Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1342
Quân Bát Kỳ dần dần sa sút (3)

❊ ❊ ❊

Nhưng Vương Phụ Thần nhanh chóng không cười nổi nữa, quân địch lại hành quân thêm hai dặm về phía Bắc, bây giờ đến chạng vạng vẫn còn sớm, thế mà bọn họ đã hạ trại bất động ngay tại chỗ đó. Ít nhất thì phải đợi đến ngày mai mới có thể tiến vào vòng mai phục của hắn.

Vương Phụ Thần trào phúng nói: “Bọn Thát Tử này càng ngày càng ngược đời, trước mắt chẳng khác gì bọn quân Minh Quan cả. Nếu bọn họ không đến, chúng ta sẽ qua đó, ban đêm đi tập doanh!”

Còn cách mười dặm, Lãnh Tăng Cơ đốc thúc tướng sĩ hạ trại, sau đó phân phó lính gác tản ra canh gác.

Tuy hắn chưa từng dẫn binh nhưng cũng đã làm thị vệ bên cạnh Hoàng Thai Cát rất nhiều năm. Hơn nữa còn sở hữu võ nghệ cao siêu, cung mã thành thạo, khi tổ đại thọ đầu hàng Hoàng Thai Cát, Hoàng Thai Cát đã đặc biệt tổ chức một hoạt động bắn cung để chúc mừng. Lãnh Tăng Cơ cầm cờ đi trước.

Nhận được phần thưởng là một con lạc đà.

Sơn cốc phía trước hung hiểm, Lãnh Tăng Cơ không dám tự tiện đi vào, chờ đến ngày mai sau khi tra xét xong thì mới đi qua.

Lãnh Tăng Cơ rất quen thuộc với vùng núi này. Hắn không chỉ là người Diệp Hách tộc, hơn nữa còn là thân tộc của thủ lĩnh Diệp Hách.

Cùng nằm trong một hàng quan với Nam Trử tạo phản.

Ban đêm, Lãnh Tăng Cơ mặc vậy đi ngủ, bội đao và cung tiễn vẫn nằm trong tầm tay.

Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới tiếng ồn, Lãnh Tăng Cơ tỉnh lại, cầm lấy vũ khí rồi đi ra ngoài.

Lính gác do hắn phái ở bên ngoài đứng trên đỉnh núi thổi kèn, rõ ràng là đã nhìn thấy có quân địch đến tập kích vào bân đêm.

“Kết trận thủ doanh!” Lãnh Tăng Cơ la lên.

Tiếng vó ngựa ù ù truyền đến, sau khi bị bại lộ tung tích, Vương Phụ Thần cũng không hề lẩn tránh, dẫn dắt kỵ binh phóng thẳng về phía đại doanh quân Thanh.

Khoảng cách giữa hai quân không còn xa, chỉ còn khoảng ba bốn dặm, quân Bát Kỳ chỉ cần thủ doanh một cách bình tĩnh thì chắc chắn sẽ không thể bị đánh bại một cách dễ dàng.

Nhưng quân Bát Kỳ thật sự không được, quân tinh nhuệ đã chết hơn phân nửa, một nửa còn lại chủ yếu là quân ở lại Tát Nhĩ Hử để phòng bị quân Đại Đồng. Phần lớn những binh sĩ trong tay Lãnh Tăng Cơ đều chỉ là bộ đội tuyến hai, hơn nữa còn bởi vì có quá nhiều người đào binh mà sĩ khí đã hạ thấp một cách nghiêm trọng.

Dù tụ binh đã thổi kèn, quân Bát Kỳ vẫn làm như không nghe thấy, ít nhất có một nửa đã bỏ chạy vào trong núi, mà dân phu đang vận chuyển lương thực cũng đã chạy loạn cả lên.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, trong lòng Lãnh Tăng Cơ lạnh lẽo, hắn nói với các binh linh đang lục tục tụ đến: “Nam nhi Mãn Châu, theo ta giết địch đền nợ nước. Giết!”

Kiêu kỵ binh Đại Đồng tránh đi những chỗ có nhiều đuốc, cả đội chia thành hai nhóm đi vòng quanh doanh trại, thế mà lại gặp được những quân đào binh bỏ trại.

Sau một nhát kiếm, Vương Phụ Thần la lên: “Thát Tử có chuẩn bị, đừng tập trung tấn công vào doanh trại của địch. Thổi kèn, thổi kèn, trước mắt cứ đuổi giết những hội binh bên ngoài doanh trại!”

Bên cạnh Lãnh Tăng Cơ đã tụ tập được hơn ba ngàn binh lực, muốn dựa vào nhau để cùng nhau thủ trại nhưng chỉ thấy lặng yên, Vương Phụ Thần vốn không hề đến tấn công.

Cho đến sáng sớm, sắc trời dần tỏ.

Vương Phụ Thần dẫn theo kiêu kỵ binh trở về, chặn ngay cửa chính doanh trại, giằng co với Lãnh Tăng Cơ qua vách tường trại giản dị.

Vương Phụ Thần ném gương sang rồi nói với Nam Trử: “Ngươi đi xem xem chủ tướng bên trại kia là ai, bảo hắn nhanh chân dẫn binh đầu hàng.”

Nam Trử cầm lấy chiếc gương, ngó xem một trận, nói: “Là Lãnh Tăng Cơ, luận về bối phận, hắn cũng được tính là đường đệ của ta.”

“Đi chiêu hàng thử xem.” Vương Phụ Thần.

Nam Trử khẽ đến gần doanh trại, gân cổ hô: “Lãnh Tăng Cơ, uổng cho ngươi là người của Diệp Hách tộc, thế mà lại giúp đỡ Thát Tử Kiến Châu, dẫn binh đi tấn công chính bộ tộc của mình. Mau… A!”

Chính Lãnh Tăng Cơ là người đã giương cung, khoảng cách xa như vậy, thế mà một mũi tên đã bắn trúng bả vai Nam Trử.

Lãnh Tăng Cơ nổi giận nói: “Thân tộc của ngươi và ta đều đang ở Hách Đồ A Lạp, ngươi muốn hại chết toàn tộc sao? Mau đầu hàng,

Theo ta quay về thỉnh tội!”

Vương Phụ Thần cười khẩy nói: “Hạng người gian xảo cứng đầu à, thế thì cứ từ từ đánh!”

Vương Phụ Thần không nóng nảy, quân Bát Kỳ lại thật sự hoảng loạn, lúc này bọn họ chỉ còn hơn ba ngàn người.

Vào ban đêm, Vương Phụ Thần còn chưa tập doanh, quân Bát Kỳ đã chủ động chạy trốn. Hơn nữa, đào binh còn càng ngày càng nhiều, làm cho các tướng sĩ khác bắt đầu lo sợ, nghĩ đến việc lỡ đâu quân Đại Đồng lại đánh tới.

“Chạy mau đi!”

Chính quân Bát Kỳ tự mình phá doanh, tất cả đều là những kẻ chim sợ cành cong.

Vương Phụ Thần nhìn địch doanh hỗn loạn, trong lòng có chút ngây ngẩn: “Hơn một năm không giao thủ, quân Thát Tử đã hèn đến mức này sao? Con mẹ nó, theo ta giết địch!”

Kết quả của cuộc chiến này đã khiến Đại Thiện hoàn toàn nản lỏng thoái chí.

Mà bên phía Nam Kinh, Triệu Hãn nhận được mật báo: Đại Thiện xin tự phế niên hiệu Ngụy Thanh, Mãn Châu xin được xưng thần triều đình Đại Đồng.

Chỉ cần Triệu Hoàng Đế đồng ý, Đại Thiện sẽ phụ trách việc thuyết phục Đại Ngọc Nhi đồng ý.

. . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »