Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1175
Kế ly gián (3)

❊ ❊ ❊

Quân đội của bọn họ không phát tiền trong một khoảng thời gian dài, ngay cả đồ ăn cũng thiếu hụt. Một đám binh sĩ chịu đói chị khát, không còn ý chí bảo vệ thành nữa, tất cả đều phản bội rồi kéo đến đầu quân cho Lý Tự Thành.

Hai huynh đệ họ đã đi theo Lý Tự Thanh xhinh chiến mấy năm nay, lúc nào cũng trung thành và tận tâm, không hề có ý muốn phản bội.

Nhưng binh lính dưới trướng bọn họ đa phần đều là người Hà Nam, chuyện bịa đặt này đúng là có căn cứ.

Thậm chí, tất cả binh sĩ đều tin tưởng, cho rằng chủ tướng thật sự muốn dẫn họ quay về quê hương.

Ngày hôm sau.

Nhâm Quang Vinh không tiếp tục hành quân mà ở lại chỗ cũ, điều tra xem ai đã phát tán tin đồn.

Kết quả, hắn không thu hoạch được gì.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể tiếp tục dẫn quân lên đường.

Buổi chiều, đột nhiên có tín sứ chạy đến báo tin: “Hai vị tướng quân xin dừng bước!” Từ Hầu (Lưu Phương Lượng) có lệnh, quân lệnh lúc trước bị hủy bỏ, hai vị hanyx nhanh chóng dẫn binh quay về huyện Thấm Thủy để hợp binh rồi trở tiến về Tây Hà.”

Nhâm Quan Vinh bán tính bán nghi: “Đây thực sự là lệnh của Từ Hầu?”

Tín sứ dâng thư tín lên: “Mời tướng quân xem qua.”

Hai huynh đệ họ Nâm chụm đầu ào xem quân lệnh của Lưu Phương Lượng, sau khi xem xong, cả hai nhịn vô thức nhìn nhau.

Cuối cùng, hai huynh đệ đành phải dẫn binh quay về.

Ban đêm.

Nhâm Kế Vinh nói: “Đại ca, xem ra lời đồn đã truyền đi rất xa, Từ Hầu đã bắt đầu nghi ngờ chúng ta.”

Nhâm Quang Vinh đáp lời: “Cây ngay không sợ chết đứng, chúng ta luôn trung thành và tận tâm với bệ hạ.”

“Đại ca, đất vàng dính đũng quần không phải cũng như phân hay sao!” Nhâm Kế Vinh hấp tấp nói: “Đừng nói Từ Hầu, ngay cả binh sĩ dưới trướng chúng ta cũng tin lời đồn là thật. Trong năm ngàn binh sĩ thì đã có ba ngàn người là dân Hà Nam, cả đám đều muốn về quê, bọn họ còn có rất nhiều người thân ở Hà Nam!”

Nhâm Quang Vinh hỏi: “Lẽ nào ngươi muốn phản chiến?”

Nhâm Kế Vinh trả lời: “Đại ca, đây là kế ly gián trong , huynh có tin hay không, chỉ cần chúng ta vừa về đến Thấm Thủy, Từ Hầu sẽ lập tức xuất hiện và tước bỏ binh quyền của chúng ta. Từ Hầu cũng rất sợ mà, không phải năm ngoái thân tín bên cạnh bệ hạ Hác Diêu Kỳ đã dẫn binh tạo phản hay sao? Ban đầu, chúng ta không phải binh sĩ mà là giữa đường mới đầu nhập quan binh Đại Minh!”

Nhâm Quang Vinh im lặng, không thể phản bác được.

Nhâm Kế Vinh tiếp tục khuyên nhủ: “Đại ca, tương kế tựu kế, chúng ta đầu hàng đi. Nói thật, cha mẹ chúng ta đều ở Hà Nam, trong lòng ta cũng rất muố nquay về. Trong thư, cha đã nói triều đình Đại Đồng rất tốt, gia đình quân nhân trước kia đều được phân ruộng. Tiểu muội cũng đã gả chồng, còn sinh được một thằng nhóc bụ bẫm, ngươi không muốn về quê gặp cháu ngoại tải à?”

Hai năm trước, mối bang giao giữa Đại Đồng và Đại Thuận khá tốt, quan viên của hai nước thường xuyên trao đổi thông tin.

“Nhưng mà vợ con chúng ta đều ở Sơn Tây!” Nhâm Quang Vinh nói.

Nhâm Kế Vinh: “Bệ hạ nhân nghĩa, chúng ta có thể cam kết rằng dù đầu nhập vào Đại Đồng cũng sẽ không chiến đấu với quân Đại Thuận, thỉnh cầu Bệ hạ và Từ Hầu đối xử tử tế với vợ con chúng ta.”

Cả hai huynh đệ đều cưới vợ ở Tây Sơn, khi Lý Tự Thành bại trận, người vợ đầu tiên đã vứt bỏ bọn họ và chạy trốn.

Nhâm Quang Vinh trái lo phải nghĩ, hắn cũng hiểu là họ không nên quay về Thấm Thủy, chắc chắn sau khi về đó sẽ bị tước đoạt quân quyền, thậm chí còn có thể bị bắt giam và tra khảo. Mặc dù sau khi xác định bọn họ vô tội thì sẽ được thả ra, nhưng trong lòng Lưu Phương Lượng đã có mầm móng hoài nghi, sau này bọn họ sao có thể sống tốt?

Hôm sau, hai huynh đệ phân biệt những binh sĩ người Hà Nam, tập hợp họ lại một chỗ.

Kế tiếp, họ gọi tín sứ đến, Nhâm Quang Vinh nói: “Mong sứ gả quay về bẩm báo với Bệ hạ và Từ Hầu, huynh đệ ta không có lòng làm phản, nhưng kẻ địch đã tung ra kế ly gián, trong lòng Từ Hầu cũng nổi lên nghi ngờ, huynh đệ ta không dám quay về Thấm Thủy.”

“Các ngươi thật sự… muốn phản bội?” Tín sứ hoảng hốt.

Nhâm Quang Vinh chỉ vào binh sĩ rồi nói: “Hơn một ngàn binh lính này đều do ta chiêu mộ ở Sơn Tây, sứ giả có thể dẫn họ về gặp Từ Hầu. Hơn ba ngàn bonh lính còn lại đều là dân Hà Nam. Bọn ta sẽ dẫn họ quay về quê hương. Sứ giả cứ yên tâm, bọn ta sẽ lập tức lên đường, tuyệt đối không tham gia vào trận chiến ở Sơn Thiểm, cũng sẽ không chém giết đồng bào ngày xưa. Cầu xin Từ Hầu đối xử tử tế với vợ con của huynh đệ ta.”

Hơn ba ngàn binh lính Hà Nam này cũng đã ở trên chiến trường một hai năm.

Dân số Sơn Tây khá ít, số lượng nữ nhân cũng ít, đa phần các binh sĩ đều không tái giá, từ lâu bọn họ đã muốn quay về quê hương.

Hai bên đã nói rõ nên cũng không xảy ra xung đột, huynh đệ họ Nhâm thống lĩnh binh lính Hà Nam mang theo một phần lương thực rời đi.

Mấy ngày sau, Lưu Phương Lượng chỉ huy đại qân đến Thấm Thủy, khi biết được tin này, hắn vô cùng hối hận, hắn không nên ra lệnh cho huynh đệ họ Nhậm quay về Thấm Thủy.

Nhưng nếu thời gian quay lại, có lẽ Lưu Phương Lượng vẫn làm như thế, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất!

Không chỉ vậy, có rất nhiều lời đồn lan truyền, dần dà, các tướng lĩnh xuất thân từ Hà Nam đều bị nói rằng họ muốn đầu hàng quân địch.

Nhất thời, trong lòng những tướng sĩ Hà Nam đều sợ hãi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »