Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1277
Vấn đề nô lệ từ bên ngoài tới (2)

❊ ❊ ❊

Người muốn đỗ đạt chức lại cần phải có chứng nhận tốt nghiệp, sau này muốn đỗ đạt chức quan thì chắc chắn cũng phải có. Họ cần phải nhanh chóng lấy được chứng nhận tốt nghiệp, nhỡ may sau này chính sách lại thắt chặt hơn, không cho người trưởng thành học tiểu học thì phải làm sao?

Kỹ nữ quá tuổi bắt đầu phát giấy bút và bàn tính, có thể dùng phương trình để giải hoặc dùng bàn tính để giải.

Nhưng người giải đề bắt buộc phải nộp một lượng bạc!

Năm nay mấy tỉnh đại hạn, lương thực bị giảm sản lượng, giá gạo Nam Kinh đã tăng tới một cân mười ba đồng tiền. Một lượng bạc tiền ghi danh có lẽ có thể mua được năm mươi cân gạo trắng, gặp năm được mùa còn có thể mua được nhiều hơn.

Nhưng phần lớn người ghi danh đều ào ào lấy bạc ra, nhận giấy bút từ chỗ kỹ nữ quá tuổi.

Tính toán một lúc, số người vượt qua kiểm tra là sáu mươi người.

Kỹ nữ quá tuổi vừa cười vừa nói: "Tiệc mừng tối nay lại tập trung cả tài tử. Vậy đề thứ hai đây, xin chọn bất cứ một chương nào trong "Đại Đồng Tập - Tam Nguyên Thiên", chép lại trong một nén hương, ba mươi người sai ít nhất là có thể qua cửa."

Tất cả mọi người yên lặng, sau đó ồn ào không chịu nổi.

Đề này không ra từ trước, cũng không cho người ta thời gian chuẩn bị, người đứng đắn ai lại học thuộc "Đại Đồng Tập" chứ?

Thấy người phàn nàn và kháng nghị nhiều quá, kỹ nữ quá tuổi chỉ có thể cười gượng giải thích: "Các vị khách quý, không phải thiếp thân cố ý làm khó dễ. Mà hôm qua quan phủ cử người tới, nói hễ kỹ viện ca lâu nào có nữ nhi xuất giá thì nhất định phải dùng "Đại Đồng Tập" làm đề thi."

"Phì!"

Ngô Vĩ Nghiệp đang phẩm rượu, nghe thế thì phun ra,

"Khụ khụ khụ!"

Ngô Vĩ Nghiệp ho khan một lúc, lau khô vết rượu nơi khóe miệng, dở khóc dở cười nói: "Đây đúng là chuyện lần đầu nghe thấy. Quả nhiên đương kim thiên tử thánh minh."

Mạo Ích Cương đặt ly rượu xuống, cầm bút lông bắt đầu chép lại.

Gần đây ngoài tham gia tụ họp văn chương thì chủ yếu thời gian gần đây hắn học "Tam Nguyên Thiên", là nội dung thuộc sách giáo khoa trung học. Mấy hôm trước còn từng mang theo, Mạo Ích Cương nắm chắc không sai một chữ.

Sau một nén nhang, nộp bài thi vòng thứ hai, chọn được ba mươi người rất nhanh.

Trên có chính sách, dưới có đối sách.

Quan phủ chỉ nói nhất định đề bài phải có liên quan tới "Đại Đồng Tập" chứ không quy định bắt buộc phải hiểu. Vậy nên kỹ nữ quá tuổi quyết định sanh sách ba mươi người, sai ít nhất là có thể trúng tuyển. Hơn phân nửa số người được chọn trúng chỉ có thể chép lại hai ba câu mà thôi.

Kỹ nữ quá tuổi mỉm cười nói: "Cửa thứ ba chính là đối câu đối."

"Được!"

Rất nhiều sĩ từ ầm ầm ủng hộ, cuối cùng đã tới chương trình truyền thống của họ.

Qua ba cửa, chọn ra năm người vào vòng chung kết.

So năng lực xong đương nhiên là so tài lực.

Mạo Ích Cương tốn hai trăm lượng bạc mới mua được đêm đầu của thiếu nữ. Mọi người tranh cướp như thế, đơn giản là thiếu nữ còn chưa xuất giá mà tiếng thơm đã truyền khắp sông Tần Hoài.

Thiếu nữ Ba Tư có thể nói tiếng Hán, hình như còn từng đọc sách mấy năm, biết cả nhạc cụ Trung Quốc và Ba Tư.

Đây chính là bí mật để phục hưng sản nghiệp phong nguyệt sông Tần Hoài. Nữ tử nước nhà thiếu hụt vậy thì tiến cử nữ tử nước ngoài!

Trong đó, nữ tử Nhật Bản là đông nhất, nữ tử Triều Tiên đông thứ hai, nữ tử Nam Dương đông thứ ba. Cực phẩm chân chính là cô nàng Ba Tư, nhưng thực ra phần lớn là nữ tử từ khu vực Afghanistan.

Ba Tư và Ấn Độ giao chiến mấy chục năm ở Afghanistan, một vài lúc điều kiện tiên quyết còn là tàn sát hàng loạt dân trong thành, bán vài nữ tử qua thì tính là gì?

Mua bán nô lệ từ bên ngoài tới bắt đầu từ một trăm năm trước.

Đầu tiên là người Bồ Đào Nha mua nô lệ Nhật Bản rồi bán lại qua các nơi trên thế giới. Còn định đưa nữ tử Nhật Bản về, tuyên truyền là nữ tử Trung Quốc, bán vào nhà chứa ở châu u để kiếm tiền.

Năm Long Khánh thứ năm, cũng chính là năm 1571, vương thất Bồ Đào Nha ra lệnh cấm không cho mua bán nô lệ Nhật Bản, nguyên nhân là sợ khiến chính phủ Nhật Bản bất mãn dẫn tới ảnh hưởng việc bình thường hóa quan hệ thương mại và hoạt động truyền giáo.

Nhưng rất rõ ràng mệnh lệnh của vương thất Bồ Đào Nha hoàn toàn không có một chút tác dụng nào. Một vị truyền giáo Bồ Đào Nha có nhắc tới trong nhật ký năm 1598, nữ tử Nhật Bản bị bán cho thuyền buôn bán Bồ Đào Nha, dùng để giải quyết nhu cầu sinh ký của thủy thủ người da đen.

Macao là trung tâm giao dịch nô lệ Đông Á, phần lớn nữ tử Nhật Bản vốn được chở tới Macao, phân phối cho người da đen và nô lệ Malaisia, không ngừng sinh ra nô lệ đời sau. Dạy dỗ những nô lệ nhỏ này từ nhỏ rồi bán đi thì có thể kiếm được càng nhiều vàng bạc hơn, như thế có thể sản xuất ra lượng lớn nô lệ.

Đồng nghĩa với việc biến nô lệ người da đen, Malaisia và Nhật Bản thành heo để nuôi, đem thịt rồi bán đi.

Lúc Nhật Bản bế quan tỏa cảng, Macao đã có khoảng năm nghìn nô lệ của mình, một nửa trong số đó là nô lệ vị thành niên.

Cũng có nô lệ Trung Quốc nhưng số lượng không nhiều lắm, hơn nữa giá còn rất cao.

Có sách sử ghi lại nô lệ Trung Quốc đầu tiên bị bán sang châu u là người đọc sách. Thời gian xảy ra vào năm 1540, cũng chính là năm Gia Tĩnh. Nô lệ Trung Quốc này làm công việc: phiên dịch tài liệu tiếng Trung, tiếng Bồ Đào Nha. . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »