Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1621
Lễ nghi Trung Quốc (3)

❊ ❊ ❊

Thái Vân Trình ngồi trên xe ngựa bình thường, dọc đường hắn quan sát bên ngoài. Phát hiện ăn xin ở Lixbon cũng rất ít, dân tinh thần hay diện mạo đều không tệ lắm, theo bản năng cảm thấy cuộc sống ở quốc gia này không tệ.

Thật ra, ăn xin hoặc vô gia cư rất ít, là vì có thể lang bạt ngoài biển.

Mỗi nửa năm sẽ có thuyền ra khơi chiêu mộ thủy thủ, hoặc chiêu mộ công nhân thuộc địa. Chỉ cần không thiếu tay thiếu chân, thì ai cũng có thể báo danh, cùng lắm thì đi Brazil hoặc Châu Phi, làm công ở đồn điền trồng trọt.

Hoặc là dứt khoát đi làm hải tặc!

Dân bản địa ở Bồ Đào Nha xói mòn theo từng năm như vậy.

Vào ban đêm, tuy tiệc tối phong phú nhưng cũng ở mức độ hiểu được. Mấy ngày sau, trong hoàng cung tổ chức tiệc lớn, làm sứ giả Trung Quốc không khỏi cảm thán về sự xa hoa lãng phí của hoàng cung Châu u.

Quý tộc ở khắp nơi trên đất nước, cùng với học giả có danh dự uy tín, sôi nổi nghe tin đến muốn gặp người Trung Quốc.

Mấy trăm người tụ ở đại sảnh, đồ ăn có vẻ thô ráp mà lại xa xỉ. Thô ráp là để hình dung cách làm, còn xa xỉ là hình dung loại thức ăn. Rượu nho được chuyển đến hết thùng này tới thùng khác, khách tận tình ăn nhậu chơi bời, toàn bộ hành trình đều có “gánh hát” Châu u phục vụ.

Quốc vương João IV cũng là một nhà soạn nhạc và nhà lý luận âm nhạc. Toàn bộ tác phẩm âm nhạc được xuất bản tại Châu u hắn đều trăm phương nghìn kế có được, thậm chí là vận dụng quan ngoại giao làm chuyện này.

Kho tàng âm nhạc của Bồ Đào Nha tuyệt đối đứng đầu thế giới.

João IV uống đến rượu say mặt đỏ, đột nhiên đứng lên nói: “Để tỏ ra hoan nghênh với sứ giả Trung Quốc, ta sẽ tự mình chỉ huy diễn tấu một khúc!”

“Quốc vương vạn tuế!”

Trong tiếng reo hò của đám đông, João IV bước tới ban nhạc.

Lorenzo Rebeiro, người đang uống rượu, là nhạc sĩ nổi tiếng nhất ở Bồ Đào Nha, vì nhà vua đích thân chỉ huy nên hắn sẽ đích thân chơi đàn, các nhạc công khác sẽ đệm cho hắn.

Lúc này nhạc giao hưởng chưa hình thành nhưng nhạc đa âm sắp phát triển đến đỉnh cao thứ hai. João IV là người ủng hộ nhiệt thành cho nhạc đa âm, vì điều này mà hắn còn viết bài tâm sự với người khác, chỉ ra rằng âm nhạc đa âm là hướng phát triển trong tương lai.

Trương Thụy Phượng cười khẩy, thấp giọng nói bằng tiếng Trung: "Quân không quân, thần không phù hợp quy tắc, dữ dội mà cũng hoang đường. Vua của một nước, mà lại đi diễn như đào kép ở trường hợp với giá trị chỉ bằng này.”

Thái Vân Trình nói: “Đây cũng đâu có gì, không phải Đường Thái Tông Lý Thế Dân cũng hạ mình khiêu vũ đất sao? Chẳng qua quý tộc ở nước này quá mức lãng phí, chỉ e là cuộc sống của dân chúng không được tốt. Chỉ xem trang trí trên xe ngựa là biết ngay nhà giàu mới nổi, cũng có một chút phẩm vị phong nhã.”

Từ “nhà giàu mới nổi” đã tồn tại từ thời nhà Minh.

Thái Vân Trình không biết rằng kiểu phong cách nhà giàu mới nổi này không chỉ có ở Bồ Đào Nha, người Mughal, mà còn có ở toàn bộ hoàng tộc Châu u, những người có thể dùng vàng trang trí, thì sẽ nhất định không dùng bạc!

Những gì phổ biến tại thời điểm này là phong cách, kiến trúc, hội họa và âm nhạc "Baroque".

Baroque nghĩa đen là: kỳ lạ, lập dị, biến dạng, lòe loẹt, lộn xộn.

Thời kỳ Phục hưng mang đến sự đổi mới và thay đổi, chuyến du ngoạn vĩ đại mang đến sự giàu có và hưởng thụ, khi cả hai được kết hợp, phong cách Baroque ra đời.

Quý tộc, thương nhân, học giả địa phương không có tư cách ngồi ở bàn dài, họ cùng vợ ngồi trên ghế thấp nhỏ trong góc, nhưng đây đã là vinh hạnh tối cao, lúc này còn đang say sưa thưởng thức âm nhạc.

Dần dần, khi giai điệu thay đổi, mọi người tốp năm tốp ba khiêu vũ.

Các sứ thần Trung Quốc đều không nói nên lời, nam nữ công khai ôm nhau, hơn nữa ngươi ôm lão bà của ta, ta ôm nhi nữ của ngươi, cảnh tượng đó thật không thể xem nổi.

"Vô lễ đến cực điểm, vô sỉ đến cực điểm!"

Các quan văn liên tục lắc đầu, nhưng luôn có mấy người không thể nhịn được nhìn ra ngoài sân nhảy.

Lộc Thiên Hương đã thay trang phục cung đình Trung Quốc, có một chàng trai trẻ đến mời nàng khiêu vũ: "Hoàng phi điện hạ xinh đẹp của ta, ta có vinh dự được mời ngài cùng khiêu vũ không?"

Lộc Thiên Hương sắc mặt khó coi nói: "Không được!"

"Bùm!"

Phan Úy vỗ bàn đứng dậy, chỉ vào mũi thanh niên thóa mạ: “Sao ngươi lại vô lễ như thế, dám đại bất kính với hoàng phi nương nương, thật sự khinh quân nước ta bất lợi sao?”

Thanh niên ngơ ngác, không biết tại sao sứ giả Trung Quốc lại nổi giận/

Thanh niên này là con trai cả của João IV, Công tước Braganza, Hoàng tử Theodosio của Brazil.

Các đặc phái viên còn lại của Trung Quốc khi nghe thấy động tĩnh đã vội vàng hỏi thăm tình hình, cũng lần lượt đứng dậy.

Buổi vũ hội không bị gián đoạn như dự kiến, Vua João IV đích thân đến xin lỗi.

Trên thực tế, cho dù không có Lộc Thiên Hương thì chuyện như thế này cũng rất có thể sẽ xảy ra, khó tránh khỏi có phu nhân nào đó chạy đến mời quan viên Trung Quốc khiêu vũ, nhưng quan viên Trung Quốc lại không dám công khai khoác tay phụ nữ nước ngoài.

Mọi người phất tay áo rời đi, các quý tộc Bồ Đào Nha thì hai mặt nhìn nhau.

Tuy rằng bọn họ cảm thấy rất khó hiểu, nhưng lại càng ngưỡng mộ Trung Quốc hơn, ở trước mặt đặc phái viên Trung Quốc, bọn họ khó tránh khỏi có chút hổ thẹn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »