Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 877
Trận chiến hoang dã (2)

❊ ❊ ❊

Ngô Tam Quế từ phía xa nhìn thấy hình ảnh kỷ luật nghiêm minh, không nhịn được cảm khái: “Nếu như ta có quân đội bậc này, sợ rằng có thể một đường xuống phía nam đánh đến Quỳ Châu, khó trách Nam Kinh Triệu Hoàng đế có thể chiếm giữ được mấy tỉnh.”

“Phó soái, có cần tập kích quấy rối không?” Giang Chứ cưỡi ngựa chạy đến.

Ngô Tam Quế ở thời không này, không có công lao dâng lên Sơn Hải Quan, cũng chưa phát triển được nhiều quân đội như thế. Bởi vậy, hắn cũng chưa được phong Vương, chỉ là làm Phó Đô thống của Chính Hoàng Kỳ Hán quân.

Ngô Tam Quế lắc đầu: “Tạm thời tập kích quấy rối không được nữa, kỷ luật quân địch nghiêm minh, quân ta cũng không nghe theo hiệu lệnh.”

Hơn bốn ngàn kỵ binh dưới trướng, thật sự nghe lời chỉ có hơn hai ngàn. Ngô Tam Quế đối với điều này cũng bất lực. Kỵ binh Mãn Châu, kỵ binh Mông Cổ, đều bị Đa Nhĩ Cổn dẫn đi, còn lại tất cả đều là kỵ binh gia đinh của hàng tướng.

Nhóm hàng tướng tình nguyện cho mượn kỵ binh, giao cho Ngô Tam Quế thống nhất chỉ huy, đã được coi là cực kỳ nể tình.

Những quan quân kỵ binh này, vào thời điểm rời đi, đã được nhóm hàng tướng dặn dò: Đánh không thắng thì bỏ chạy. Nếu như đánh thắng, nhưng có tử thương, vậy thì không cần liều mạng.

Kỵ binh gia đinh là bảo bối, là gốc rễ lập thân của nhóm hàng tướng, sao có thể tùy ý chôn vùi theo Ngô Tam Quế?

Vì thế quan vinh truyền thống của quân đội Đại Minh, hoàn toàn được kế thừa tiếp tục kéo dài. Mỗi lần Ngô Tam Quế tìm được lỗ hổng xông lên, đều sẽ phát hiện một vài kỵ binh không nghe lời. Hoặc là mặt ngoài nghe lời, xông đến một nửa thì sợ hãi không xông lên nữa, rất chuẩn xác né trách đi miệng súng của long kỵ binh.

"Hu ~~~~ "

Chậm rãi đi được một khắc, quân Đại Đồng lại bắt đầu thổi đồng tiếu, vung kỳ lệnh biến thành toàn quân chạy chậm.

Ngô Tam Quế nói: “Một đường hành quân gấp gáp, rồi sẽ có thời điểm lơi lỏng, từ từ tìm cơ hội phá tan trận địa của địch. Quân địch không mang theo đồ quân nhu và phụ binh, buổi tối cũng không thể nào dựng được liên doanh trại, đêm nay thử xem có thể tập kích ban đêm không.”

Ngô Tam Quế phái ra mấy kỵ binh, đuổi theo Tổ Đại Thọ báo cáo quân tình.

Quân Đại Đồng một đường đi vội, bên phía Tổ Đại Thọ lại giống như dạo chơi.

Quân đội thủ thành ở các châu huyện xung quanh, phần lớn đều hội hợp ở huyện Tây Hoa, tổng cộng có khoảng báy tám vạn người.

Thậm chí có một vài hàng tướng, nửa đường cưỡng ép lôi kéo dân đói nhập ngũ, như thế có thể đòi thêm được nhiều quân lương ở huyện Tây Hoa. Bên trong bảy tám vạn người này, đại khái có hơn ba vạn người, đều là nhóm hàng tướng chiêu mộ lâm thời.

Hành động thông thường, không cần kinh ngạc.

Ai bảo Mãn Thanh không phát quân lương chứ? Cho dù cấp phát quân lương, cũng chỉ ném đến một ít bạc.

Nhóm hàng tướng không nuôi được quân đội, cũng chỉ có thể giải trừ một số lượng lớn quân bị, tập trung lương tiền nuôi sống gia đinh của mình. Gặp phải thời điểm đánh trận, thì chiêu binh là được, thuận tiện đòi thêm nhiều phí khởi binh từ Mãn Thanh.

Châu u chiến tranh ba mươi năm, quốc gia đánh trận đều làm như thế.

Chiến sự chiêu binh, đánh xong thì giải trừ quân bị, thường xuyên đến ngay cả phí giải quân cũng không phát. Đương nhiên bách tính không tình nguyện, vậy thì dỗ dành lừa gạt. Ví dụ như để một bác gái, dùng thức ăn làm mồi dụ một người nam tử ăn không đủ no vào trong hầm, rồi nhốt lại bỏ đói đến khi người nam tử đồng ý tòng quân thì thôi.

Tổ Đại Thọ cưỡi trên lưng ngựa, quay đầu nhìn quân đội lôi lôi kéo kéo, bất đắc dĩ nói: “Truyền lệnh các bộ, đi nhanh lên một chút, đến huyện Thái Khang thì từ từ nghỉ ngơi hồi phục!”

Nhưng mà, quân lệnh không có tác dụng gì.

Đúng thật các bộ hành quân nhanh hơn, nhưng chưa đi được bao xa, đã thấy tốc độ chậm lại. Quân đội tinh nhuệ đi ở phía trước, quân đội do dân đói tạo thành rơi ở phía sau rất xa, kéo thành một con rắn dài mấy dặm.

Tổ Đại Thọ cũng từng mệnh lệnh các bộ tướng, vứt bỏ những binh lính không có tác dụng này của bọn họ lại.

Nhưng các tướng lĩnh không muốn, đây là quân đội của bọn họ. Mãn Thanh chưa phát đủ phí khởi binh, lẽ nào thời điểm đánh trận, còn không để cho bọn họ lĩnh được nhiều quân lương hơn?

Không cần biết là binh rác rưởi gì, dù sao có binh thì phải phát lương.

Phát xuống một lượng bạc, hoặc là một thạch gạo, các tướng lĩnh có thể thâu tóm lại tám phần. Dù sao dân đói chiêu mộ lâm thời, để đó không đói chết là được, bọn họ vẫn luôn là công cụ hình người để lĩnh lương hưởng.

Đội ngũ hành quân càng kéo càng dài, Tổ Đại Thọ bị làm cho không có một chút tính tình nào.

Nếu như hắn dám nghiêm trị quân, nhóm hàng tướng sẽ dám tìm cơ hội tạo phản. Nếu như hắn dém vứt các bộ lại, chỉ dẫn theo tinh nhuệ đi về phía huyện Thái Khang, nhóm hàng tướng sẽ dám quay đầu đi đầu nhập vào quân Đại Đồng.

Bên phía Triệu Hãn có một đám gánh nặng chỉ biết ăn cơm, thì bên phía Tổ Đại Thọ cũng có một đám tướng lĩnh chỉ đòi lương hưởng.

Nhìn thấy các bộ đã hoàn toàn tách rời, Tổ Đại Thọ bất đắc dĩ hạ lệnh: “Toàn quân nghỉ ngơi tại chỗ một lát.”

Ước chừng khoảng nửa giờ, quân đội bảy tám vạn người, cuối cùng cũng khó khăn hội hợp đi cùng với nhau, không giống như lúc trước kéo dài gần mười dặm nữa.

"Đát đát đát đát!"

Kỵ binh của Ngô Tam Quế phái về chạy đến, báo cáo quân tình nói: “Đô soái, quân địch đang nhanh chóng hành quân, đuổi theo hướng chủ lực của ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »