Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 879
Lòng quân và kỷ luật (1)

❊ ❊ ❊

Tào Biến Giao đều biết quân đội đánh bất ngờ quân địch trận hình tán loạn, từ đó khiến cho toàn quân đối phương tan tác, Tổ Đại Thọ này đánh quân mấy chục năm sẽ không rõ chuyện này?

Khi hai quân cách nhau khoảng chừng ba bốn dặm, Tổ Đại Thọ bắt đầu điều chỉnh quân đội.

Hắn dẫn theo hơn ba vạn bột tốt có sức chiến đấu bình thường, bày trận ở hàng đầu. Rồi lại để cho tinh nhuệ của mình và hơn một vạn tinh nhuệ Liêu Đông của Ngô Tam Quế, làm trung quân và đội dự bị. Kỵ binh đặt ở hai sườn trung quân, bảo hộ trung quân, đồng thời cũng phối hợp tác chiến với đại quân ở phía trước trận hình, lúc nào cũng có thể đi ra chống đỡ với long kỵ binh, hoặc là đi tập kích quấy rối bộ tốt quân Đại Đồng.

Về phần hơn hai vạn binh yếu không hề có sức chiến đấu, bị Tổ Đại Thọ đặt ở phía sau cùng. Sụp đổ thì sụp đổ, vị trí như thế, bình thường sẽ không xông vào hữu quân.

Tào Biến Giao đã chuẩn bị đánh bất ngờ, Ngụy Quốc Tường cảm thấy chuyện này rất bất đắc dĩ.

Giang Đại Sơn vẫn luôn đi bộ cùng binh lính, lúc này rốt cuộc cũng cưỡi ngựa, chạy vội đến bên phía Hoàng Thuận: “Thuận Tử, chiến lực của quân địch tốt xấu lẫn lộn, không cần cứng rắn chiến đấu với bọn họ. Từ từ rút quân, kéo loạn trận hình của quân địch, hoặc là dứt khoát kéo đến trời tối.”

“Được, nghe lời ngươi.” Hoàng Thuận cười nói.

Hai người đều là sư trưởng, sau khi hợp binh cũng không phân chức vị cao thấp. Đây thuộc loại đại kỵ của chiến tranh, phải có chủ tướng, nếu không rất dễ dàng sinh ra ý kiến khác nhau.

Lúc đầu khi quân Đại Đồng thành lập, chính là có một quy củ.

Nếu quan quân bỏ mình, trong năm người phải lầm thời đề cử đội trưởng, mười người phải lâm thời đề cử thập trưởng. Dựa vào phương pháp này, khi mấy trưởng quan cao nhất cùng cấp, nên đầu tiên quyết định dùng mệnh lệnh của ai làm chủ.

Giang Đại Sơn và Hoàng Thuận là người cùng thôn, cùng đi theo Triệu Hãn khởi nghĩa, quan hệ của bọn họ coi như không tệ.

Hơn nữa Giang Đại Sơn thăng chức làm sư trưởng trước, tư cách lâu năm hơn một chút. Lần này hợp binh tác chiến, hai người đã ước định rồi, Giang Đại Sơn làm chủ soái, Hoàng Thuận là phó soái.

Giang Đại Sơn vì quan tâm cảm xúc của Hoàng Thuận, lúc này cưỡi ngựa đến đây, cùng nhau thương lượng biến hóa chiến thuật.

Dùng thiên lý kính quan sát tình huống quân địch, hai người vừa nhìn vừa thảo luận.

Hoàng Thuận nói: “Chỉ nhìn đội hình đi về phía trước cùng với cờ xí, đến cả nông binh ở nông thôn của chúng ta cũng không bằng. Có lẽ trung quân của quân địch thuộc loại tinh nhuệ, quân trận chỉnh tề, cờ xí không loạn. Quân phía sau của quân địch thì… sợ là chưa từng đánh trận.”

Giang Đại Sơn cười nói: “Nếu như quân địch lại đi đến, chúng ta sẽ rút quân về phía sau, quân phía sau của bọn họ nhất định sẽ bị kéo rất xa.”

Nói trắng ra, liên tục kéo ra.

Chỉ thấy khoảng cách hai quân còn có một dặm rưỡi, Tổ Đại Thọ phái binh bọc đánh hai cánh, đột nhiên quân Đại Đồng chỉnh tề rút lui về phía sau, căn bản không cho quân địch cơ hội bọc đánh.

Đây thuộc loại hành động bình thường, bởi vì khoảng cách quá gần, rất có khả năng bị quân địch nhân cơ hội truy kích, hơn nữa đuổi rồi đuổi thì sẽ tán loạn.

Nhưng quân Đại Đồng quần áo nhẹ nhàng đi đến, ngay cả đồ quân nhu cũng không mang, hơn nữa kỷ luật nghiêm minh, tình huống khi rút lui về phía sau, so với khi quân địch đi về phía trước còn càng đâu vào đấy hơn.

Tổ Đại Thọ bày trận đi về phía trước, tốc độ chậm như rùa.

Không có cách nào cả, đại quân được rút ra lâm thời, nếu như tiến quân phía trước quá nhanh, không đi được mấy chục bước, các bộ sẽ trở nên so le không đồng đều.

Nhìn thấy quân Đại Đồng từ từ rút lui về phía sau, nhất thời Tổ Đại Thọ gấp rồi.

Nếu như tiếp tục làm như thế, căn bản đừng nghĩ đến việc tiếp chiến. Một đám bộ đội tạp nham dưới trướng của hắn, không có khả năng đuổi theo quân Đại Đồng, một khi hạ lệnh truy kích là sẽ loạn lên. Đến lúc đó, nếu như bị quân địch bắt được cơ hội, nói không chừng sẽ toàn quân tan tác.

Tình huống như thế, không liên quan đến năng lực chỉ huy của tướng soái, cũng không liên quan đến chiến thuật và trang bị.

Đơn thuần là chất lượng quân đội khác biệt, quân Đại Đồng huấn luyện có tố chất, quân kỷ nghiêm minh, ở trên phương diện chấp hành quân lệnh đã nghiền áp một đám quân địch tạp nham.

Làm sao bây giờ?

Tổ Đại Thọ có ba lựa chọn:

Thứ nhất, xông lên phía trước đuổi theo, lập tức chiến đấu.

Thứ hai, để cho kỵ binh xuất kích, cản trở chủ lực quân địch, từ đó không để cho quân Đại Đồng chậm rãi lui về phía sau.

Thứ ba, dừng tiến quân, hạ trại ngay tại chỗ, chỉ cần kéo dài một ngày, quân địch không mang theo đồ quân nhu sẽ cạn lương thực.

Biện pháp thứ nhất rất dễ dàng khiến cho bản thân tự sụp đổ, loại biện pháp thứ ba có thể sẽ để cho quân Đại Đồng chạy trốn.

Tổ Đại Thọ lựa chọn phương pháp thứ hai, hắn mệnh lệnh Ngô Tam Quế dẫn theo kỵ binh đi ra, tập kích quấy rối quân Đại Đồng đang rút về phía sau.

“Truyền lệnh long kỵ binh, tập kích quấy rối đại trận quân địch!” Giang Đại Sơn nhanh chóng đưa ra quyết sách.

Tiếng còi hiệu lệnh vang lên, Tào Biến Giao, Ngụy Quốc Tường lập tức dẫn theo long kỵ binh, chủ động tránh kỵ binh của Ngô Tam Quế, đi đến tập kích quấy rối hai cánh quân đội của Tổ Đại Thọ.

Sau khi quân Đại Đồng dừng rút lui về phía sau, bày trận đối mặt với kỵ binh của Ngô Tam Quế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »