu điệt nhớ kỹ lúc gia huynh bị chém đầu. Cái đầu đó treo ở bên ngoài Bắc Nha thị chúng, mắt luôn mở to, tiểu điệt bị sợ tới mức nửa năm không ngủ ngon một giấc nào. Nếu còn không đầu hàng thì tiểu điệt . . . Tiểu điệt cũng mất đầu! Hu hu hu . . .”
An Như Bàn nghe tiếng khóc mà phiền lòng, lớn tiếng ra lệnh: “Người đâu, mang tên khốn này đi nhốt!”
"Thúc phụ, nhanh đầu hàng đi, nếu không chúng ta đều không sống nổi . . . " Tống Tự Đỉnh bị kéo ra ngoài, tiếng khóc la càng lúc càng xa.
Tống gia còn có mấy nghìn tàn binh, bị An Như Bàn buộc đánh nhau, giờ phút này cũng cân nhắc nên đầu hàng như thế nào.
Sau khi thổ ty Tống thị bị cải thổ quy lưu, chỉ cho phép giữ lại chút ít đất đai. Triều đình không thu những đất đai này, thái giám và quan văn bá chiếm một ít, quân hộ mới dời đến cũng chiếm một ít, người Hán địa phương chiếm một ít, cuối cùng sót lại ít ỏi thì thuộc về dân Choang ( bao gồm dân tộc Bố Y ) và dân Miêu.
Đám tàn binh Tống thị này đều là dân tộc Bố Y, nhưng thời này không có cách gọi dân tộc Bố Y, bọn họ luôn bị coi là tộc Choang, đồng thời lại bị triều đình gọi chung là dân Miêu.
Sau khi cải thổ quy lưu, đám binh sĩ dân tộc Bố Y này cũng được chia cho chút ít đất đai.
Mấy năm trước từ Tống Tự Đỉnh ngóc đầu trở lại, thu tất cả đất đai về khiến bọn họ ôm oán hận. Nhưng ít nhất Tống gia có uy vọng ở Thủy Đông, đám thổ binh dù bực tức cũng đành chấp nhận, An Như Bàn nhà ngươi là cái thá gì? Thổ ty Thủy Tây mà chạy đến Thủy Đông bắt mọi người đánh nhau!
“Chờ lính Hán đánh tới liền hàng, đừng bán mạng cho họ An.”
“Chỉ sợ lính Hán đánh vào trại giết hết chúng ta.”
“Nếu hàng nhanh sẽ không giết. Mặc kệ là Đại Minh hay Đại Đồng, lính Hán đều như nhau. Chỉ cần chúng ta hàng nhanh, giúp lính Hán đánh lính Thủy Tây, hơn phân nửa còn có thể lập công.”
"Hay là tối nay làm phản luôn?”
“Lính Thủy Tây canh giữ nghiêm ngặt, không cho chúng ta thủ cửa trại. Đợi lính Hán giết vào rồi tính, lính Hán giết tới, chúng ta ở bên trong tạo phản."
" . . . "
Mấy nghìn lính Thủy Đông lén giao lưu, quyết định phải phản chiến, chỉ chờ thời cơ tốt để phản.
Thời cơ đến rất nhanh.
Ù ù ù!
Khuya đêm đó, ngọn núi phía sau Bắc Nha đột nhiên truyền đến tiếng kèn sừng trâu.
An Như Bàn ngồi bật dậy, cầm binh khí xông ra khỏi phòng, gọi một tướng lĩnh thân tín đến: “Mau, mau mang binh lên núi chi viện!”
Tiếng kèn sừng trâu này là trú quân trên núi thổi để cảnh báo.
An Như Bàn canh giữ hai tòa liên hoàn trại, chính giữa có thung lũng liên thông, hai bên thung lũng là vách đá núi cao. Thông thường không có ai leo lên vách núi cheo leo, nhưng vì cẩn thận, An Như Bàn vẫn giữ lại một ít quân đội đóng giữ ở đỉnh núi.
Đỉnh núi truyền đến tiếng kèn sừng thì hiển nhiên quân Đại Đồng đã thành công lên núi!
Bên Quảng Tây thành lập Sơn Địa binh, Tứ Xuyên đương nhiên cũng có. Hơn nữa mang binh là hai huynh đệ, chủ tướng Sơn Địa binh Quảng Tây là Tần Cung Minh, chủ tướng Sơn Địa binh Tứ Xuyên là Tần Dực Minh. Hai người đều là điệt tử của Tần Lương Ngọc.
Tần Dực Minh từng theo Tần Lương Ngọc bình định loạn Xa An, lại theo Lư Tượng Thăng đánh Trương Hiến Tung và Lý Tự Thành, xứng danh kinh nghiệm sa trường.
Lần này bình định Tây Nam thì hơn phân nửa với chiến công của Tần Dực Minh có thể được thăng lên quân hàm thiếu tướng.
"Giết tặc!"
Trên đỉnh núi, Tần Dực Minh cầm thương dài gia truyền, mò mẫm trong bóng tối xông hướng thổ binh Thủy Tây đóng giữ ở đây.
Có ba mươi mấy người leo lên vách đá, không may bị lính Thủy Tây phát hiện.
Đám lính thổ ty này hơn một nghìn người nhưng bị rải rác ở các nơi, giữa đêm rất khó nhanh chóng tụ tập. Nếu đã bị lộ hành tích thì Tần Dực Minh không do dự nữa, mang theo hơn ba mươi người giết qua.
Khoảnh khắc đụng độ, quân địch tan vỡ, chủ yếu là quá mức đột nhiên, đám thổ binh không chút chuẩn bị tâm lý, thậm chí đều không biết có bao nhiêu kẻ địch lên núi.
Tần Dực Minh không kịp chờ toàn thể sĩ tốt lên núi, đại khái năm mươi người leo lên thì hắn đã vội đuổi theo lính tan tác. Góc tới gần trại này có đường nhỏ có thể đi lên đi xuống, hơn một nghìn thổ binh Thủy Tây bị Tần Dực Minh mang theo năm mươi người rượt theo sát đít.