Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 259
Mật thám Từ Dĩnh (2)

❊ ❊ ❊

Sau đó…

“Trọng Thông hiền đệ, vị này là Tiêu cử nhân, đồng hương của ngươi.” Một bằng hữu ở phủ học giới thiệu.

Tiêu Phổ Duẫn ôm quyền: “Kẻ hèn tên Tiêu Phổ Duẫn, tự Tín Chi.”

Từ Dĩnh vội vàng đáp lễ: “Hoàng Dĩnh, tự Trọng Thông.”

Tiêu Phổ Duẫn hỏi: “Tại hạ đỗ cử vào năm Thiên Khải thứ bảy, không biết hiền đệ nhập học năm nào?”

Từ Dĩnh trả lời nói: “Năm Sùng Trinh thứ bốn nhập học.”

Một người cử nhân, một người tú tài, cũng không có quan hệ gì cả.

Hơn nữa số lượng tiến sĩ huyện Lư Lăng, chỉ đứng sau huyện Cát Thủy, cử nhân, tú tài lại đếm không hết, hai bên không biết đến nhau cũng là chuyện bình thường.

Tiêu Phổ Duẫn nói: “Hiền đệ, ta ở Nam Xương lập một “Hội Hoàn Hương”, hội viên có người đọc sách của ba huyện Lư Lăng, Cát Thủy, An Phúc. Ngày mai sẽ tụ hội ở chùa Phổ Hiền, ngươi cũng cùng đi đi, chúng ta nên đồng tâm hiệp lực tiễu trừ Triệu tặc!”

Cho dù Từ Dĩnh chột dạ nhưng cũng kiên trì đồng ý.

Ngày hôm sau, Từ Dĩnh đi vào chùa Phổ Hiền, phát hiện có hơn ba mươi người tới. Trong đó có một người cử nhân, mười ba tú tài, còn lại đều là đồng sinh.

Từ Dĩnh chỉ dám nói nhà mình ở trấn Thiên Hà, nơi đó là địa bàn của Phí Ánh Củng, vị trí xa xôi nên hẳn là sẽ không gặp được người “cùng thôn.”

“Trấn Thiên Hà cũng bị Triệu tặc chiếm rồi?”

Đột nhiên một tú tài mở miệng, là Hoàng Thuận Lý, con trai của Hoàng lão gia. Người này chắp tay nói: “Tại hạ Hoàng Thuận Lý, sau khi Triệu tặc nổi dậy, người đầu tiên bị giết là cha ta.”

Từ Dinh giật mình cả người đều chảy mồ hôi lạnh, thở dài trả lời: “Ài, trấn Thiên Hà ở ngay bên cạnh trấn Hoàng Gia, tuy nằm ở trong núi nhưng sao có thể may mắn thoát khỏi đây?”

“Triệu tặc này thật sự đáng giận, chỉ tiếc lương tiền đề không mang theo được, nếu không ta nhất định phải chiêu mộ binh lính giết chết hắn!” Một tú tà khác đấm ngực giậm chân.

Tiêu Phổ Duẫn nói: “Giới Ngô huynh, Nhân Chi huynh, bây giờ đã đầu quân cho Lý Tuần phủ. Mấy ngày trước, ta đi một chuyến đến huyện Đô Xương, thời gian của phản tặc Đô Xương đã không còn nhiều. Chỉ đợi tiêu diệt được tặc ở Đô Xương, Lý Tuần phủ, Vương Binh bị nhất định sẽ đi xuống phía nam chinh phạt Triệu tặc!”

“Phản ứng của Trần Ngự sử như thế nào?” Có tú tài hỏi,

Tiêu Phổ Duẫn nói: “Tuần án lão gia đã gửi tấu chương, hắn nói phải bẩm báo chi tiết tình hình phản tặc. Nếu như Bệ hạ biết chuyện ở đây, biết Giang Tây đã mất một số huyện thì nhất định sẽ để cho Quảng Đông, Phúc Kiến xuất binh đến tiễu trừ!”

Đây là khẳng định, nếu chỉ có Triệu Hãn, có lẽ sẽ không kinh động đến tỉnh ngoài.

Nhưng Nam Cống, Nam Xương, Duyên Sơn, Long Tuyền đều có phản tặc, có thể nói là quân khởi nghĩa mọc lên như nấm, vậy thì nhất định phải dùng khách binh của tỉnh ngoài.

“Quá tốt rồi!” Mọi người vô cùng vui sướng.

Khách binh tỉnh ngoài, đi vào Giang Tây nhất định sẽ phỏng hóa giết người cướp bóc, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến đám người đọc sách này?

Bọn họ đều thuộc phái ngoan cố, điền sản và lương tiền trong nhà đều bị cướp sạch, khách binh có giết hại bách tính tàn nhẫn hơn nữa thì cũng không liên quan đến bọn họ.

“Hội Hoàn Hương” này rất thú vị, nửa tháng tụ hội một lần, đều tự trao đổi tin tức mới nhất, quả thực chính là trạm tình báo trời ban.

Mọi người ở chùa Phổ Hiền ăn cơm chay, buổi chiều ngâm thơ làm câu đối, tới gần chạng vạng mới giải tán.

Từ Dĩnh đang định rời đi thì đột nhiên Hoàng Thuận Lý đuổi theo: “Trọng Thông hiền đệ, ta ở trấn Hoàng Gia, ngươi ử trấn Thiên Hà, quê nhà chúng ta rất gần nhau. Hôm nay lại đều phải chịu khổ mà đi vào Nam Xương, duyên phận như thế, sau này cần phải thân thiết hơn chút.”

“Đúng là nên như thế.” Từ Dĩnh nói theo đối phương.

Hai người cùng nhau rời khỏi chùa, Hoàng Thuận Lý hỏi: “Hiền đệ cũng họ Hoàng, chắc chúng ta không phải sẽ là cùng tông đó chứ?”

Từ Dĩnh trả lời nói: “Tổ tiên nhà chúng ta là tới từ phủ Thành Thiên, gia phả cũng không mang theo, cái này đúng là không nói trước được.”

“Hiền đệ ở đâu?” Hoàng Thuận Lý lại hỏi.

Từ Dĩnh trả lời nói: “Ngoài cửa Tiến Hiền, cách cửa thành nửa dặm đó.”

Hoàng Thuận Lý hỏi: “Bên đó nghiêng lắm, đi về phía nam hai ba dặm đều là mộ.”

“Cũng không mang theo nhiều tiền nên chỉ có thể ở đó.” Từ Dĩnh nói.

“Ài, ta cũng như thế,” Hoàng Thuận Lý thờ dài nói, “Khi vi huynh đi khỏi phủ thành, vốn dĩ cũng dẫn theo vài gia nô. Mới đến bến tài, thì gã sai vặt đã thông đồng với thiếp thất bỏ trấn, đều là những kẻ ăn cháo đá bát. Mấy năm nay, ta chỉ có một con nối dòng, nhưng còn chưa tới Nam Xương thì đã bệnh chết, bây giờ chỉ còn có phu nhân là vẫn đi theo không rời đi.”

Từ Dĩnh an ủi nói: “Huynh trưởng nén bi thương.”

Hoàng Thuận Lý lau nước mắt nói: “Thực ra không dám giấu diếm, mấy ngày gần đây sắp còn gạo để nấu rồi, thật sự không biết là tình hình kinh tế rất căng, không biết… không biết hiền đệ…”

Nhất thời Từ Dĩnh cười cười nói: “Cái này dễ nói, theo ta về nhà lấy bạc là được.”

Vốn dĩ Hoàng Thuận Lý đã rất nghèo, lúc ở Cát An đã từng vì đi kỹ viện không có đủ tiền mà bị tú bà giam giữ để cho ép chuộc người. Bây giờ không có người nhà tiếp tế, tiểu thiếp, nha hoàn, gã sai vặt bên người đều chạy hết, chỉ còn một chính thê đi theo chịu khổ.

Sau khi tên này đi vào Nam Xương, chỉ có thể đi khắp nơi tìm người vay tiền, thành viên của “Hội Hoàn Hương” đều đã từng bị mượn tiền, bây giờ một đám người đều trốn tránh hắn.

Mấy người thấy Hoàng Thuận Dĩnh đuổi theo Từ Dĩnh rười đi, sĩ tử khác đều thầm cười trong lòng, vui sướng khi thấy có người sắp làm kẻ coi tiền như rác rồi.

Trở về tiểu viện thuê, sắc trời đã tối om.

Lòng Hoàng Thuận Lý vui mừng đi theo vào, thì bất ngờ gặp Hoàng Đại Lượng vừa từ cửa hàng trở về.

“Tam… tam thiếu gia!” Hoàng Đại Lượng cả kinh nói.

Hoàng Thuận Lý lại không có ấn tượng gì với Hoàng Đại Lượng, mơ hồ nói: “Ngươi là…”

Từ Dĩnh cảm thấy sắp bị lộ, lập tức ra hiệu động tác tay, Tiêu Chí Trung chém một đao xuống từ phía sau lưng, rồi lại chém hai đao đến khi Hoàng Thuận Lý chết.

Từ Dĩnh dặn dò nói: “Lấy hết đồ đáng giá trên người hắn xuống, thi thể thì đợi đến nửa đêm vứt ra đường phố.”

Trở lại trong phòng, tim Từ Dĩnh đạp thình thịch. Sau khi bình tĩnh lại tâm trạng, mới viết ra một bản thư mật mã, nội dụng là: “Tuần án viết tấu chương, Hoàng đế biết chuyện, có lẽ liên kết các tỉnh bao vây tiêu diệt. Nghĩa quân Đô Xương không còn nhiều thời gian.”

Sáng sớm ngày thứ hai, Từ Dĩnh đi khỏi cửa không xa đã nhìn thấy rất nhiều người vây quanh thi thể Hoàng Thuận Lý.

Thậm chí còn có quan sai đến, đang hỏi tình huống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »