Tiếp theo là nhổ nến tiệc, thu dọn rượu và đồ ăn. Còn mang rượu và thức ăn ban thưởng cho những binh lính thủ thành, nâng cao tinh thần quân đội hơn chút.
Các khách mời đều im lặng trong suốt cuộc hành trình, sợ mình cũng bị bắt.
Hôm sau, Rainiers triệu tập quân đội để phát biểu, đe dọa binh sĩ nói, "Các ngươi có biết kết cục của việc đầu hàng không? Binh lính Hà Lan ở Zeelandia đã bị giết sau khi đầu hàng. Người Trung Quốc thích chặt đầu, nếu chúng ta đầu hàng, tất cả đầu sẽ bị chặt xuống!"
Lời này nửa thật nửa giả, quả thật toàn bộ người Hà Lan ở Zeelandia đều bị chặt đầu. Đó là bởi vì họ đã ngoan cố chống lại đến cùng, dẫn đến quân Đại Đồng phải vây thành suốt hơn chín tháng, làm lãng phí quá nhiều lương thảo,nhiều binh sĩ còn bị bệnh.
Mà trong những binh lính Hà Lan ở đây, có một số ít đến từ Malacca, bọn họ biết đầu hàng có thể bảo vệ tính mạng.
"Quân đội Trung Quốc sẽ không giết tù nhân, nếu vẫn thủ thành không đầu hàng, chúng ta mới bị chặt đầu."
"Ta đến từ Malacca, ta đã từng đầu hàng, quân đội Trung Quốc thật sự sẽ không giết người."
"Tổng đốc cũng quá tệ đi, hắn muốn kéo chúng ta chết chung."
Rainiers sử dụng cả ân và uy, nghĩ rằng mình đã kiểm soát được quân đội, thế nhưng hắn ta không hề biết những lời bàn tán ngầm của binh sĩ.
Nhân viên cấp cao và cấp trung của công ty cũng đang âm thầm bắt tay với nhau.
Đặc biệt là sau khi phu nhân Witherson bị bắt, sự liên kết này càng trở nên thường xuyên hơn. Công ty không phải của riêng mình, tại sao phải hy sinh tính mạng của mình? Đầu hàng sớm chẳng phải tốt hơn sao?
"Thưa quan tòa, các văn chức nhân viên đều đồng ý đầu hàng, " Nieuhof tìm được Thẩm phán Siddens thành phố Batavia, "Ta cũng đã liên lạc với một số binh sĩ, tất cả đều đến từ Malacca, bọn họ tin tưởng đầu hàng có thể sống sót."
Siddens nói: "Hẹn thời gian, chúng ta cùng nhau nổi dậy. Tổng đốc đã vi phạm các quy tắc của công ty, tự ý bắt giữ các thành viên của Hội đồng đánh giá, chúng ta trục xuất Tổng đốc là hợp tình hợp lý, dù cho diễn ra cuộc họp 17 nhân viên, chúng ta cũng không đuối lí."
...
Phủ Tổng đốc, Văn phòng.
Tổng giám đốc Jonas hỏi: "Ngươi có cảm thấy người Trung Quốc sẽ rút quân không?"
Rainiers nói, "Chỉ có thể thử xem. Lần này Trung Quốc xuất binh quá nhanh, có lẽ cũng giống như lần trước tấn công Malacca, căn bản không có hoàng đế Trung Quốc bày mưu tính kế. Lương thực của bọn họ hẳn là cũng không nhiều, tất cả đều phụ thuộc vào các chủ đồn điền Trung Quốc địa phương. Mùa mưa đang đến gần, nếu có bão đi qua, các đồn điền sẽ mất mùa. Hoặc có các thảm họa khác vào năm tới, có thể buộc người Trung Quốc phải rút quân, và ta sẽ không bỏ cuộc cho đến giây phút cuối cùng."
"Đúng vậy, không đến phút cuối cùng, kiên quyết không thể từ bỏ." Jonas cảm khái nói.
Để trở thành Tổng đốc, hắn ta phải lo lót tiền. Hắn đập tiền của mình để có được vị trí Tổng đốc, lặng lẽ mò mẫm suốt nhiều năm, tất cả các khoản tiền tham ô đều ở đây, bây giờ chỉ chờ đợi đến hết nhiệm kỳ là có thể mang về nước.
Lúc này mà đầu hàng thì sẽ không còn gì nữa.
Đừng nói là vì lợi ích gia tộc, phần lớn là hắn vì chính mình, cho dù liều mạng cũng phải bảo trụ đống bạc tham lam được này.
Jonas thậm chí còn hơn thế nữa, vợ con ở Hà Lan đã viết thư nói rằng họ đã mua trái phiếu chiến tranh. Tất cả tiền tiết kiệm của gia đình đều mua trái phiếu của Anh, hy vọng người Anh có thể giành chiến thắng trong trận chiến.
Không nghe nhầm đâu, trước khi chiến tranh giữa Anh và Hà Lan nổ ra, Hà Lan không chỉ bán tàu chiến cho Anh, mà Anh còn thu được một khoản vay chiến tranh từ Hà Lan. Chưa kể những điều này, trong chiến tranh giữa hai nước, người Anh trực tiếp phát hành trái phiếu chiến tranh ở Hà Lan, vậy nên có không ít người Hà Lan mua trái phiếu chiến tranh Anh.
Sau khi nhận được thư từ gia đình, toàn thân Jonas đều bối rối.
Hắn tin chắc Vương quốc Anh sẽ thất bại, vợ con mua trái phiếu coi như vô ích!
Vậy nên hắn không thể đầu hàng, phải Trung Quốc rút quân, sau đó mang tiền bạc tham nhũng quay về nước, nếu không hắn sẽ chẳng có tiền để trở về nhà dưỡng lão.
"Đoàng đoàng đoàng!"
Bên ngoài truyền đến những tiếng súng lẻ tẻ, chẳng bao lâu sau tiếng súng đã trở nên dày đặc hơn.
Rainiers giật mình đứng dậy: "Nổ súng bên ngoài phủ Tổng đốc, có kẻ làm phản!"
…
Thành Batavia, trước đây là tòa thị chính Hà Lan.
Trương Hiến Trung liên tục chiến đấu lập công, hiện tại uy phong hơn, vỗ bàn nói: "Lưu Thiên Sứ, đám tù binh Ấn Độ này không thể dùng được. Một đám không làm được việc, ăn cái gì cũng như thùng cơm, cho bọn họ đi làm bia đỡ đạn để công thành!"
"Mỗi ngày chỉ cho một bát cháo loãng là được." Lưu Hán Nghi nói.
Trương Hiến Trung nói: "Chắc chắn sẽ không để cho bọn họ ăn nhiều, nhưng chỉ ăn một bát cháo loãng bọn họ sẽ không muốn làm việc. Dùng roi quất cũng không đi được mấy bước. Nếu người trông coi không nhìn, tất cả đều nằm xuống đất phơi nắng. Ta cũng ra lệnh nói, làm tốt có thể ăn nhiều hơn, chiêu này có ích với đầu tộc Đài Loan, nhưng lại không hề hiệu quả với đám tù nhân Ấn Độ kia."
Phó sứ Tôn Giới nói: "Ta đã hỏi qua các phú thương Ấn Độ, những tù nhân này đều là tiện dân, bọn họ chỉ có thể làm những việc như đào phân, di chuyển xác chết. Bọn họ không được phép tin vào tôn giáo, cũng không được đầu thai. Cả đời này bọn họ đều như vậy, mặc kệ ngươi hứa hẹn cái gì, bọn họ cũng sẽ không tin. Ngươi nói làm tốt có thể ăn nhiều, ngươi có thưởng cho ai hay chưa?"