Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 300
Thủy chiến Bạch La Châu (1)

❊ ❊ ❊

Ba người Lý Mậu Phương, Lý Nhược Liễn và Vương Tư Nhâm hai mặt nhìn nhau.

Huyện Phong Thành ở ngay phía sau bọn họ, hơn nữa ở bên cạnh Cán Giang. Nếu phải tặc ở trong huyện Phong Thành lôi kéo dân chúng, vậy thì sẽ trực tiếp chặt đứt đường lui của bọn họ.

Lý Nhược Liễn cười lạnh nói: “Chuyện tốt mà ngươi làm đó!”

Lý Mậu Phương không còn lời gì để nói lại, bởi vì mệnh lệnh đi trưng lương quả đúng là do hắn hạ xuống.

Nhưng mẹ nó, ai mà ngờ được, Tri huyện Phong Thành lại lợi hại như vậy, thế mà lại để cho hương dũng xuống nông thôn trưng lương, bị mấy trăm phản tặc thừa dịp lẻn vào cướp lấy huyện thành.

Vậy căn bản không phải là đi trưng lương mà là bản thân Tri huyện Phong Thành muốn kiếm bạc, dựa vào danh nghĩa tiêu diệt phản tặc để phái binh đi cướp bóc!

Vương Tư Nhâm thở dài nói: “Bây giờ chỉ có ba biện pháp, một là lập tức qua sông quyết chiến, hai là lập tức rút binh về Nam Xương, ba là đoạt lại huyện Phong Thành, đồng thời đóng đại doanh quân ở đó.”

“Lui binh là không thể nào, nếu phản tặc ở trước mặt mà không tiêu diệt thì mũ cánh chuồn của ngươi và ta đều mất.” Lý Nhược Liễn lắc đầu nói.

Lý Mậu Phương hỏi: “Không thể phái binh đi đoạt lại huyện thành, sau đó để người đóng ở đó sao?”

Vương Tư Nhâm nói: “Có mấy trăm phản tặc vẫn luôn ở sau lưng chúng ta. Nếu như phản tặc mê hoặc lòng người, hoặc là tiếp tục phát triển tiếp, sợ rằng tháng sau có thể có đến hai ba nghìn người. Sau lưng có hai ba nghìn kẻ địch ẩn giấu, ngươi dám đánh trận như vậy sao?”

Lý Mậu Phương suy tư nói: “Không thể rút khỏi phủ Lâm Giang, rút đến huyện Phong Thành cũng không được. Khóa thuế của phủ Lâm Giang nặng, một khi mất đi, triều đình tức giận, chúng ta mất chức quan cũng là nhẹ đó!”

“Vậy thì đánh đi.” Lý Nhược Liễn thở dài nói.

Vương Tư Nhâm thở dài: “Triệu tặc này, cũng thật là xảo quyệt.”

Vương Tư Nhâm nghĩ tới Triệu Hãn có thể sẽ phái binh đi vòng phía sau, nhưng vạn vạn không ngờ được, sau khi phản tặc gây náo loạn lại không tập kích đêm đại doanh quan binh, mà lại giúp nông dân đuổi quan binh cướp bóc!

Chỉ mấy trăm phản tặc mà thôi, quan binh muốn nhẹ nhàng tước vũ khí lại ngay cả bộ dáng quỷ cũng không sờ tới được.

Đừng nói nông dân mật báo, đến ngay cả thân sĩ bản địa cũng âm thầm cung cấp lương thực cho phản tặc, chỉ vì thực sự quan binh cướp bóc quá ác.

Vương Tư Nhâm có một loại cảm giác, mình mới là phản tặc…

"Oành đùng đùng!"

Sấm chớp khắp trời, màn mưa bao phủ khắp nơi, cả đất trời đều u ám.

Tất cả hoạt động tác chiến của hai bên đều nhân trận mưa to này mà tạm dừng.

Bao gồm cả Hoàng Yêu dẫn binh lính ra phía sau lưng địch cũng đều vào trong nhà mọi người trong thôn ở, mưa to khiến cho không có ai có thể trụ được.

Cuối cùng trời cũng mưa rồi.”

Triệu Hãn ở trong soái trường, nhìn mưa rơi trên mặt đất, thì thào tự nói: “Vị Lý Tuần phủ này, ta đang đợi trời mưa còn ngươi đang đợi cái gì?”

Đánh trận ở Giang Tây, phàm là binh lực hai bên đều có quy mô lớn thì điều quyết định thắng bại chân chính đều là thủy chiến.

Chu Nguyên Chương và Trần Hữu Lượng quyết chiến như thế, Vương Dương Minh bình định Ninh Vương phản loạn cũng là như thế.

Thủy quân bên nào có thể thắng lợi, có thể chiếm cứ được đường lương thực và đường tiến binh. Nếu thủy quân không bị diệt, chỉ cần còn có thể thủ thành thì bộ binh thua bao nhiêu trận cũng có thể làm lại từ đầu.

Điều này là do đặc thù địa hình của Giang Tây, toàn tỉnh nơi nơi đều là núi lớn, núi và thung lũng chủ yếu phân bố cho thành thị còn khắp nơi xung quanh bốn hương đều là sông hồ liên tiếp.

Quân đội thủy quân của Triệu Hãn, tuy chiến thuyền nhỏ so với quan quân ít hơn mười chiếc, nhưng số lượng thuyền lớn thì vượt xa quan binh. Nhưng địa hình của hắn chiếm ưu thế, giành trước được nơi giao giữa hai con sông, đồng thời còn vây trên thượng du Cán Giang.

Vốn dĩ, hắn muốn dụ dỗ thủy quân quan quân thông qua cửa sông, sau đó căn cứ địa hình tiến hành bao vây chém giết, khiến cho thuyền lớn của đối phương không phát huy được nhiều ưu thế.

Ai ngờ Vương Tư Nhâm không đi vào đó, vẫn luôn không cho thủy quân bước qua cửa sông một bước, khiến cho hai bên giằng co hơn một tháng như vậy.

Vậy thì chỉ có thể chờ đợi trười mưa, đợi Cán Giang bước vào mùa nước.

Thời tiết cuối thời kỳ nhà Minh càng ngày càng kỳ quái, năm nay chẳng những hạn xuân nghiêm trọng, đến đầu hạ trời cũng không mưa, lương thực vụ hè gặt xong cũng vẫn không mưa.

Cuối cùng, trận mưa to đầu tiên của năm nay đã đến, hơn nữa còn mưa liên tục hai ngày hai đêm.

Trong lòng Triệu Hãn nghĩ nếu như đã không đánh trận, thì hai cấp quan viên của huyện trấn và đoàn tuyên giáo có nên tổ chức nông hội chống lũ giải nguy hay không.

Quan quân trước khi trời mưa đã thành công qua sông, đang định ngày thứ hai phát động tấn công, thì đêm đó đã bị ông trời ra oai phủ đầu.

Lý Mậu Phương nhìn mấy đại pháo hỏi: “Có thể nã pháo không?”

Pháo thủ trả lời: “Có thể nổ, hỏa dược được bảo quản tốt, không bị ướt lắm.”

“Được, nhất định có thưởng.” Lý Mậu Phương khen ngợi nói.

Hỏa pháo quan quân có, ước chừng khoảng 9 cái.

Trong đó có sáu khẩu pháo là từ Nam Xương đưa đến, thuộc loại đồ cổ thời kỳ Chu Nguyên Chương. Khẩu pháo bằng đồng vô cùng nguyên thủy, đường kính thô, đầu pháo ngắn, uy lực lớn, tấm bắn gần.

Ba khẩu khác là phật lang cơ pháo, là kết quả của thời Ninh Vương tạo phản. Hai khẩu là do Ninh Vương mời công tượng chế tạo ra. Một khẩu là bạn vong niên của Vương Dương Minh, Lâm Tuấn, trí sĩ tự chế tạo ở trong nhà của mình rồi để cho gia nô vận chuyển từ Phúc Kiến tới.

Chín khẩu pháo này đều là một lời khó nói hết, sáu khẩu pháp thuộc loại pháo phòng thành, vừa thô vừa nặng, tầm bắn lại gần, chỉ có thể đợi phản tặc tự mình tấn công mới có thể có được hiệu quả ngoài mong đợi. Ba khẩu phật lang cơ pháo tuy nhẹ nhàng, hơn nữa tầm bắn còn xa, nhưng uy lực rất nhỏ, số lượng đạn pháo cũng không đủ.

“Quan binh có động tĩnh rồi!”

“Để cho bọn họ từ từ công.”

Hơn một vạn quan binh xuất động, Triệu Hãn lại canh giữ ở trong doanh.

Bên ngoài doanh trại đào ba đạo chiến hào, mỗi đạo chiến hào đều có thông đạo, chỉ để cho ba bộ binh cùng lúc đi qua.

Mà trong doanh, cũng có hai đạo chiến hào.

Thủ vững không ra ngoài, chính là kéo dài thời gian tới khi Cổ Kiếm Sơn dẫn thủy quân xuất động.

“Tống trấn, mau xem!”

Triệu Hãn lập tức lên đài cao, bởi vì khoảng cách quá xa, không thấy rõ quân địch đang làm việc gì. Cho đến khi đến nơi cách đạo chiến hào đầu tiên khoảng hơn mười bước thì quan binh bắt đầu lắp ráp phật lang cơ pháo, cuối cùng hắn mới rõ bọn họ có ý gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »