Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 748
Thủ vững (1)

❊ ❊ ❊

Huyện thành Quảng Tể (thành phố Võ Huyệt trấn Mai Xuyên).

Trương Hiến Trung, Tôn Khả Vọng thống lĩnh mười vạn binh, lại thêm vô số dân phu, tự xưng tám mươi vạn đại quân đánh úp lại.

Tôn Khả Vọng chỉ vào tường thành mới tinh nói: “Tháng bảy năm trước bắt đầu xây, dùng xi măng cái gì đó xây dựng, đất đúc ở giữa chắc chắn, nền cũng không sâu, chắc rằng sẽ không kiên cố lắm.”

“Chủ lực của quân địch có ở trong thành không?” Trương Hiến Trung hỏi.

Tôn Khả Vọng trả lời: “Không quá rõ ràng. Trong địa bàn của Triệu Hãn, không dám cưỡi ngựa đi thám thính, nếu không nhất định bị coi thành gian tế mà bắt lại. Một đoạn thời gian gần đây, quân địch thường xuyên điều động, hơn nữa chiêu mộ nông binh và dân phu ngay tại địa phương, tin tức lúc trước thám thính được đã không có tác dụng rồi.”

Trương Hiến Trung suy nghĩ kỹ nói: “Điều một cỗ kỵ binh, đi về phía đông tham thính thực hư quân địch, thuận tiện xem xem có thể cướp Võ Gia Huyệt không.”

Võ Gia Huyệt ở bên cạnh Trường Giang, thời nhà Minh là một thị trấn buôn bán, về sau là vị trí nội thành của thành phố Võ Huyệt.

Mà huyện lị Quảng Tể, thời nhà Minh vẫn chưa xây dựng công sự.

Sau khi Triệu Hãn chiếm lĩnh nơi này, dùng thời gian hơn nửa năm, nhanh chóng xây dựng tường thành. Dùng đá và đất tam hợp làm nền tường, đất đúc làm tường thành, mặt tường được xây bằng xi măng. Không có sông đào bảo vệ thành, chỉ có một con sông Mai Xuyên ngăn cách.

Tường gạch xây bằng xi măng rất giòn, dùng hỏa pháo nổ là sẽ rơi xuống, đơn giản là để bảo vệ tường đất bên trong không chịu gió thổi nắng chiếu mà thôi.

Nói một cách nghiêm khắc, đây là tường thành đất đúc truyền thống.

“Lão Mã, lần này ngươi dẫn kỵ binh tiên phong, gặp được quân địch, nhất định phải cẩn thận, hỏa thương binh của Triệu Hãn rất lợi hại.” Trương Hiến Trung dặn dò người bên cạnh.

Người này tên là Mã Thủ Ứng, biệt hiệu “Lão Hồi Hồi”.

Trong năm doanh của Cách Tả, Tả Kim Vương chết trận khi đánh trận với quân Minh, Cách Lý Nhãn, Cả Thế Vương, Loạn Thế Vương bị Trương Hiến Trung giết rồi sát nhập bộ chúng.

Hôm nay chỉ còn lão Hồi Hồi Mã Thủ Ứng, địa bàn được Trương Hiến Trung cắt ở Vân Dương. Người này xuất thân là biên quân Đại Minh, kỵ binh dưới trướng hắn, không chỉ có người Hán và người Hồi, thậm chí còn có cả người Mông Cổ.

Đại quân của Trương Hiến Trung hạ trại ở gần huyện Quảng Tể, phái ra hai ngàn mã đội, lão Hồi Hồi dẫn năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ đi thẳng đến huyện Hoàng Mai.

Các thôn xóm huyện Quảng Tể, đã vườn không nhà trống.

Bách tính hoặc là rút đến bên rìa núi lên ở Tây Bắc, hoặc là lui đến huyện thành Quảng Tể. Trương Hiến Trung một đường dẫn binh đến đây, dọc đường có vài cây mạ đã được trồng xuống, có những ruộng nước còn chưa kịp cấy mạ.

Lúc này, bách tính thủ thành nhìn quân địch bên ngoài, cả đám trong mắt đều là thù hận.

Đặc biệt là những nông dân không kịp cấy mạ, bọn họ đã rải hạt ươm giống, đã cày ruộng tát nước, công việc gì cũng đã làm xong rồi, chỉ còn bước mấu chốt là cấy mạ. Trương Hiến Trung vừa đến, cái gì cũng là làm tốn công, vụ mùa đã bị chậm trễ rồi!

Hôm sau.

Trương Hiến Trung lấy ra một bộ thiên lý kinh dân dụng, đây là mật thám mua được ở Giang Tây.

Hắn phái rất nhiều mật thám đi ra ngoài, đều có gia quyến làm con tin. Nhưng chỉ có một nửa có thể trở về, cũng không biết được là bị giết, hay là ở lại địa bàn của Triệu Hãn không chịu đi.

Trên thành lâu dày đặc, số lượng thủ quân rất nhiều, nhưng xem ra đều là một vài binh lính hỗn loạn.

Trương Hiến Trung bỏ thiên lý kính xuống, hắn có loại trực giác, quân chính quy Đại Đồng không ở trong này. Có lẽ trong thành đều là bách tính, thủ thành cũng là bách tính bản địa. Nghe mật thám trở về nói, địa bàn của Triệu Hãn mỗi một thôn đều có nông binh, chắc rằng thủ quân huyện thành Quảng Tể cũng chủ yếu là nông binh.

Tòa thành này không dễ đánh, tuy không có quân chính quy đóng, nhưng giai đoạn trước đã chuẩn bị rất đầy đủ rồi!

Không dễ đánh hơn nữa, Trương Hiến Trung cũng bắt buộc phải đi đánh.

Bởi vì nguyên nhân địa hình, phía nam là Trường Giang, phía bắc là núi Đại Biệt, thông đạo Trương Hiến Trung xuất binh rất hẹp hòi. Nếu như không chiếm được tòa thành này thì tiến quân thần tốc, con đường lương thực của hắn rất nguy hiểm, rất có khả năng bị thủ quân trong thành chạy ra cắt đứt.

Mấy ngày trước khi công thành, đầu tiên phái công tượng và dân phu, dựng bảy tám cây cầu nổi ở sông Mai Xuyên.

Trương Hiến Trung vừa lệnh cho người bắc cầu, vừa chặt cây chế tạo khí giới công thành.

Mã đội phái ra ngoài, một bộ phận đi về phía đông nam, bọn họ thử cướp bóc trấn buôn bán Võ Gia Huyệt này.

Chạy đến ngoài trấn, lại nhìn thấy những trấn nhỏ vây xung quanh, đã đào hai đường chiến hào rất rộng, nông dân ở thôn trang dọc đường đã sớm rút lui rồi, hơn nữa phần lớn rút đến phòng thủ trấn Võ Gia Huyệt.

Mã đội chạy về báo cáo tình huống: “Đại Vương, bên ngoài trấn Võ Gia Huyệt có hào sâu, chỉ giữ lại mấy đường có thể thông qua. Dọc đường không hề có nông dân, sợ rằng đã sớm lui vào trong trấn, rất có khả năng trong trấn chen húc hai ba vạn người.”

Trương Hiến Trung nghe xong chau mày, chiến thuật hắn định ra từ sớm, là cướp bóc lương thực dọc đường, lôi kéo bách tính trong thành không ngừng tiến quân.

Nhưng loại tình huống trước mắt này, không cướp được lương thực, bách tính cũng không lôi kéo được, chỉ có thể từ từ tấn công từng tòa thành một. Cái này con mẹ nó còn đánh cái gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »