“Nếu cái gì?” Sultan Jabbar hỏi.
Sulaiman cứng da đầu trả lời: “Sứ thần Trung Quốc nói nếu bệ hạ không nhận tổ tông thì người Hoàng gia chịu nhận, đến lúc đó đành sắc phong người Hoàng gia làm quốc vương Bột Nê. Nếu người Hoàng gia cũng không nhận tổ tông, vậy thì chọn đại ai đó họ Hoàng, để Hoàng gia Bột Nê nhận nuôi rồi sắc phong quốc vương.”
“Hắn đang uy hiếp!” Sultan Jabbar giận dữ.
Vương thất Brunei có một nửa huyết thống Trung Quốc, một nửa khác là huyết thống Ả Rập.
Mấy trăm năm sau, quốc kỳ của Brunei có hai đường chéo đại biểu hai vị thân vương trong lịch sử, một thân vương là Hoàng Sâm Bình.
Hoàng Sâm Bình từng làm Vân Nam Đằng Xung Vệ chỉ huy sứ dưới tay Chu Nguyên Chương, thành Thạch Đầu ở Đằng Xung là do Hoàng Sâm Bình xây dựng. Thậm chí cái tên “Sâm Bình” là được Chu Nguyên Chương ban cho, bởi vì hắn đánh giặc Oa thua liểng xiểng ở bãi Sâm Bình.
Sau khi đến đảo Kalimantan, Hoàng Sâm Bình ra tay trợ giúp quốc vương Bột Nê, thành công ngăn người Sulu và người Malaysia xâm lược. Quốc vương gả nữ nhi cho Hoàng Sâm Bình làm thiếp, em trai của quốc vương thì cưới em gái của Hoàng Sâm Bình, hai gia tộc cùng nhau thống trị nước Bột Nê, nhưng có lãnh địa thống trị của riêng mình.
Sau khi quốc vương chết, Hoàng Sâm Bình và anh trai của quốc vương đảm nhiệm nhiếp chính vương.
Sau khi anh trai của quốc vương chết thì bùng nổ chính biến cung đình, Hoàng Sâm Bình nâng đỡ một vị thân vương kế vị.
Đến tuổi già, Hoàng Sâm Bình lá rụng về cội, khi về Nam Kinh thì chết bệnh. Hoàng Sâm Bình để lại ba di ngôn: Thứ nhất, lấy lãnh địa của mình ở nước Bột Nê xếp vào bản đồ Đại Minh; thứ hai, thỉnh cầu sắc phong ngọn núi cao nhất Nam Dương thành núi Trấn Quốc, vĩnh viễn trấn vùng đất Nam Dương cho Trung Hoa; thứ ba, thỉnh cầu chôn mình ở Đại Minh.
Nữ nhi của Hoàng Sâm Bình là Hoàng Quế Cô gả cho quốc vương Bột Nê Ahmad. Sau khi Ahmad chết, Hoàng Quế Cô trở thành nữ vương của Bột Nê.
Nữ nhi của Hoàng Quế Cô kế nhiệm thành nữ vương đời thứ hai, kén rể thương nhân đến từ Ả Rập là Ali. Sau khi nữ vương chết, Ali biến thành quốc vương, từ đấy đời đời truyền xuống, thậm chí truyền đến mấy trăm năm sau.
Vị Sultan Brunei Jabbar này trong thân thể đang chảy dòng máu của Hoàng Sâm Bình.
Còn về người dòng họ Hoàng vẫn định cư ở Brunei, có một mảnh lãnh địa thuộc về mình. Nhưng giữa thời nhà Minh, Hoàng gia đã rút ra chính đàn Brunei, yên ổn làm lĩnh chủ, trồng trọt, kinh doanh kiếm tiền.
Jabbar đương nhiên biết tổ tông của mình là ai, bởi vì huyết mạch hoàng tộc kéo dài không đứt đoạn, gia phả ghi chép hệ thống các đời rõ ràng.
Tổ tiên xa của Jabbar là thương nhân Ả Rập, bà tổ xa hơn của ông là con gái của Hoàng gia, Hoàng gia ra hai vị nữ vương.
Ý tứ của sứ giả Trung Quốc rất rõ ràng, nếu Jabbar không tiếp thụ vua Trung Quốc sắc phong thì sẽ sắc phong cho con cháu nào đó của họ Hoàng, trực tiếp gợi lên nội chiến của nước Brunei!
Sulaiman nói: “Bệ hạ, quỷ lông đỏ Tây Ban Nha đồ sát người Đường đúng là điều không nên làm. Vua Trung Quốc đã tức giận, mà còn hợp sức với Hà Lan xuất binh. Chúng ta đã từ chối hợp tác cùng Hà Lan, chẳng lẽ bây giờ từ chối sắc phong của Trung Quốc luôn sao? Không thể đắc tội cùng lúc Hà Lan và Trung Quốc.”
Jabbar đã làm Sultan bốn mươi sáu năm, là một vị quốc vương già kinh nghiệm phong phú, mặt ủ mày chau nói: “Một khi tiếp thụ sắc phong của vua Trung Quốc thì phải giúp Trung Quốc đánh nhau. Lỡ như không thể công phá Manila, chờ Trung Quốc, Hà Lan rút quân, Tây Ban Nha phái binh đến đánh chúng ta thì sao?”
Sulaiman thở dài nói: “Nếu không đồng ý e rằng không phải Tây Ban Nha đến đánh chúng ta, mà là Trung Quốc và Hà Lan cùng nhau kéo đến.”
Jabbar suy đi nghĩ lại vẫn không có một chút biện pháp, quốc vương của tiểu quốc thì bất đắc dĩ vậy đấy.
Sulaiman khuyên nhủ: “Bệ hạ, hay là chúng ta hoàn toàn nghiêng hướng Trung Quốc, nhận che chở của vua Trung Quốc đi. Vị vua Trung Quốc này khác với trước kia, nghe thương nhân biển Trung Quốc nói hoàng đế hoàn toàn mở cảng Trung Quốc. Hiện nay lại xuất binh vì người Đường chết thảm ở Luzon, sau này chắc chắn mở rộng sức ảnh hưởng trên biển. Brunei được vua Trung Quốc ủng hộ, các quốc gia như Hà Lan, Tây Ban Nha, Sulu, Mataram. . . sẽ không dám chèn ép chúng ta nữa!”
Jabbar đứng lên đi tới đi lui, trầm tư thật lâu sau, nói: “Vậy thì thần phục càng hoàn toàn đi, nói cho vị sứ giả Trung Quốc kia, thỉnh cầu gả công chúa cho vua Trung Quốc làm phi.”
Vị Sultan này có nhiều con gái, nữ nhi cơ bản đã gả cho người, chỉ còn nữ nhi thứ mười ba tuổi nhỏ chưa kết hôn.
Vừa tròn mười hai tuổi . . .
Cũng không nhỏ gì, căn cứ giáo lý của bọn họ thì nữ nhân chín tuổi đã nên gả cho người ta.
Hoàng tộc Brunei có huyết thống Trung Quốc, tình báo này do thương nhân biển Phúc Kiến cung cấp, Triệu Hãn lập tức phái ra sứ thần đến Borneo.
Lần này ra biển đánh nhau là hợp tác chặt chẽ giữa triều đình và thương nhân.
Thương nhân biển Phúc Kiến vì ích lợi của bản thân có thể nói là hết sức ủng hộ hoàng đế đánh nhau. Ra tiền ra sức một đống, nhiệt tình trần thuật hiến kế, các loại tình báo Nam Dương như bông tuyết bay đến Nam Kinh.
Qua Đài Nam là thiên hạ của Hà Lan, chiến hạm Hà Lan quanh năm chạy giữa Đài Loan và Philippines, chặn lại bất kỳ thuyền buôn Trung Quốc nào bị họ thấy, buộc thuyền buôn Trung Quốc đi Zeelandia ( Đài Nam ) mậu dịch. Không nghe lời là sẽ cướp sạch hết.