Không phải Tôn Truyền Đình có bao nhiêu thanh liêm, mà là còn chưa kịp bố trí nhà ở Bắc Kinh, hắn đã bị phái đi Thiểm Tây làm Tuần phủ tiêu diệt tặc. Từ đó đông chinh tây thảo, mỗi lần hồi kinh đều là dẫn binh cần vương, chỉ có hai lần ngoại lệ là về kinh ngồi tù.
Cuồi cùng đảm nhiệm Tổng đốc, triều đình ngay cả quân lương cũng không phát ra được, Tôn Truyền Đình tham ô ở đâu?
Bị một phen tra tấn, Tôn Truyền Đình khai đúng sự thật, dường như người tra tấn cướp lương tiền cũng cảm thấy quá khó tin, nên dứt khoát thả hắn ra.
Hào môn kinh thành, nhà nhà khóc rống.
Trên người Tôn Truyền Đình không có một xu, chỉ có thể tìm bằng hữu tiếp tế. Kết quả sau khi đến cửa, phát hiện cả nhà bằng hữu chết thảm hơn phân nửa, tất cả đều là bị tra tấn cướp lương mà đánh chết, trong viện để mấy cái quan tài, ngay cả bạc thuê người hạ táng cũng không có.
Bách tính kinh thành cũng rất thảm, đúng là không gặp phải nạn binh đao, nhưng Lý Tự Thành kê biên một lượng lớn thương nhân lương thực, khiến cho giá lương kinh thành lại lần nữa tăng vọt.
Sáu lượng bạc một thạch gạo, cái giá này ai mua được?
Trên đường lúc nào cũng có thể thấy được thi thể ngã ra, thậm chí có người còn trộm thi thể về trong nhà ăn.
Đói quá.
Tôn Truyền Đình đã sắp đói đến hôn mê, hắn ở trong nhà lao ăn không đủ no, còn bị tra tấn một ngày chưa ăn cơm.
Cả người mang theo vết thương, mờ mịt đi về phía khu vực bắc thành, nơi đó còn có một bằng hữu của Tôn Truyền Đình, có lẽ có thể may mắn ăn được một miếng cơm.
Vất vả lắm mới đi đến được khu vực mục đích, Tôn Truyền Đình đứng ở ngoài cửa, có thể nghe được tiếng khóc gào ở bên trong.
Xem ra không có cơm ăn rồi.
Tôn Truyền Đình đi đến nơi hiến tế, lại hỏi một chút tình huống, mới biết được thêm nhiều tin tức của quan viên.
Chỉ có rất ít quan viên tuẫn quốc tự sát, còn có một vài người trốn ở trong nhà không muốn quy thuận, phần lớn quan viên đều là dứt khoát đầu nhập vào tân hoàng. Nhưng mà không có gì khác nhau, tất cả đều bị tra tấn cướp lương, mấy ngày nay bị đánh chết vô số.
Thất tha thất thểu rời khỏi nhà bằng hữu, Tôn Truyền Đình cũng không biết đi nơi nào.
Trong lúc hoảng hốt, hắn đi vào một con ngõ nhỏ, mấy nam tử xanh xao vàng vọt chạy qua bên người hắn.
Những người này đi đến bên ngoài một tiểu viện, bắt đầu ở đó oang oang nói chuyện.
“Chính là nơi này, trước kia chủ nhà tên là Đặng Tân, một năm trước đi phía nam tìm thân thích nương tựa. Mấy ngày hôm trước có một phụ nhân đến, ôm trẻ con, nghe nói còn mua mấy cân cao lương.”
“Thật sự có mấy cân cao lương sao? Nàng là một phụ nhân làm thế nào giữ được?”
“Phụ nhân này rất hung dữ, bên người lúc nào cũng đeo một cây đao, hình như là một người luyện công phu, Ngô Nhị cướp lương bị nàng giết chạy rồi.”
“Lợi hại hơn nữa cũng chỉ là một phụ nhân, mọi người cùng kề vai sát cánh, nhất định có thể khống chế được nàng.”
“Mấy cân cao lương kia của nàng, đoán chừng cũng sắp ăn hết rồi, không biết có còn bạc không.”
“Đi vào rồi nói sau.”
“…”
Tôn Truyền Đình đói đến hốt hoảng, vết thương trên người còn chưa kết vảy. Hắn không biết bản thân nên làm cái gì, nhìn thấy một đám người xấu muốn làm chuyện xấu, dứt khoát sải bước đi đến quát dừng lại.
“Cút xa một chút!”
Tôn Truyền Đình còn chưa nói gì, ngược lại đám người xấu kia đã hung dữ với hắn.
“Chàng!”
Bên trong cửa viện bị chốt lại rồi, đám người kia lui ra sau mấy bước, cùng dùng sức muốn phá mở cửa viện.
“Oành!”
Liên tục bảy tám lần, cửa viện kêu lên một tiếng rồi đổ xuống, mấy tên người xấu cũng đứng không vững, cùng với cửa lớn ngã vào bên trong viện.
“A!”
“Tha mạng!”
Đám người kia còn chưa đứng lên, đã có một phụ nhân tóc tai bù xù, cầm theo yêu đao chém một hồi, trong phòng còn truyền đến tiếng trẻ con khóc nỉ non.
“Thân thủ thật là lưu loát!”
Tôn Truyền Đình vỗ tay tán thưởng, xông qua cướp lấy gậy, vung gậy cùng với phụ nhân kia trước sau giáp kích.
Bát cháo cao lương cuối cùng, Tôn Truyền Đình uống non nửa chén, sau đó ngồi yên trong viện thơ thẩn suy nghĩ.
Điền Quý phi ở trong phòng cho con bú, nàng không dám để lộ thân phận của mình, mặc dù vừa rồi Tôn Truyền Đình đã ra tay giúp đỡ.
“Lộc cộc lộc cộc!”
Trong ngõ nhỏ truyền đến tiếng vó ngựa, có quan sai giục ngựa ở dọc đường hô to: “Bệ hạ có lệnh, các phường trong kinh thi hành luật bảo giáp, bắt đầu từ sẽ bình ổn giá lương, mỗi phường dựa vào luật bảo giáp để xác định hạn ngạch cung cấp lương thực! Quan viên Đại Minh từ tam phẩm trở xuống, hoặc những quan lớn bị cách chức, người tình nguyện quy phục tân triều, người ưu tú sẽ được tuyển chọn làm quan!”
Tôn Truyền Đình có chút kinh ngạc, Lý Tự Thành không đủ lương thực, vậy mà còn bán cho dân chúng với giá rẻ.
Chính sách này vừa đư ra, thành Bắc Kinh sắp sụp sụp đổ, lập tức có thể khôi phục trật tự.
“Tôn đốc sư.” Điền Quý phi ở phòng trong hô lên.
Tôn Truyền Đình hỏi: “Phu nhân là người nhà ai, đã từng gặp ta chưa?”
Điền Quý phi nói: “Tuy rằng chúng ta chưa từng gặp, nhưng vừa rồi Tôn đốc sư đã nói rõ tên tuổi, vậy thì có quen biết rồi. Mời Tôn đốc sư vào nhà nói chuyện.”
Tôn Truyền Đình cất bước đi vào phòng, đứa bé ăn no xong đã ngủ thiếp đi.