Nhìn thấy Lộc Thiên Hương lại đuổi tới, An Long chỉ đành đứng dậy lần nữa. Hắn không còn chạy theo lũng sông, mà trèo lên sườn dốc, muốn trốn vào núi non trùng điệp.
Đều là leo núi, thân hình An Long có năm khúc ngắn ngủi, trèo lên vô cùng phí sức. Lộc Thiên Hương lại cực kỳ linh hoạt, giống như con nai nhỏ nhảy nhót giữa núi, kéo gần khoảng cách bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
An Long nổi giận đùng đùng, tựa ở lưng chừng sườn núi, tháo cung tên xuống muốn bắn.
Lúc An Long tháo cung tên xuống, Lộc Thiên Hương đã bắt đầu cảnh giác, trốn sau một cái cây nhỏ, cũng bắt đầu giương cung lắp tên.
“Vút!”
“Vút!”
Hai người gần như là bắn ra cùng một lúc, một tiễn của An Long, sượt qua vỏ cây lướt qua, mà một tiễn của Lộc Thiên Hương, lực đạo hơi lệch bắn trúng…… đầu gối của An Long.
Đầu gối trúng tên còn chạy thế nào?
An Long muốn khóc mà không ra nước mắt, vứt bỏ cung tên chờ bị bắt, chạy nữa thì hắn phải mệt chết rồi.
Dương Triển cũng dẫn binh trèo tới, Lộc Thiên Hương như con cún nhỏ đang bảo vệ thức ăn, cuống quýt hô: “Đấy là ta bắt được!”
Dương Triển buồn bực nói: “Lão tử sẽ không tranh công với một tiểu cô nương.”
Lộc Thiên Hương lập tức cười nói: “Không phải ta muốn tranh với ngươi, là ta muốn lập công làm nữ tướng quân.”
“Muốn làm tướng quân, từ từ chịu đựng đi.”
Dương Triển xuống sườn núi, ngồi bên bờ sông, chậm rãi lấy ống điếu ra.
Sau khi nhồi sợi thuốc lá vào, phát hiện mồi lửa vẫn còn một mẩu, bèn dùng mồi lửa đang cháy để châm thuốc. Hắn ngồi bên bờ sông nhả khói, để mặc sĩ tốt đi bắt An Long, dường như thật sự lười lấy công lao.
Trong lòng con hàng này có bực dọc!
Hắn là quân phiệt đầu tiên của Tứ Xuyên chủ động nương nhờ, hơn nữa còn nhiều lần lập chiến công, đến giờ lại chỉ có thể thống lĩnh 2.500 kỵ binh —— mà hắn là mang theo mấy chục ngàn sĩ tốt nương nhờ quân Đại Đồng đấy.
Dương Triển cảm thấy bản thân mình bị cố ý chèn ép.
Nếu không phải cố ý chèn ép, tại sao sau mỗi lần lập đại công, đều sẽ vì vi phạm quân kỷ mà bị giáng chức?
Những quy củ đó của quân Đại Đồng, Dương Triển cảm thấy quá không hợp tình hợp lý, hơn nữa còn đặc biệt cứng nhắc không nói đạo lý.
“Này, ngươi giận rồi à?” Lộc Thiên Hương xách theo cung tiễn tới gần.
Dương Triển đang hút thuốc quay đầu, không khỏi cười nói: “Tiểu cô nương thân thủ rất khá, con trai ta năm nay mười ba tuổi, võ nghệ cao cường, vẫn chưa có hôn ước. Làm con dâu ta, thế nào?”
Lộc Thiên Hương lắc đầu: “Không, ta 15 tuổi rồi, con trai ngươi quá nhỏ.”
Dương Triển nói: “Hơn hai tuổi vừa vặn.”
Lộc Thiên Hương nói: “Không được. Phu tế tương lai của ta, phải cao hơn ta, lớn tuổi hơn ta, sức lực cũng phải lớn hơn ta, bắn tên cũng phải chính xác hơn ta, cưỡi ngựa cũng phải giỏi hơn ta.”
Dương Triển cảm thấy bản thân phù hợp với toàn bộ điều kiện, lập tức thở dài nói: “Ta có gia thất rồi. Quân Đại Đồng này ấy, thăng quan không dễ dàng, nạp nhiều thiếp quá sẽ bị thẳng tay khai trừ, ngươi đừng có hại ta.”
Lộc Thiên Hương nhịn không được lườm trắng mắt, cảm thấy tên này là đồ thần kinh.
…
An Long bị chém đầu, trong vòng ba đời, toàn bộ nam đinh trực hệ đều bị chặt đầu.
Thủ cấp của hai cha con An Vị, An Long được giao cho binh lính tộc Di đi thuyền cưỡi ngựa, đưa đầu đi các nơi phía nam lập uy.
Người đứng đầu các mục Hỏa Trứ Tắc Khê, Đích Đô Tắc Khê, Đóa Nhĩ Tắc Khê đều tỏ ý muốn quy thuận, cũng phái trưởng tử theo dũng sĩ theo quân trợ trận.
Hỏa Trứ Tắc Khê là huyện Nạp Ung, Đích Đô Tắc Khê và Đóa Nhĩ Tắc Khê là huyện Chức Kim.
Lục Mộ Tắc Khê tuy không thấy được thủ cấp nhưng vẫn chủ động quy thuận quân Đại Đồng. Không phải đầu hàng Hoàng Yêu, mà là đầu hàng Phí Ánh Củng, bởi vì khoảng cách của Lục Mộ Tắc Khê và Quý Dương rất gần, đã nhận được tin tức An Như Bàn bại trận.
Thổ ty của tộc Di thường nổi loạn nhưng không cứng đầu như thổ ty tộc Choang.
Binh lính tộc Choang phần lớn có nghề lính đánh thuê, dựa vào đánh thuê cho quan phủ Đại Minh để kiếm cơm ăn. Có lúc bọn họ còn cố ý khơi mào chiến tranh, sau đó giúp đỡ quan phủ Đại Minh bình loạn, nhân cơ hội cướp giật thuế ruộng và đất đai. Bởi vậy hai sư đoàn Quảng Tây đã đánh nhau suốt nhiều năm, đến giờ vẫn còn một số nơi chưa thu phục được.
Bên Thủy Tây, sau khi Hoàng Yêu giết người lập uy thì thổ ty xung quanh nhanh chóng đầu hàng.
Nửa tháng sau, Hoàng Yêu dẫn binh tới dịch trạm Xa Hương. Lính của hắn càng đánh càng nhiều, ngoại trừ quân Đại Đồng, nông binh và dân phu thì binh lính tộc Di theo quân phải đạt tới sáu nghìn người.
Di binh ở dịch trạm Xa Hương nào dám chống cự? Trực tiếp rút về thành Thủy Tây.
Thành Thủy Tây đời sau chính là khu đô thị Kiềm Tây.
Lúc Đại Minh mới lập quốc, Xa Hương phu nhân đã nương nhờ vào triều đình, tổ chức bách tính xây dựng Long Trường Cửu Dịch, gia tăng sự khống chế của triều đình đối với Quý Châu.
Trong đó, dịch trạm ở thung lũng có quy mô lớn nhất, trở thành đầu mối giao thông then chốt của khu Kiềm Tây
Dịch trạm Thủy Tây nằm ở phía Tây của thung lũng, là nơi đóng quân lúc ban đầu của quan quân Đại Minh, tương đương đặt một trạm kiểm soát ở vùng trung bộ thổ ty Thủy Tây.
Năm Sùng Trinh thứ ba, An thị diệt vong, cải thổ quy lưu, quân Minh đã mở rộng dịch trạm Thủy Tây đổi thành thành Thủy Tây.