Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1511
Đánh vào lòng người sau đó đánh thành (2)

❊ ❊ ❊

Thuốc nổ bên trong lâu đài, mỗi ngày mài mịn, sau đó phơi khô, miễn cưỡng cũng có thể duy trì tiêu hao trong chiến tranh.

Liên tục tấn công xấp xỉ mười ngày, binh lính và quân Johor chết bên ngoài lâu đài cộng lại đã có hơn 300 người.

Quảng Hồng nói: “Hạ lệnh cho quân sĩ Đại Đồng và binh lính Xiêm La toàn bộ cởi áo giáp xuống, thay y phục rách rưới, ngày mai bắt đầu chân chính công thành. Dù sao quân coi giữ thành toàn bộ đều là súng kíp, có mặc áo giáp hay không cũng không khác nhau.”

Sáng sớm.

Đầu tiên là Quân Đại Đồng bắn một trận pháo kích, đây là tần số thông báo chuẩn bị sắp công thành, binh lính hai bên cũng đã hình thành thói quen.

Pháo kích kết thúc, Hendrik đứng trong pháo đài nhìn những thổ dân tấn công ăn mặc tả tơi kia. Hắn lập tức cảnh báo binh lính, không cần phải quan tâm đến những thổ dân đó phải đặc biệt chú ý vào quân địch giáp thành.

“Hôm nay quân địch lại tăng thêm binh lực, quân địch giáp thành rõ ràng đã nhiều hơn rất nhiều.” Hendrik nói với phụ tá: “Nói với binh lính quân ta quá ít, thuốc nổ cũng không nhiều. Không cho phép lãng phí đạn trên người thổ dân nhất định phải nhằm vào quân địch giáp thành. Những thứ thổ dân kia đều là phế vật, nghe được tiếng súng thì sẽ chạy trốn. Còn nữa, gọi hết những nhân viên văn phòng tới. Hôm nay số lượng địch tăng lên, để tránh cho bất ngờ, bảo bọn họ cũng tới giúp thủ thành.”

Lao Ba Cân cân mặc theo y phục rách dưới, mùi hôi thối khiến hắn muốn ói, cũng không biết là mồ hôi bao nhiêu ngày rồi chưa giặt.

Hắn vác theo cái thang trúc bên eo, không ngừng tiếng về phía trước, rừng trúc xung quanh cũng rất nhiều thậm chí cả khu nhà dân trong thành đều là lấy trúc chế tạo thành.

Đi thẳng đến trong phạm vi gần lâu đài hai mươi thước, quân giữ thành của Hà Lan cũng chưa mở súng.

Lao Ba Cân để lộ trạng thái hưng phấn, vác theo cái thang tiếp tục chạy về phía trước. Cuối cùng tiếng súng cũng vang lên, không ngừng có binh lính các nước Johor, Đại Bùn, Đinh Giai Lư... chết trong làn mưa đạn.

“Không đúng! Thổ dân nghe được tiếng súng tại sao vẫn chưa chạy?”

Khoảng cách gần như vậy, cũng không cần dùng ống nhòm.

Hendrik thò đầu ra, dùng mắt thường cẩn thận quan sát, đột nhiên hô lớn: “Những người kia là binh sĩ ngụy trang, binh khí của bọn họ không giống nhau. Mau mau nói cho binh lính bắn về phía những kẻ địch mặc y phục rách nát.”

Lệnh quan của hắn lập tức chạy ra ngoài, dọc đường không ngừng hô to: “Bắn về phía những kẻ địch mặc y phục rách nát! Bắn về phía những kẻ địch mặc y phục rách nát.”

Bởi vì những tổn thất ngoài tường thành cùng với những binh lính lặng lẽ ra khỏi thành đầu hàng, quân giữ thành Hà Lan lúc này chỉ còn lại một trăm bốn hai người.

Bọn họ phân thủ khắp nơi, lúc nhận được mệnh lệnh sớm đã bắn ra những phát súng đầu tiên, bây giờ đang trong trạng thái nạp đạn rối loạn, mà quân Đại Đồng cùng với binh lính Xiêm La đã dựng thang dưới tường thành.

Bắt đầu không kịp rồi, liên tục nhiều ngày giả vờ công kích như vậy, quân giữ thành đã tạo thành quán tính. Rất nhiều người sau khi nổ phát súng đầu tiên, thậm chí chưa nghĩ đến việc bắn phát súng thứ hai đã buông súng xuống bắt đầu nghỉ ngơi, dù sao đối phương công thành cũng sẽ bị dọa sợ chạy tán loạn

“Khốn khiếp!”

Quảng Hồng hét về phía Vương tử Johor, mở miệng mắng to: “Hôm nay là tổng công thành, bảo ngươi liều chết công thành, sao ngươi lại trốn về?”

Irpasin đỏ mặt nói: “Súng của kẻ địch lợi hại quá!”

Quảng Hồng nói: “Mau triệu tập quân lính của ngươi, nhanh đi công thành. Sau khi chiếm được Malacca lập tức đưa người đến Nam Kinh bái kiến hoàng đế, đây là chuyện vinh hạnh biết bao. Nếu còn dám trốn về, đời này tuyệt đối không để cho ngươi đi Nam Kinh.”

“Ta lập tức đi ngay!”

Irpasin nhắm mắt, rút loan đao ra, một lần nữa tiến về phía trước: “Dũng sĩ Johor, chúa phù hộ cho chúng ta thắng lợi! Xông lên.”

Lục quân rác rưởi của Hà Lan, binh lính rác rưởi của Johor, lập tức tạo thành cơ chế bán đảo đối lập thần kỳ.

Irpasin đưa theo quân vọt đến giữa sườn núi, hoàng tử Narai của Xiêm La đá chuẩn bị dẫn binh công thành rồi.

Binh lính giữ thành Hà Lan tay chân luống cuống nạp đạn, chỉ có những binh lính nhỏ nhặt nổ súng bắn, không ngừng có binh lính Xiêm La từ trên thang rơi xuống, hơn một trăm người tiên phong leo thành rất nhanh đã có dấu hiệu tháo lui. Vương tử Narai đưa theo hai người bạn, tự mình xông đến trước cổng thành: “Dũng sĩ Xiêm La, theo ta giết địch.”

Có vương tử dũng cảm, dẫn đầu binh lính Xiêm La chuẩn bị từ bỏ, trong nhất thời lập tức bùng nổ ý chí chiến đấu cực lớn.

“Giết!”

Lao Ba Cân đã thuận lợi leo thành, hơn nữa cánh tay phải còn trúng một phát đạn, giơ phút này chỉ có thể dùng đao bằng tay trái.

Sau khi liên tiếp chém chết hai binh lính Hà Lan, những kẻ địch còn lại liên tục chạy trốn.

Hendrik thấy tình thế không ổn, lật đật lạ lệnh: “Bỏ ra địch bên ngoài pháo thành, rút lui về bên trong phòng thủ.”

Trung tâm tòa thành, có đầy đủ hệ thống phòng ngự, lúc nào cũng có thể lui lại, tầng tầng lớp lớp phòng ngự.

Nhưng quân Đại Đồng và binh lính Xiêm La đáng lên trên thành căn bản không để cho binh lính Hà Lan ung dung rút lui như vật. Bọn họ ráo riết đuổi giết, thậm chí còn có người kéo thang trúc lên, một bên không ngừng chém giết, một bên chuẩn bị tiếp tục tấn công vào bên trong.

Những nhân viên văn phòng của công ty Đông Ấn Độ đến trợ giúp thủ thành, bao gồm cả Neuhof, căn bản cũng không tình nguyện chiến đấu, vung vũ khí chạy còn nhanh hơn cả binh lính.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »