Quý tộc mặc áo sinh ra từ giai cấp tư sản, cấu thành từ chủ công trường, chủ nông trường, nông dân giàu có, quý tộc truyền thống. Bọn họ nhận thầu thuế vụ địa phương, cho quốc gia vay, hoặc là bỏ tiền mua quan, chủ yếu là làm thẩm phán. Thẩm phán cũng có thể cha truyền con nối hoặc là chuyển bán đi.
Quý tộc đeo kiếm là quý tộc truyền thống.
Dưới sự cải cách của Richelieu, nước Pháp chỉ có một chức quan không thể truyền cho đời sau và mua bán, đó là: Khâm sai đại thần!
Henri đi lòng vòng muốn chóng mặt rốt cuộc từ xa thấy Tam Đại Điện.
Quảng trường rộng rãi, cung điện cao lớn, kích thích mạnh thị giác của người xem, uy nghi của hoàng quyền khiến Henri rung động muốn quỳ xuống.
Châu u cũng có lễ quỳ.
Đặc biệt là nước Pháp, lễ nghi đặc biệt khắc nghiệt mà lặp lại. Thí dụ như một quý tộc nhỏ ở nơi nào đó may mắn được tham gia yến hội ở cung điện Versailles, vậy chỉ có tư cách ngồi trên ghế vải gấp, đi tiệc tối của quý tộc địa phương mới được ngồi ghế gỗ.
Henri và Charles lúc này lăn lộn không được tốt, nếu không thì đã chẳng nghìn dặm xa xôi đi sứ Trung Quốc.
Quá xa, dễ dàng táng mạng!
Mỗi khi qua một chặng đường, người dẫn đường cho đoàn đặc phái viên sẽ giao tiếp thay người, chỉ có quan văn lễ bộ là không đổi.
Cuối cùng nữ quan cận thị của hoàng đế dẫn bọn họ đi Cẩn Thân điện.
“Đặc phái viên nước Pháp Henri de Bourbon, bái kiến vua Trung Quốc bệ hạ, thay quốc vương nước Pháp gửi đến bệ hạ lời hỏi thăm tôn kính nhất.” Cánh tay Henri đặt trước ngực, cúi đầu vái chào vua Trung Quốc.
Đội trưởng hộ vệ Charles cũng cúi đầu vái chào.
Sau khi nghe phiên dịch, Triệu Hãn mỉm cười gật đầu: "Ban chỗ ngồi.”
Triệu Hãn đã từng đọc “Ba người lính Ngự Lâm”, tác phẩm nổi tiếng thế giới, nhưng không biết nam chính ở ngay trước mặt mình.
Henri bắt đầu nói lời xã giao: “Bệ hạ vĩ đại, khi chúng ta đến Malacca đã nghe nói Trung Quốc đánh bại tập đoàn quân Liên Bang. Đây đúng là một tin tốt, nước Pháp và Tây Ban Nha cũng là kẻ địch. Hai nước Trung – Pháp có chung kẻ địch, ta cảm thấy có thể trở thành minh hữu vững chắc.”
Triệu Hãn nói: "Ta càng thích dùng chữ bằng hữu để định nghĩa, Trung Quốc và Hà Lan là bằng hữu, nước Pháp và Hà Lan cũng là bằng hữu, bằng hữu của bằng hữu đều là bằng hữu.”
Henri nịnh hót nói: "Bệ hạ thật là cơ trí."
Nịnh một lúc lâu, Henri rốt cuộc chứng minh ý đồ đến: “Thưa bệ hạ vĩ đại, nước Pháp hy vọng có thể cùng Trung Quốc thông thương, thiết lập trạm mậu dịch của Pháp tại Quảng Châu. Xin bệ hạ ban cho một mảnh đất ở Quảng Châu.”
Triệu Hãn nói: "Nước Pháp có thể thiết lập trạm mậu dịch nhưng sẽ không được ban cho đất đai. Có thể cho nước Pháp thuê một vùng ven biển vắng ở Quảng Châu, các ngươi có thể bỏ tiền thuê dân địa phương xây trạm mậu dịch của Pháp.”
Henri hỏi: “Thuyền buôn của Pháp có thể tùy ý mua hàng hóa ở Quảng Châu không?”
“Tất nhiên là được.” Triệu Hãn khẳng định.
Henri kích động đứng bật dậy: “Bệ hạ nhân từ mà khảng khái, nguyện Chúa phù hộ ngài!"
Phương hướng thực dân chủ yếu của Pháp là Bắc Mỹ và Châu Phi, ở Châu Á cũng có, chiếm một đảo gần Mauritius, nơi xa hơn thì đã ngoài tầm tay với.
Batavia bị Hà Lan độc chiếm, không cho phép bất cứ quốc gia nào đi vào.
Trước kia Pháp có thể mua hàng hóa của Trung Quốc ở Banten, nhưng bị nước Anh và thương nhân Ả Rập hợp sức xa lánh.
Hai chiếc quân hạm Pháp từng đi Myanmar, Campuchia khoe khoang vũ lực, đòi vua mấy nước này cho độc quyền mua bán. Kết quả, bị các vị vua Đông Nam xem như đồ ngốc, chẳng những không lấy được quyền mua bán độc quyền, thậm chí hạ lệnh trực tiếp đuổi người Pháp.
Sau một loạt hành động đó, thương nhân Pháp muốn mua hàng Trung Quốc phải tự đi thuyền đến Quảng Châu.
Tuy Pháp và Hà Lan có quan hệ không tệ, nhưng lúc qua Malacca vẫn bị trưng thu thuế nặng, để bảo đảm ích lợi của công ty Đông Ấn Độ.
Triệu Hãn nhắc nhở: "Ghi nhớ, trạm mậu dịch của các ngươi chỉ được hoạt động mậu dịch. Nếu như dám dùng để truyền giáo, Trung Quốc sẽ lập tức thu về, vĩnh viễn không cho Pháp thuê nữa!”
Henri vội vàng nói: "Chúng ta sẽ tuân theo pháp lệnh của bệ hạ.”
Triệu Hãn lại nói: “Sau khi lập trạm mậu dịch, các ngươi có thể liên hệ quan viên Quảng Châu. Quan phủ địa phương sẽ giới thiệu thương nhân cho các ngươi, khi đó trạm mậu dịch của các ngươi sẽ có nguồn hàng ổn định.”
Henri đang nhức đầu vì chuyện này, nghe vậy mừng rỡ: “Bệ hạ vĩ đại, ngài là quân chủ nhân từ nhất thế giới!”
Tuy Henri cùng dòng họ với hoàng gia Pháp, nhưng gia tộc Bourbon có khắp mọi nơi, quý tộc nhỏ giống như hắn nhiều không đếm xuể.
Vua nước Pháp vì tập trung quyền lực, áp dụng cách làm như Mạc Phủ của Nhật, cưỡng ép lĩnh chủ địa phương phải ở lại thủ đô. Đám quý tộc lớn của Pháp đều ở quanh cung điện Versailles, rảnh rỗi sẽ tham gia yến hội ở đây.
Henri thì không có cả tư cách bị trói buộc trong cung điện Versailles, quý tộc nhỏ như hắn thích đi đâu thì đi.
Ỷ vào dòng họ Bourbon, quý tộc khác không muốn vượt biển chục nghìn cây số nên Henri mới vớt được công việc đi sứ Trung Quốc. Chỉ cần nhiệm vụ có thể viên mãn hoàn thành, hắn về Pháp sẽ được trọng dụng, có lẽ còn có thể kiếm một chức hầu tước để làm.
Triệu Hãn nhìn thoáng qua đồng hồ, đã tiếp kiến mười lăm phút, hắn hạ lệnh kết quả cuộc gặp gỡ lần này.
Hoàng đế còn bận việc, theo như tin mật thám truyền về, Sơn Tây và Liêu Đông đều đang vận chuyển vật tư với quy mô lớn. Tên ngốc đều có thể đoán được, chắc chắn Lý Tự Thành và Đa Nhĩ Cổn cấu kết, một, hai tháng sắp tới sẽ bùng nổ trận chiến lớn.
Bên triều đình Nam Kinh cũng thường xuyên điều động vật tư.