Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1312
Tham vọng thực dân của Thục Quốc Công (1)

❊ ❊ ❊

Tính cả kỵ binh sư đoàn, quân Đại Đồng có tổng cộng mười bảy sư đoàn. Tính cả hải quân, thủy sư và lực lượng hải cảng quan trọng, quân đội chính quy của Đại Đồng Tân Triều có khoảng hai mươi vạn.

Dường như điều này không nhiều lắm, quân phí tiêu hao rất lớn, bởi vì quân lương không được cải thiện, nhưng quân lương vẫn tăng lên. Những người lính bình thường nhất, một tháng đều có quân lương nhất định (bao ăn bao ở), mỗi thang có một hoặc hai khoảng quân lương, hai mùa hè và mùa thu cũng phát hành quần áo miễn phí. Mà bắt đàu từ các sĩ quan, quân lương cầng ngày càng tăng lên.

Ngoài ra còn có lực lượng tuần tra ở khắp mọi nơi, tương tự như cảnh sát vũ trang, cộng lại cũng gần một trăm ngàn người, đặc biệt là ở ba tỉnh Tây Nam có số lượng lớn nhất.

Các thành phố lớn trên khắp đất nước, cũng có một số lượng lớn các lực lượng cảnh sát bộ đội, cái này cũng được Lý Bang Hoa coi là quân đội. Ít nhất, cảnh sát canh gác cổng thành và tường thành, chắc chắn có thể được coi là quân đội.

Do đó, Lý Bang Hoa đề nghị không mở rộng quân đội nữa, có thể loại bỏ một hoặc hai đội là tốt nhất.

Thủy sư Đại Đồng càng nên cắt bớt, trong nước không có đại địch, nuôi nhiều thủy sư nội địa như vậy là muốn làm lông hay gì?

Triệu Hãn suy nghĩ cẩn thận, quyết định tạm thời sa thải một nửa thủy sư. Đối với lực lượng cảnh sát vũ trang của Tuần Kiểm Ti, tùy thuộc vào tình hình an ninh địa phương mà sẽ bãi bỏ cho phù hợp.

Những người lính bị sa thải, di dân về phía Bắc với vợ con. Nhất định phải sắp xếp thật tốt, hơn nữa mỗi cựu chiến binh, có thể được chia hai mẫu đất tốt hơn so với những người di dân bình thường.

Triệu Hãn thấy Cổ Kiếm Sơn rầu rĩ không vui, cười hỏi: "Sao vậy, trong lòng không vui à?"

"Không dám." Cổ Kiếm Sơn vội vàng trả lời.

Cổ Kiếm Sơn là thống lĩnh thủy sư của Đại Đồng, mấy năm trước khá nở mày nở mặt. Thủy chiến Lâm Giang, thủy chiến Cống Châu, thủy chiến Trường Giang... Đánh cho thủy sư Đại Minh quăng mũ cởi giáp, quyết định thắng bại chiến tranh nhiều lần.

Ngay cả đại chiến ở Hà Bắc cũng là nhờ thủy sư khống chế hồ Tam Giác nên mới khiến đại quân Phí Như Hạc lập nên thế bất bại.

Nhưng lúc này các tỉnh đã ổn định, không cần thủy sư nữa rồi.

Thậm chí Cổ Kiếm Sơn hơi hối hận mình không nên rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại đi tiêu diệt Trường Giang, hồ Thái, hồ Động Đình, hồ Bà Dương sạch sẽ. Nếu nuôi dưỡng tự trọng của đám giặc cướp thì sẽ không cắt giảm thủy sư...

Được rồi, chuyện hắn nghĩ tới không phải là nuôi dưỡng tự trọng của đám giặc cướp kia, cũng không phải chuyện cắt giảm thủy sư nữa.

Dù sao cũng là nhân vật cấp nguyên lão của quân Đại Đồng, Triệu Hãn phải vỗ về mấy câu: "Không phải không dùng thủy sư mà là không cần dùng nhiều như thế, cắt giảm một nửa vẫn còn dư dả. Ngươi có thể tiếp tục làm thủy sư, cũng có thể chuyển thành tướng lĩnh hải quân. Có điều trên biển khác với Trường Giang, không cần dùng tới bản lĩnh thủy chiến của ngươi trên biển. Tới hải quân nhậm chức xong, trong vòng hai năm không thể nhúng tay chỉ huy, nghe nhiều xem nhiều kiến thức trên biển chút."

Vẻ mặt Cổ Kiếm Sơn như đưa đám: "Bệ hạ, thần. . . Say sóng."

Triệu Hãn: ". . ."

Ngươi là Đề Đốc thủy sư Đại Đồng, đánh thủy chiến mười năm, bây giờ lại nói say sóng với ta?

Cổ Kiếm Sơn giải thích: "Bệ hạ, thần say sóng thật. Thần không chóng mặt khi ở sông lớn hồ lớn nhưng thực sự choáng váng khi ở trên biển. Sau thủy chiến ở hồ Tam Giác, thần đã nghĩ tới chuyện chuyển sang hải quân, cũng từng tới chỗ hạm đội Thượng Hải quan sát. Vừa lên thuyền thì không chóng mặt nhưng ngồi lâu là bị choáng váng. Đi thuyền liên tục vài lần, lần nào cũng trên mười ngày, vẫn không chữa được bệnh say sóng."

Triệu Hãn nói: "Vậy ngươi về kinh nhậm chức đi, đảm nhiệm Tả Đô Đốc phủ Đô Đốc thủy quân, nắm giữ hải quân và thủy sư. Hơn nữa, ngươi là người Tứ Xuyên, tấn phong Thục Quốc Công."

"Tạ ơn bệ hạ!" Tinh thần Cổ Kiếm Sơn chấn động.

Phủ Đô Đốc lục quân, trên dưới trái phải trước sau, tuy đã được xác định từ lâu nhưng bây giờ vẫn chưa được xây dựng hoàn chỉnh, rất nhiều chức quan bị rơi vào trạng thái bỏ trống trường kỳ.

Trong trước sau trái phải, tương đương với phân chia cả nước thành năm quân khu lớn.

Nhưng chiến tranh liên tục mấy năm khiến phần lớn quân đội được đặt ở tiền tuyến phương Bắc, ở khu Tây Nam cũng có quân chính quy. Tất cả chức năng của phủ Đại Đô Đốc là do bộ Binh và quan văn phủ Đô Đốc thực hiện, toàn bộ võ tướng đặt ở bên ngoài huấn luyện cho chiến tranh.

Tình hình bộ Binh và phủ Đô Đốc khá giống thời kỳ Vu Khiêm cầm quyền thời Minh.

Còn chức tước thì trước kia Cổ Kiếm Sơn là tước Hầu, bây giờ tấn phong tới Thục Quốc Công cũng coi như là đáng có được.

Triệu Hãn cảnh cáo: "Ngươi có thể không đi ra biển, cũng có thể không có bảnh lĩnh hải chiến. Nhưng nhất định phải rõ tình hình nước ngoài như lòng bàn tay. Tình hình Nam Dương, tình hình Thiên Trúc, tình hình Ba Tư, thậm chí cả tình hình châu u, châu Mỹ ngươi đều phải nghe ngóng nghiêm túc chăm chỉ. Số gỗ trăm năm được ngâm từ trước đã sắp mười năm, năm nay sẽ bắt đầu chế tạo thành quân hạm. Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là giám sát chế tạo quân hạm. Không cần biết kỹ thuật tạo ra quân hạm nhưng phải biết muốn tạo ra nó cần nguyên liệu gì, cần bao nhiêu nhân lực vật lực tài lực. Vừa giám sát việc chế tạo chiến hạm vừa nắm chắc tình hình Nam Dương."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »