Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1433
Kho lương (1)

❊ ❊ ❊

Mấy năm rồi phương Bắc không bị thiên tai lớn, năm nay hai tỉnh Thiểm Tây, Hà Nam liên tiếp hạn hán nửa năm, thậm chí mùa đông năm ngoái cũng không có tuyết. Cùng lúc đó, lưu vực các sông Trường Giang, Cán Giang, Hoài Hà lại có mưa lớn sau tháng Bảy, mực nước sông hồ dâng cao

May là sau mấy năm di dân khai khẩn, trong kho lương thực cứu trợ của các châu huyện ở Hà Nam đều có dự trự lương thực chẳng ít thì nhiều. Hơn nữa, bắt đầu từ năm nay, nông dân ở Hà Nam mới phải nộp thuế ruộng toàn phần, các nhà đều có lương thực tích trữ.

Cho dù hai tỉnh Thiểm Tây, Hà Nam thiếu lương thực cũng không cần vận chuyển từ Nam ra mà có thể sử dụng ngay kho lương thực dự trữ ở Hà Nam. Hiệu quả của biện pháp khoan thai sức dân của Triệu Hãn hết sức rõ rệt.

Cùng lúc với việc trung ương hạ lệnh điều động lương thực cứu tế thiên tai, các tuần sát viên thanh lọc bộ máy chính quyền cũng lên đường.

Mỗi khi có sự kiện lớn liên quan đến thuế ruộng, Đô Sát viện đều sẽ phái tuần sát viên đi giám sát bất kể là âm thầm hay công khai.

Tiểu Hồng là nữ, không tiện giám sát bí mật nên lần này cô ấy đi công khai.

Đi ngược lên theo dòng Đại Vận Hà, lũ lụt vừa mới rút, bách tính hai bên bờ đang hối hả gặt thóc. Hầu hết lúa đều bị ngập nước, để ngâm lâu thêm mấy hôm sẽ bị hỏng.

"Hoàng Hiến Đài, mau xem kìa, đằng kia có cờ xí của nông binh và nông hội!”

Người nói chuyện tên là Chiêm Văn Phượng, cô ấy là một nữ tuần sát viên của Đô Sát viện. Chiêm Văn Phượng còn chưa tốt nghiệp đại học Kim Lăng đã được Tiểu Hồng sắp xếp sẵn, học xong lập tức vào làm cho Đô Sát viện. Đương nhiên, đây là chuyện trước khi khôi phục khoa cử. Hiện giờ thì phải đi thi mới được.

Tiểu Hồng đứng trên boong tàu của thuyền quan, đánh mắt nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy cờ xí tung bay bên bờ.

Tiểu Hồng thở dài: "Xem ra sự tình khẩn cấp, tri huyện địa phương buộc phải huy động nông hội, nông binh. Hiện tại, ngoài sửa cầu, làm đường ra, hiếm khi nhìn thấy lá cờ xí hai mặt này.”

Đồng ruộng hai bên bờ bị lũ lụt nhất định phải gặt vội, cần phải huy động một lượng lớn sức người.

Những lúc thế này cần quan phủ đứng ra động viên quần chúng, tiến hành tính toán, sắp xếp chung một cách chí công vô tư. Ruộng ngập nào cần phải gặt vội, ruộng nào có thể bỏ qua luôn, ruộng nào cần bao nhiêu người làm, những điều này đều cần phải có kế hoạch mới có thể nâng cao hiệu suất.

Đương nhiên, các nông hộ được giúp đỡ, sau này cũng phải đáp lại. Chẳng hạn như mỗi hộ cử ra một người chịu trách nhiệm tu sửa đường trong thôn trấn trong năm nay chẳng hạn.

Khả năng động viên tuyến cơ sở có hiệu suất cao như thế có thể duy trì ít nhất vài chục năm. Sau mấy chục năm nữa, một, hai thế hệ này đều chết hết, sau đó chắc chắn sẽ yếu dần đi, cuối cùng biến thành quan phủ không thể động viên hữu hiệu bách tính, quá trình này có thể dài ba mươi, năm mươi năm, cũng có thể là một trăm năm.

Nếu như có thể duy trì được trăm năm thì đã đủ để Triệu Hãn thấy vui mừng rồi. Chiêm Văn Phượng nằm bò trên lan can, lặng lẽ xem bên bờ gặt thóc bị ngập nước. Cô ấy nhớ đến chuyện ngày xưa ở nhà làm việc đồng áng.

Mỗi khi tới ngày mùa, trường tiểu học trong thôn sẽ cho nghỉ mấy ngày để tất cả các học sinh về giúp đỡ gia đình.

Đại học Kim Lăng không chỉ có một học sinh nữ, sở dĩ Chiêm Văn Phượng được Tiểu Hồng chọn là vì cô ấy có xuất thân bần hàn, hơn nữa tính cách cũng khá kiệm lời.

"Hoàng Hiến Đài, sao khoa cử năm nay không thấy có nữ tiến sĩ vậy?" Chiêm Văn Phượng đột nhiên hỏi.

Tiểu Hồng cười bất đắc dĩ, nói: “Dù sao phụ nữ cũng không tiện làm quan. Học sinh nữ học đại học ở các tỉnh còn chưa tốt nghiệp đã đính hôn hoặc kết hôn rồi. Tốt nghiệp xong sẽ lập tức ở nhà giúp chồng dạy con. Có nhà chồng nào bằng lòng cho họ vào kinh đi thi chứ?

Một lượng nhỏ học sinh nữ có chí hướng thì đã thi viên lại hoặc là trở thành nghiên cứu sinh của Hàn Lâm Viện, Khâm Thiên Viện rồi.

Hội thi năm nay, đừng nói là tiến sĩ nữ, đến cả phụ nữ tham gia khoa cử cũng không có.”

Chiêm Văn Phượng nói: "Nếu tôi chưa vào Đô Sát viện thì chắc chắn năm nay sẽ đi thi.”

Tiểu Hồng mỉm cười nói: "Vậy đúng ra tôi không nên chọn cô, chưa biết chừng bản triều lại có nữ tiến sĩ đầu tiên rồi.”

Hiện tại, Tiểu Hồng giữ chức tả thiêm đô ngự sử, chính tứ phẩm, có thể hiểu là quan viên cấp sở, giống trước đây khi cô ấy làm việc ở tri phủ, nhưng bây giờ cô ấy là quan ở kinh thành có thực quyền, đã tới rất gần cấp phó ban.

Còn Chiêm Văn Phượng là một tên lính nhỏ chính cửu phẩm ở Đô Sát viện, nhờ giới tính nên mới được đi theo Tiểu Hồng khắp nơi.

Chiêm Văn Phượng nói đùa: "Chưa biết chừng tôi lại đậu thật đấy.”

Hai người phụ nữ đứng nói chuyện trên boong thuyền.

Có một số tuần sát viên nam chơi mạt chược trong khoang thuyền. Không được đánh bạc, đây là nguyên tắc, hiện tại bọn họ đang đánh cược nếu đến lúc đó cần cải trang thì người thắng được làm lão gia, người thua sẽ làm tùy tùng, chân chạy việc.

Bôn ba thuyền xe, cuối cùng cũng tới địa giới Hà Nam.

Tiểu Hồng dẫn theo Chiêm Văn Phượng và hai tuần sát viên nam đi thẳng tới tỉnh thành, công khai giám sát việc cứu trợ thiên tai.

Còn tuần sát viên chống tham nhũng khác thì phân tán ra, cải trang vi hành tuần tra các châu huyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »