Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2324
Quốc vương bị giẫm chết (1)

❊ ❊ ❊

Những kỵ binh hộ vệ này lần lượt ngã xuống, chỉ còn lại một số ít, bọn họ cả người lẫn ngựa đều còn sống là một kỳ tích. Trải qua trận mưa bom bão đạn họ đã không còn dũng khí để tiền lên, liền lôi dây cương, xoay người tiếp tục bỏ chạy.

Càng nhiều Long kỵ binh khác nạp đạn và hướng tới những người còn sống, giết chết tất cả bọn họ.

“Bắt được rồi.”

Long kỵ binh cưỡi ngựa tiến lên.

Thổ Luân Thái cùng một thị vệ khác lúc này đang đứng tựa lưng lại với nhau.

Hắn ta liếc nhìn những Long kỵ binh của quân Đại Đồng một cái, rồi lại bất ngờ rút đao ra, kề vào cổ mình, trước khi chết còn nói một câu: “ Chiến binh cuối cùng của vương quốc Toa Xa rốt cuộc vẫn chết dưới tay quân địch xảo quyệt.”

Mặc dù người này có chút điên, nhưng so với các quý tộc khác ở Toa Xa, hắn ta vẫn đáng được tôn trọng một chút.

Ngay trên chiến trường chính diện, kỵ binh quý tộc tan rã đã bị kỵ binh của quân Đại Đồng đuổi giết.

Kỵ binh Thanh Hải đuổi giết bộ lớn bộ binh tan rã, chỉ cần chạy trốn, liền một đao đuổi giết. Có khi dù đã đầu hàng cũng vẫn bị kỵ binh thuận tay mà chém chết, mặc dù người bị giết là nông nô, Giang Lương cũng sẽ không ngăn họ lại —— dù sao đi nữa, nếu họ không giết nhiều người hơn trên chiến trường, thì làm sao sao Thổ Lỗ Phiên có đủ đất cho người Hán nhập cư?

Ngạch Bối Đô Lạp đến từ Ha Mi, sau lưng cắm hai mũi tên, đó là người Kiêu kỵ binh để lại.

Tên nhãi này đã hối hận rồi, đáng đẩng nên nghe lời cha đầu hàng quân Đại Đồng ở Ha Mi. Hắn là bị ma xui quỷ khiến mới tìm đến Thổ Lỗ Phiên còn theo Thổ Luân Thái đánh trận.

Đánh cái rắm chứ!

Vút!

Lại thêm một mũi tên nữa được bắn ra, Ngạch Bối Đô Lạp vô thức cúi xuống, lại không ngờ rằng chiến mã của hắn sẽ bị bắn trúng.

Con ngựa đau đớn tăng tốc, vó trước dẫm lên đá ở sa mạc Gobi, cả người cả ngựa đều ngã nhào về phía trước.

Vị Đại Hãn tương lai của Ha Mi này bị ngựa chiến đè lên chân trái. Hắn hét lên xin đầu hàng, nhưng lại thấy một số Kiêu kỵ binh đuổi theo hắn đã giương cung, cách hắn hai ba thước mà bắn ra.

Lệnh của đội quân là không thể để quý tộc sống sót, nhìn bộ giáp trên người Ngạch Bối Đô Lạp là biết hắn ta là một đại quý tộc.

Kỵ binh cuồng tín đã chết hết, bọn họ đã lao đi quá xa, họ là những người đầu tiên bị bao vây và giết chết.

Khắp chiến trường đều là xác chết, trải dài cả mấy dặm, hơn ba vạn quân tử trận, đao của kỵ binh Thanh Hải cũng đã cùn.

Quân địch về cơ bản không có đường lui, bởi vì quân Đại Đồng có quá nhiều kỵ binh. Chạy trốn cũng không nổi, hàng nghìn người quỳ xuống van xin được tha mạng, những người mặc áo giáp đều bị bắt ra và chém đầu ngay lập tức.

Những nông nô không được mặc áo giáp thế mà lại có hy vọng được sống.

Thổ Lỗ Phiên.

Ba Bái Hãn bị giam lỏng sau khi lấy lại được tự do liền hỏi: “ Thua rồi sao?”

“Đã thua rồi ạ,” A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc trong lòng có chút lo lắng nói, “Quân Hán quá hùng manh, pháo binh của họ nhiều vô kể, kỵ binh của bọn họ còn dùng cảm hơn cả kỵ binh Mông Cổ. Con cũng không biết huynh trưởng nghĩ thế nào, ngay cả khi hắn muốn chông lại họ, thì cũng nên thủ ở thành, tại sao lại có thể đánh ở nơi hoang dã chứ?”

Ba Bái Hãn nói: “Cử sứ giả đến xin hàng đi.”

A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc lo lắng nói: “ Nhưng mà quân Hán giết hết quý tộc ở các nơi, hơn nữa chúng ta đã đánh một trận, e rằng sẽ không được tha.”

Ba Bái Hãn hỏi lại:” Bằng không thì sao? Chúng ta trốn đi đâu bây giờ? Hiện tại vương quốc Toa Xa có hai vị Đại Hãn, A Khắc Tô gần chúng ta nhất, chẳng lẽ chúng ta sẽ chạy trốn đến A Khắc Tô sao? Anh họ con hiện tại chỉ là một vị vua bù nhìn, hắn chẳng thể quyết định điều gì cả. Hắn từ lâu đã bị Hòa Trác kiểm soát rồi. Con nghĩ nếu như quân Hán đuổi giết thì A Khắc Tô sẽ bảo vệ được chúng ta hay sao?”

A Bặc Đỗ Lạp - Thập Lặc im lặng không nói gì.

A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc nói: “ Nhiều quý tộc, thường dân và nông nô ở Thổ Lỗ Phiên đã bị huynh trưởng đem đi đánh trận. Con chỉ có thể đem về vài trăm kỵ binh, trong thành còn có hơn ba trăm binh sĩ. Nếu như chiêu binh bằng vũ lực thì còn có thể có một hai nghìn dân thường.

Ba Bái Hãn nói: “ Đi thông báo cho những quý tộc theo con trở về, nếu bọn họ không muốn đầu hàng thì mau chạy trốn đến A Khắc Tô.

Quân Đại Đồng rất nhanh đã tới, chỉ hơn nửa ngày trôi qua, mấy nghìn quân tiên phong đã đến Thổ Lỗ Phiên.

Ba Bái Hãn mang theo người nhà cùng các đại thần mở cổng thành, quỳ xuống đàu hàng, liền bị tướng dẫn quân tiên phong Lương Chấn bắt lại.

Lương Chân là người của đảo Tể Châu của Mông Cổ, từng dẫn binh truy kích rất nhiều lần, hiện tại hắn cũng là phó sư trưởng. Hắn dẫ binh khống chế thành Thổ Lỗ Phiên, lập tức phái người về báo tin, sau đó lại chết vấn Ba Bái Hãn: “Lúc trước còn lợi dụng địa hình hiểm trở mà kiên chống cự ngoan cường, tại sao giờ lại đầu hàng rôi?”

Ba Bái Hãn giải thích:” Ta vốn đã muốn đầu hàng nhưng bị con trai giam lỏng.”

“Thật đúng là cha hiền con thảo,” Lương Chấn nhịn không được mà cười “ Gia đình của những quý tộc đã chống lại quân đội của bọn ta không.”

Ba Bái Hãn nói: “ Rất nhiều người sau khi nghe tin tiền tuyến thất bại đã bỏ chạy đến A Khắc Tô.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »