Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1130
Thiên tử tự mình cày ruộng (3)

❊ ❊ ❊

Charles nói: "Hoàng đế tự làm việc thấp hèn, những kẻ ti tiện này đương nhiên rất vui vẻ. Ngươi xem những quan viên kia đang cười kìa, chắc chắn trong lòng bọn họ châm chọc hoàng đế, vua Trung Quốc đánh mất uy nghiêm trước mặt đại thần rồi.”

Không biết Giulio Aleni đến gần từ khi nào, nói bằng tiếng Pháp: "Hai vị sai. Trồng trọt lương thực là việc vô cùng thần thánh ở Trung Quốc. Thiên tử tự mình xuống ruộng trồng trọt ý vị nhân từ, biết cách trị vì quốc gia. Các quan viên sẽ không cười nhạo, ngược lại sẽ càng thêm ủng hộ quân chủ của họ.”

Henri không hiểu nổi: “Kẻ trồng trọt chẳng phải rất ti tiện sao?"

Giulio Aleni lắc đầu, nói: “Trung Quốc có câu nói sĩ nông công thương, sĩ xếp thứ nhất, có thể hiểu là học giả và quan viên. Nông dân xếp vị thứ hai, công tượng và thương nhân đều xếp sau nông dân. Quan viên và học giả của Trung Quốc đa số tự trồng trọt, hoặc là gieo trồng rau dưa trong hoa viên, hoặc là gieo trồng lương thực ở đồng ruộng, bọn họ cho rằng đây là một việc rất cao nhã.“

Henri xòe tay: “Phong tục kỳ lạ, tư tưởng kỳ lạ của Trung Quốc. Nếu để các quý tộc Châu u biết vị vua Trung Quốc này tự mình trồng trọt thì hình tượng của hắn ở Châu u sẽ rớt xuống đáy vực. Còn nông dân nữa, không ngờ địa vị xếp trước công tượng và thương nhân. Nông dân là đê tiện nhất, ý nghĩa tồn tại của bọn họ là cung cấp lương thực cho quý tộc.”

Giulio Aleni mỉa mai nói: "Cho nên hai mươi năm trước, nước Pháp cống hiến nông dân bạo động nhiều nhất Châu u. Bởi vì tể tướng nước Pháp đó có ý tưởng giống hệt các ngươi.”

Henri cười nói: "Richelieu có tấm lòng hiền từ, là một vị tể tướng vĩ đại. Tuy rằng đa số quý tộc và nông dân đều oán hận ông ta, nhưng ông ta khiến nước Pháp càng thêm hùng mạnh, cho quốc vương thật sự khống chế đất đai toàn quốc.”

Cái này gọi là mông quyết định đầu*, Henri là một quý tộc mất đất phong, Richelieu lột da quý tộc càng ác thì hắn càng sinh ra cảm xúc vui sướng khi người gặp họa.

(*) Từ ngữ internet, có nghĩa là "Vị trí quyết định ý tưởng" . Một người ngồi ở vị trí nào sẽ quyết định góc độ và phạm vi suy nghĩ của họ.

Charles không nói gì nữa, nhưng những gì nhìn và nghe ở Trung Quốc đều bị hắn nhớ kỹ, đợi về Paris sẽ lấy làm đề tài câu chuyện, có lẽ có thể dụ dỗ được vài quý phu nhân giàu có.

Vua Trung Quốc tự mình cày ruộng, chắc chắn chuyện này sẽ lan truyền trong Paris.

Các quý tộc xem thường châm biếm, nhưng cũng có một số học giả tư tưởng mở mang sẽ ngẫm lại thể chế của quốc gia Châu u. Loại hiện tượng này rất lưu hành thời kỳ đầu văn hóa phục hưng, căn cứ vài câu về phong tục tư tưởng của Trung Quốc, các loại ngẫm lại Châu u thời bấy giờ: Đất nước này thế nào, nhất định là vì vấn đề thể chế!

Thậm chí có vị học giả nổi tiếng sau khi đọc du ký Trung Quốc thì đưa ra suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc: Nếu Trung Quốc tồn tại trước khi Chúa sinh ra, vậy thế giới thật là thần sáng tạo sao? Hoặc nên nói, người Trung Quốc do thần sáng tạo sao? Nếu người Trung Quốc không phải thần sáng tạo, như vậy thần vẫn là tồn tại duy nhất tối cao vô thượng sao?

Tin Triệu Hãn cày ruộng truyền đến Châu u, phỏng chừng lại có học giả nhảy dựng lên la hét: Vua Trung Quốc trọng thị nông nghiệp, đối đãi tốt với nông dân, còn quân chủ Châu u chỉ biết đàn áp nông dân, đây là nguyên nhân Trung Quốc mạnh hơn các nước Châu u! Hỡi các quân chủ Châu u, hãy dừng lại chờ nhân dân của các ngươi đi!

Một mẫu ba phần ruộng của thiên tử đó Triệu Hãn không cày hết, chỉ cày ba lần tới lui cho có.

Đây cũng là lễ nghi, ba đẩy ba lùi.

Sau đó chia ra một khối đất, phủ doãn Kim Lăng tay nâng hộp xanh, Hộ bộ thị lang nắm hạt Hộ bộ thị lang nắm chủng gieo rắc. Đây là gây giống, tập trung rắc hạt giống, lớn lên thành mạ mới rút ra dời vào ruộng.

Dựa theo cổ lễ, hẳn là gieo rắc ngũ cốc.

Tháng trước Triệu Hãn nói với Thái thường tự khanh: “Nên trồng như thế nào cứ trồng thế nấy, ngũ cốc sao mà gieo cùng lúc được? Chờ hạt giống khác mục hết sao?”

Kết thúc thiên tử tự mình cày, Thượng thư Hộ bộ và phủ doãn Kim Lăng nâng lỗi và roi trở về.

Triệu Hãn leo lên đài xem cày ruộng, tam công cửu khanh lần lượt đi lấy roi và cái cày. Tam công năm đẩy năm lùi, cửu khanh chín đẩy chín lùi, cuối cùng vừa lúc cày hết một mẫu ba phần.

“Kết thúc buổi lễ canh điền!” Trần Mậu Sinh hô to.

"Nhạc khởi, tấu Hữu Bình Chương!”

"Hoàng đế khởi giá hồi cung!"

Đội nhạc hoàng gia lại bắt đầu đàn nhạc, Bình Chương mang ý thiên hạ thái bình, chiến tích chương minh, Hữu Bình Chương là trời phù hộ quốc thái dân an.

Mấy nông dân đứng ở bờ ruộng cười khờ, một mẫu ba phần ruộng này giao cho họ cày, chỉ thu chút tiền thuê tượng trưng giao vào cung.

Đây là ruộng của thiên tử, bọn họ có thể trồng trọt, có lẽ sẽ dính chút hoàng khí.

Triệu Hãn tự mình cày ruộng cổ vũ làm nông, lại đơn giản hóa lễ nghi trong đó, đây là một ảnh thu nhỏ cho truyền thống và cách tân của tân triều.

Tổng kết có tám chữ: Tôn trọng truyền thống, sáng tạo cái mới.

Cách tân luôn khó khăn, khó khăn đến mức Tiểu Hồng ly hôn với trượng phu. Hai người đều làm quan, vốn đã chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều, khó khăn lắm mới về quê nghỉ lễ, nhưng bốn phía đầy rẫy lời ra tiếng vào.

Trượng phu của nàng không chịu nổi áp lực dư luận, chủ động đưa ra hòa ly, Tiểu Hồng lập tức đi quan phủ làm thủ tục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »