Toàn bộ xét nhà!
Về phần bên phía Cù Châu, người chết có được bồi thường một ngàn lượng bạc, đó không phải là phí trợ cấp gì, mà là tiền địa chủ phản động mua mạng. Chết bốn bị thương mười bảy, tổng cộng bồi thường 9100 lượng bạc, đây là cho quân khởi nghĩa bản địa một công đạo.
Nghĩa quân không phải quân Đại Đồng, hai bên thuộc loại quan hệ minh hữu.
Người nghĩa quân chết, không có quân công gì đáng nói, con cái cũng không được hưởng thụ chính sách ưu đãi, sau khi chiến tranh chấm dứt phải giải tán ngay tại chỗ.
Số tiền này, trực tiếp do địa chủ bồi thường cho người chết, không có quan hệ gì với bản thân quân Đại Đồng, càng chưa nói tới cái gì mà thưởng phạt không rõ.
…
Huyện Lan Khê.
Lý Ngư đang tuần tra trong thành, đột nhiên nghe thấy gia nô hô to: “Triệu Thiên Vương đến rồi, Triệu Thiên Vương đến rồi!”
Nghe thấy tiếng hô, Lý Ngư vội vàng ghé vào lan can nhìn ra ngoài. Quả nhiên nhìn thấy một đội thuyền quy mô lớn, cắm rất nhiều quân kỳ Đại Đồng, đang chậm rãi đi về phía huyện thành.
Lý Ngư vỗ tay tán thưởng: “Quả nhiên quân uy hùng tráng, Triệu tiên sinh nhất định có được thiên hạ!”
Thủ lĩnh của nghĩa quân Lan Khê là Canh Ngọc Kỳ, dẫn theo sĩ tử và thương nhân ra khởi thành, đứng ở bến tàu chờ nghênh đón Triệu Hãn.
Đội tàu dần dần đi đến, cuối cùng dừng ở bên bờ.
“Bái kiến Triệu Tổng trấn (Triệu Thiên Vương)!”
Lý Ngư quỳ gối nắm úp sấp, trong lòng rất hưng phấn, muốn nhanh chóng nhìn thấy được thần tượng.
Hắn xuất thân thế gia y hộ, thân phận cực kỳ đê tiện. Cho dù thi đỗ tú tài, hơn nữa thông hiểu ngũ kinh, được gọi là “Ngũ kinh đồng tử”, nhưng vẫn là không có được sự tôn trọng của thượng tầng sĩ tử.
Trong nhà hắn đúng là kinh thương, nhưng đó là sản nghiệp của đại bá, hơn nữa làm ăn cũng không lớn lắm, tình trạng kinh tế không thể so sánh được với đại thương nhân.
Cứ không trên không dưới như thế, bản thân Lý Ngư lại rất tự phụ, gặp phải sự khinh bỉ của thượng tầng sĩ tử thì sẽ là tâm tình gì?
Lý Ngư không thích nhất chính là Mạo Ích Xương, hai người xuất thân cùng tuổi cùng thành, hơn nữa đều là tú tài, còn có rất nhiều bằng hữu chung. Lý Ngư chủ động muốn kết giao, Mạo Ích Cương biết được xuất thân y hộ của hắn, thế mà không nhìn hắn chính diện, khiến Lý Ngư tức giận đến mức không nói chuyện với người này.
Lý Ngư rất tôn sùng “Cách vị luận”, dẫn đến thích toàn bộ chính sách của Giang Tây.
Một sĩ tử cùng được gọi là quái nho với Lý Chí, Trần Kế Nho, ngươi trông cậy vào hắn có thể theo khuôn phép cũ? Triệu Hãn làm tiên tiến hơn một chút, Lý Ngư đều đã vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
“Đến rồi, đến rồi!”
Một đôi thân vệ dẫn đầu rời thuyền, ngay sau đó Triệu hãn và bí thư đi theo quân xuất hiện.
Triệu Hãn đi lên vài bước, đỡ Canh Ngọc Kỳ dậy, rồi nói với những người khác: “Mọi người xin mau đứng lên, nếu như không phải tình huống quan trọng, không được làm lễ quỳ lạy. Quỳ cũng không nên quỳ người, mà là quỳ trời đất phụ mẫu.”
Canh Ngọc Kỳ tự giới thiệu mình trước, tiếp theo giới thiệu sĩ tử và thương nhân, đều là người xuất lực ở trong khởi nghĩa.
Lý Ngư được giới thiệu thứ mười hai, Canh Ngọc Kỳ nói: “Tổng trấn, còn đây là Ngũ kinh đồng tử nổi tiếng của huyện ta, tuổi còn trẻ đã thông hiểu ngũ kinh. Lý Tiên Lữ, tự Trích Phàm, hiệu Thiên Đồ.”
“Bái kiến Tổng trấn!” Lý Ngư vội vàng chắp tay.
“Ha ha, tên rất hay, vừa nghe đã nhớ được rồi.” Triệu Hãn cười đáp lễ.
Có một cái tên hay thật sự là khác biệt, Canh Ngọc Kỳ liên tiếp giới thiệu mấy người, chỉ có Lý Ngư để lại ấn tượng sâu sắc cho Triệu Hãn.
Cha ngươi là tu tiên sao? Thế mà lại có thể đặt cho ngươi cái tên này.
Giới thiệu một loạt xong, Canh Ngọc Kỳ mời Triệu Hãn vào thành.
Triệu Hãn xua tay nói: “Không cần, hành quân nhanh chóng. Đại quân ở đây nghỉ ngơi phục hồi nửa ngày, sáng sớm ngày mai còn tiếp tục hành quân. Canh tiên sinh, việc cấp bách là tiếp nhận thành trì, sau đó xác lập hộ khẩu rồi chia ruộng. Các vị huynh đệ khởi nghĩa, có thể giúp đỡ ghi chép sổ sách chia ruộng, chuyện này cần phải có sự ủng hộ của các vị.”
Canh Ngọc Kỳ nói: “Tổng trấn yên tâm, chúng ta nhất định làm tốt chuyện này!”
Đột nhiên Lý Ngư nói: “Tổng trấn, ta có thể đi theo quân xuất chinh không?”
“Được thôi, tên của ngươi may mắn.” Triệu Hãn cười nói.
Cười rồi cười, đột nhiên Triệu Hãn phản ứng lại, tên này mẹ nó chính là tác giả của “Nhục X đoàn”, khi đi học thầy Thượng dùng hai tiết để giảng!
Đương nhiên, bài giảng nhất định không phải là “Nhục X đoàn”.
Đầu tiên Lý Ngư là một kịch gia, tiếp đó lại là tiểu thuyết gia, dựa vào tiền nhuận bút có thể có được cuộc sống giàu có.
Hắn và Bồ Tùng Linh vừa gặp mà đã như quen biết từ lâu, hắn là bằng hữu của Tào Tuyết Cần gia gia. Bên trong bằng hữu của Lý Ngư, có văn tự ghi lại là hơn tám trăm người. Từ Tể Tướng, đến người buôn bán nhỏ, rộng khắp hơn hai trăm châu huyện khắp cả nước.
Đây là cuối nhà Minh đầu nhà Thanh, một tác giả có số lượng sách bán chạy nhất có bằng hữu khắp thiên hạ.
Thật ra, hắn là một thầy thuốc, cũng là một sĩ tử.
Sau khi Mãn Thanh nhập quan, không chịu làm quan. Ở quê tu cầu sửa đường làm công trình thủy lợi, đập nước hắn xây dựng đến mấy trăm năm sau vẫn còn đang dùng tưới tiêu. Chỉ vì trong quá trình xây dựng kênh đào, gặp phải sự làm khó dễ của hào cường, thua kiện, nản lòng thoái chí, mới đổi nghề viết tiểu thuyết.
Đại quân ở lại huyện Lan Khê nửa ngày, sáng sớm hôm sau tiếp tục hành quân, ba ngàn quân tiên phong mới được phái ra đã nhanh chóng đến phủ Nghiêm Châu.
Sau khi đi vào vùng núi, cảnh sắc hai bên bờ sông khiến cho Triệu Hãn nhíu mày.
Những triền núi này chằng chịt nông cư, tám phần đã rách nát, mái hiên mọc đầy cỏ dại cũng không có người nào dọn dẹp.