Phí Ánh Hoàn khen ngợi “Có chí khí, có nghĩa khí, tôn bối có tiền đồ như vậy, tửu phách cũng có thể cười nơi cửu tuyền.”
Lời vừa nói ra, những người lân cận quen biết phí văn uý đều che miệng cười trộm, đồng thời cũng lại hâm mộ vô cùng.
Năm đó huynh đệ Phí Ánh Hoàn bốn người, tứ đệ phong hầu định cư ở Hồ Nam, hầu như chưa từng trở về đây xem qua thế nào.
Mà hai huynh đệ khác đã chết vì bệnh, lưu lại một đàn con cháu không nên thân giờ phút này đang ngụ tại nhà cũ phí thị cách nga hồ một dặm. Không nói đại phú đại quý nhưng cũng coi như giàu có, trong đó có một đứa ăn chơi trác táng vì đánh nhau mà lưu đày tới tuyết khu —nếu không phải ngại mặt mũi phí gia đxa sớm bị kéo đi chém đầu.
Phí Ánh Hoàn và Lâu thị bị nhóm cháu trai cháu gái vây quanh về nhà.
Một đường đi thăm hỏi tình trạng đương nhiên là chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, chỉ nói rằng cháu đích tôn của lão tứ học tập tốt, cho theo học vào đại học Nam Xương, tương lai không tới nửa năm có thể đi thi tiến sĩ. Huynh đệ còn lại có hơn mười người cũng dựa hơi một cái này, coi như nhân vật mặt tiền tương lai của cửa hàng.
Trước khi Phí Ánh Hoàn đều phải về nhà tế tổ, sau 65 tuổi thì thôi. Hôm nay sau hơn mười năm đã qua lại trở về cố hương nhà cũ, tức cảnh sinh tình, cảm khái rất nhiều.
Đáng tiếc, đều là những gương mặt người trẻ tuổi không một ai biết.
Trên đường ngẫu nhiên có lão nhân tới chào hỏi, tuỳ rằng Phí Ánh Hoàn và Lâu thị đều không nhớ rõ nhưng đều cực kỳ vui vẻ, để cho người hầu thưởng cho chút đồng tiền làm lễ gặp mặt.
Ở nhà cũ phí gia dùng cơm xong, Phí Ánh Hoàn dẫn theo thê tử Lâu thị nhanh chóng đi bộ quanh quê cũ.
Phụ cận quanh toà nhà tất cả đều là sơn trà, xa hơn có xưởng sản xuất giấy.
Phí Ánh Hoàn chỉ vào một chỗ trồng trà núi nói “Nơi đó trước kia là nhà chúng ta phải không?”
Thứ tử của huynh trưởng Phí Ánh Hoàn nói “Nơi đó trước kia đúng thật là nhà ở phí gia, nhưng sau khi quốc triều thành lập đã phân cho điền hộ.”
“Phân cũng tốt.” Phí Ánh Hoàn cười nói.
Hắn chống quải trượng đi phía trước thấy có lão nông đang làm ruộng, đang quốc đất trồng khoai ở thửa ruộng đó.
Phí Ánh Hoàn ở xa thạt xa hô to “Thu khoai lang sao?”
Lão nông nghe thấy vậy xoay người đứng dậy, sau khi thấy rõ tình huống thì vội vàng lại đây bái kiến “Thiếu….Lão gia, khoai lang còn có thể dài hơn, ta cắt chút dây này trước trở về xào ăn.”
“Vậy mà ngươi còn kêu ta thiếu gia?” Phí Ánh Hoàn hỏi.
Lão nông nói “Lão gia, trước kia ta ở phí gia làm tạp vụ, sống trong tạp viện đã nhiều năm. Lúc trước lão gia về nga hồ ta cũng dắt theo người nhà lên trấn trên đón, nhìn thấy lão gia thì trong lòn mừng thật sự.”
Phí Ánh Hoàn cao hứng nói “Cũng là cố nhân, ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi?”
Lão nông nói “Ta gọi phí thông, năm nay 62.”
Phí Ánh Hoàn lại hỏi “Trong nhà có ổn không?”
Lão nông vội mở máy hát nói “Trước kia có trồng trọt không lo ăn mặc, sau có đứa nhỏ rồi có cháu chắt, cái phần ruộng này thực sự không đủ. Nhà của lão đại ta làm thuyền công ở trấn cửa sông đã lên làm nhị bả đầu, cả nhà chuyển lên trấn cửa sông. Lão nhị không chịu thua kém chỉ có thể theo ta trồng trọt. Lão tam không có phúc khí, học tập rất tốt nhưng nghỉ hè ở nhà tắm rửa đã chết đuối. Còn có hai khuê nữ một dứa gả đi hoành đường. Đại tôn tử của ta cũng lấy tiền công làm học đồ vài năm ở xưởng giấy. Nhị tôn vào xưởng trà cũng sắp xuất sư. tam tôn tử….”
“Nhiều con nhiều phúc, nhĩ hảo phúc khí.” Phí Ánh Hoàn cười nói.
Lão nông nói “Con cháu đều có phúc của con cháu, còn phải xem bọn chúng làm thế nào.”
Vài đứa tuỳ tùng có nhãn lực đi giúp đỡ lão nông cắt dây khoai, sau đó khiêng giúp về nhà lão nông.
Phí Ánh Hoàn một đường nói chuyện phiếm cùng lão nông, đằng sau một đám người đi theo.
Nhã lão nông là loại tứ gian bán thổ ốc, tróng đó bán gian để nghỉ ngơi, hai gian ngoài đầu để tiếp khách.
“Uông uông uông…”
Chó lớn ở nhà thấy mọi người thì hung tợn sủa, bị lão nông quát lớn hai tiếng liền yên tĩnh lại.
Người nhà của lão nông đều đi ra, lấy ghế gấp cho người nhà họ phí ngồi, lại dùng bát đất ngâm nước làm thành mấy bát trà, loại trà này là trà sản ở thực địa, rất tiện.
Phí Ánh Hoàn đi vào nhà chính, phát hiện trong phòng khách có treo mấy miếng thịt khô.
Phí Ánh Hoàn cười nói “Này cũng rất thanh bình chi nhạc.”
Lão nông nói “Chúng ta trồng trọt có hoàng đế tốt nên mới có thể hưởng phúc.”
Phí Ánh Hoàn tiếp nhận một chén toái trà, nhấp một ngụm, hương vị cũng được. Hắn đi vào trong viện nghe âm thanh quanh đó truyền tới, xa xa có tiếng gà gáy kêu, chó lớn ở trong nhà cũng theo đó mà kêu lớn lên.
Nhìn núi trà và ruộng đồng ở phía xa, Phí Ánh Hoàn hỏi thê tử “Phu nhân, nơi này an nhàn, có thể sống nốt quãng đời còn lại.”
Lâu thị cười nói “Bờ ruộng dọc ngang giao thông, nghe thấy âm thành gà chó kêu, thật là một chỗ tốt để dưỡng già.”