Hà Khiêm Cát năm nay chín tuổi, là con trai của lễ bộ hữu thị lang Hà Diễn. Tuy còn nhỏ nhưng đã ra dáng người lớn, hắn khuyên: “Khuông Hoàn, không được cho hắn mượn bài tập. Thầy giáo cho bài tập về nhà mỗi ngày là để rèn luyện nghiệp học cho chúng ta. Hơn nữa từ “bài tập về nhà” là do bệ hạ đích thân quyết định, việc sao chép bài tập về nhà là bất kính với bệ hạ.”
Triệu Khuông Hoàn cười nói: “Chép một hai lần cũng không sao.”
“Không, có một ắt có hai, Chương Phưởng đã chép mấy lần rồi.” Hà Khiêm Cát nói.
Chương Phưởng bỗng nhiên không vui nói: “Hà Khiêm Cát, ta chép bài của Khuông Hoan, liên quan gì đến ngươi? Tuy rằng chức quan của cha ta thấp hơn của cha ngươi một bậc, nhưng ta không sợ ngươi, có bản lĩnh thì chúng ta đánh một trận đi!”
Hà Khiêm Cát chắp tay: “Quân tử động khẩu không động thủ.”
Lưu Quốc Trinh đột nhiên đi tới, tuổi của người này lớn hơn, đã mười tuổi rồi. Hắn vòng tay qua vai Chương Phưởng, cười nói: “Ngươi có coi chúng ta là bằng hữu không?”
“Là bằng hữu.” Chương Phưởng gật đầu.
Lưu Quốc Trinh lại nói: “Nếu ngươi cứ tiếp tục chép bài tập như vậy, e rằng năm sau chúng ta không làm bằng hữu được nữa rồi. Một năm cả cấp chỉ có sáu mươi học sinh, mỗi năm loại mười học sinh và tiếp tục bổ sung học sinh mới. Ngươi cảm thấy bản thân mình có thể thi vào nhóm năm mươi người không?”
Lời này vừa nói ra, Chương Phưởng bỗng òa khóc.
Lưu Quốc Trinh nói tiếp: “Hà Khiêm Cát cũng vì muốn tốt cho ngươi, đừng trách hắn nhiều chuyện lo việc bao đồng.”
Chương Phưởng muốn nói cái gì đó nhưng rồi lại do dự, cúi đầu và không nói gì.
Thấy mâu thuẫn được giải quyết, Triệu Khuông Hoàn liền cười nói: “Đi ăn sáng trước đi.”
Đây là phụ hoàng cảnh cáo hắn, đừng để cuốn vào tranh chấp của các bạn học, cũng đừng chỉ nhìn vào thành ích của bạn học, nên quan sát nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn, quan tâm đến phẩm tính và năng lực làm việc của mỗi người.
Lúc này, thái tử điện hạ cảm thấy Lưu Quốc Trinh mới là người giải quyết được vấn đề.
Còn Hà Khiêm Cát thì nghiêm túc trong công việc, chính trực trong lời nói và hành vi.
Còn Chương Phưởng tuy học hành không giỏi lại cực kỳ lười biếng, nhưng thường ngày chơi với nhau rất vui vẻ. Hắn luôn có nhiều cách để khiến mọi người xung quanh vui vẻ, lúc mới vào nhập học đã dẫn mọi người trèo cây bắt tổ chim.
Bốn người kết giao cùng nhau xuống nhà ăn, chỉ có Chương Phưởng là không vui.
Hắn chắc chắn sẽ bị loại vào năm tới, thứ nhất, hắn không nỡ chia tay với các bạn học ở đây, thứ hai, hắn có thể bị cha mình treo lên mà đánh đòn.
Trong nhà ăn đã có không ít người ngồi, ngoài học sinh ra, còn có một vài giáo viên.
“Khuông Hoàn, bên này!”
Một tiểu tử thấp người, mập mạp đứng dậy vẫy tay, ra là Trương Đình Huấn, con trai Trương Thiết Ngưu. Cái tên đặt rất nho nhã nhưng người lại cục cằn như cha của hắn, kỳ thi năm học tới có lẽ hắn sẽ bị đào thải.
Triệu Khuông Hoàn và Trương Đình Huấn đã biết nhau từ lâu, từ thời còn mặc quần thủng đáy đã bắt đầu chơi đùa cùng nhau.
Bên cạnh Trương Đình Huấn, còn có Phí Thư Di, con gái Phí Như Hạc, Phí Lương Ngạn, con trai Phí Thuần, Từ Ứng Chương con trai của Từ Dĩnh, Bàng Nguyên Thái con nuôi của Bàng Xuân Lai, Lý Thiện Tường cháu gái của Lý Bang Hoa.
Đám người bọn họ, hoàn toàn không tham gia rút thăm, là do Triệu Hãn trực tiếp lựa chọn ra.
Nhưng vào thì dễ, ở lại thì phải dựa vào chính họ, thành tích thực tế quá tệ thì cũng sẽ bị đuổi.
Bàn này là bàn bát tiên, đã có sáu người ngồi xong, chỉ còn trống hai ghế.
Hà Khiêm Cát và Lưu Quốc Trinh cũng không tranh giành chỗ ngồi, trực tiếp đi đến chiếc bàn trống bên cạnh.
Triệu Khuông Hoàn cười với mọi người, sau đó ngồi thẳng người xuống, cậu nhóc nghịch ngợm trước đây, bây giờ càng ra dáng một “thượng vị giả”.
Chương Phưởng ngồi bên cạnh Triệu Khuông Hoàn, ánh mắt nhìn thoáng qua trên bàn, lẩm bẩm nói: “Lại là bắp cải thảo, món rau này không thể đổi được sao?”
Cháo hạt kê, bánh bao thịt, bắp cải thảo, còn có một chén nhỏ sữa đậu nành, đây là bữa sáng mùa đông của các thầy trò.
Bắp cải thảo sau khi được triều đình khuyến khích, đã được phổ biến rộng rãi ở các tỉnh và nhanh chóng trở thành vua của các loại rau vào mùa đông, nhiều văn nhân nho sĩ đã làm thơ ca ca ngợi nó. Nào là “Bạch Thái Ca”, “Bạch Thái Tụng”, xem bắp cải thảo như người quân tử khiêm tốn.
Trong khi thầy trò đang ăn cơm, một lão tiên sinh học cứu, tay cầm cây thước chắp sau lưng, chậm rãi đi quanh nhà ăn.
Hắn không quan tâm đến việc học sinh cười nói rôm rả, nhưng nếu như nhìn thấy người nào lãng phí đồ ăn, lão tiên sinh nhất định sẽ lấy thước đánh, bất kể ngươi là con trai của các thần hay là con gái của thượng thư.
Lão tiên sinh tên là Trương Thuần Cần, là đồng sinh xuất thân từ trong núi, ngay cả tú tài cũng không thi đỗ.
Học vấn của hắn cũng không uyên thâm, không thể so sánh với những danh sư đại Nho. Nhưng hắn lại là hiệu trưởng đầu tiên của trường trung học Lư Lăng huyện, đây cũng là trường trung học đầu tiên của cả nước, hiện hắn lại bị điều đến tiểu học Hoàng Thành làm hiệu trưởng.
Thấy Trương Thuần Cần tiến lại gần, Chương Phưởng còn đang kêu than bắp cải ăn không ngon lập tức vùi đầu vào chăm chú bới cơm ăn.
Trương Đình Huấn đang đùa với Triệu Khuông Hoàn, thấy vậy cũng vội vàng im bặt.
Cần phải biết, vào ngày đầu tiên Triệu Khuông Hoàn đến trường nhập học, hắn đã trốn học và bị hiệu trưởng đi ngang qua nhìn thấy, sau tiết học hắn liền bị gọi ra đánh vào tay.
Đến thái tử cũng dám đánh!