Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2100
Mãnh hổ về núi (3)

❊ ❊ ❊

Binh lính Kesultanan Yogyakarta bừng tỉnh từ trong mộng, khắp nơi đều là ánh lửa và tiếng hét, bọn họ sợ tới mức ruồi nhặng cũng phải cong đuôi lên chạy. Những binh lính bị bại trận đã quay lại trợ lực cho Trương Hiến Trung, những binh lính Kesultanan Yogyakarta chạy toán loạn về phía bắc. Binh lính Kesultanan Yogyakarta chưa nói đến chuyện cầm binh khí, ngay cả xỏ giày cũng chưa kịp làm.

Lúc Lasang tỉnh lại, hai mươi nghìn đại quân đã bị phân tán loạn thành sáu bảy phần. Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là chống cự, mà là chạy về phía bờ sông, hắn bò lên một con thuyền chở lương thực rồi hô lớn: "Mau về Kesultanan Yogyakarta!"

Hơn hai mươi nghìn đại quân và đội tàu thuyền chở quân nhu đang đỗ ở bờ sông. Sau khi những người chèo thuyền bừng tỉnh, bọn họ hoang mang rối loạn sờ soạng khoang thuyền, mà đường sông lại khá hẹp, giữa màn đêm tối tăm, thuyền không ngừng va chạm vào nhau, rất nhiều chiếc đã chìm và lật.

Những cựu binh đều rất nhanh nhẹn, bọn họ điên cuồng chạy theo thuyền. Không kịp lên thuyền thì liền nhảy xuống sông bơi theo, nghe được tiếng mái chèo đập vào mặt nước, bọn họ liền nhanh chóng tóm lấy mái chèo rồi bò lên trên.

Trên bờ sông đã hỗn loạn, dưới lòng sông cũng hỗn loạn không kém.

Đến rạng sáng, xác chết đã nằm la liệt khắp bờ sông. Hơn hai mươi nghìn đại quân Kesultanan Yogyakarta không biết chạy được bao người, dù sao Trương Hiến Trung cũng không cần tù binh, chỉ cần nhìn thấy người sống đều chém giết, mấy nghìn thi thể nằm rải rác khắp nơi.

Đáng tiếc đội tàu chở lương thực một số đã chìm còn một số đã chạy thoát, cho nên đám người Trương Hiến Trung không thu hoạch được bất kỳ lương thực nào.

Sau đó Trương Hiến Trung phái người rửa sạch cọc ngầm, tiện tay thì vớt luôn một số tàu thuyền lên, vậy mà lại thật sự thu hoạch được chút đồ ngoài ý muốn, vậy mà trong lòng sông vớt được hai khẩu súng thần công và một vài thùng đạn.

Những thứ còn lại đều là vũ khí và áo giáp ở trên bờ.

Cơ bản đều là áo giáp bằng da và vũ khí sắc bén, số lượng có lẽ đủ cho vài chục nghìn người.

Lại nói đến Lasang của Kesultanan Yogyakarta, hắn ngồi thuyền chạy được mấy chục dặm ra khỏi chiến trường, nhưng sự sợ hãi vẫn không ngừng dâng trào. Hắn tốn vài ngày để tập hợp lại tàn binh, thuyền chứa lương thực chỉ còn khoảng hai mươi con, binh lính chỉ còn khoảng hơn ba nghìn người. Chắc chắn vẫn còn thuyền và binh lính may mắn còn sống, nhưng đã sớm bỏ trốn về quê rồi, muốn triệu tập họ lên là điều không hề dễ dàng.

Đối mặt với cục diện thê thảm như này, Lasang không muốn báo thù mà chỉ muốn dẫn binh về nước. Một khi tin tức đại bại truyền về, nói không chừng sẽ có người muốn tạo phản!

Một tháng sau, hai bên đều ký vào hiệp ước.

Nước Kesultanan Yogyakarta thừa nhận việc Tổng đốc Semarang cai trị trấn Hoàng Hổ. Từ nay về sau ngừng chiến, khôi phục thông thương, không quấy nhiễu nhau nữa.

Cũng coi như đã thu phục được sự uy hiếp ở phía nam.

Trương Hiến Trung không phải là kẻ dễ dàng dừng lại, sau khi thu được vũ khí, hắn huấn luyện quân đội lên sáu nghìn binh lính. Tất cả đều không phát quân lương, ngày bình thường sẽ để bọn họ trồng trọt chăn nuôi, đến thời khắc mấu chốt sẽ gọi đi đánh giặc. Nếu chết trận sẽ có tiền an ủi, nếu chiến thắng sẽ được ban thường, người lập công sẽ được ưu tiên phân đất.

Những tá điền người Hán sống ở đây đã lâu, hơn hai trăm năm sống lay lắt ở đảo Java, đã bao giờ thấy được chuyện này đâu?

Đối mặt với sự mê hoặc của đất đai, những tá điền này đều bị kích thích.

Vừa mới ký kết hiệp ước ngưng chiến với Kesultanan Yogyakarta, Trương Hiến Trung đã lập tức dẫn quân tiến đến thành Đạm Mục. Những thương nhân người Hán cũng gia nhập cũng bọn họ, bọn họ tổ chức vận chuyển lương thực, chờ đến lúc đánh hạ thành Đạm Mục sẽ bán lại đồ cướp được cho Trương Hiến Trung.

Đạm Mục bị diệt vong, tường thành cũng bị đập nát. Thành này khá lớn, nó được cai trị bởi quý tộc Java và các lãnh đạo của một số giáo phái, và lực lượng bảo vệ chỉ có hơn một nghìn người và ở đây hoàn toàn độc lập, chứ không phụ thuộc vào bất kỳ quốc gia nào.

Từ Semarang đến thành Đạm Mục gần sáu mươi dặm, hơn nữa đường đi cũng rất bằng phẳng.

Trương Hiến Trung dẫn khoảng sáu nghìn quân binh chia làm ba đường, trên đường không ngừng chém giết dân bản xứ. Đàn ông thì giết, phụ nữ và trẻ con thì bắt về, mỗi đội đều có thương nhân đi theo, phụ trách việc thu chiến lợi phẩm.

Đại quân còn chưa đến thành Đạm Mục rất nhiều dân bản xứ đã chạy nạn, hầu như đều đã trốn ra bên ngoài thành.

Nghe nói đại quân Trung Quốc được điều động, thủ lĩnh Đạm Mục không biết có bao nhiêu quân đánh đến, nên vội vã dẫn người nhà, đem theo tài sản và võ trang lên thuyền chạy đến thành Surabaya. Tới thành Surabaya sẽ có thể ẩn náu ở đó, chỉ cần bảo toàn được lực lượng sẽ có thể tiếp tục làm quý tộc.

Vùng Đạm Mục giàu có và đông đúc cứ như vậy bị Trương Hiến Trung dễ dàng chiếm lấy. Ít nhất đã có hơn hai mươi nghìn người dân bản địa bị giết, năm trăm quân Đại Đông đều đã bị ảnh hưởng, Tuyên giáo quan ở trong đội quân không biết phải theo ai.

Tuyên giáo quan cũng là con cháu Lang binh dân tộc Choang, tên là Vi Tráng. Hắn cảm thấy không thể lạm sát người vô tội như vậy, cho nên đã lén lút đi tìm Trương Hiến Trung: "Tổng đốc Trương. . ."

"Tuyên giáo Vi tới rồi?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »