Tiễn Khiêm Ích cảm thấy chỉ số thông minh của mình đang bị kỳ thị, không khỏi trào phúng: “Rõ ràng là ngươi nên đến làm tại Khâm Thiên viện đi, còn ở lại Hàn Lâm viện làm gì?”
Trương Phổ nói: “Cơ thể ta thế này, chẳng biết vào năm nào sẽ tắt thở, bây giờ làm việc ở đâu cũng như vậy thôi. Ài, lần này thống nhất luật đo lường, càng ngày càng có khí tượng thịnh thế, nếu ta có thể sống thêm hai mươi năm nữa thì tốt biết bao.”
Tiễn Khiêm Ích vuốt râu: “Năm năm trước ngươi đã nói câu này rồi, bây giờ chẳng phải vẫn chưa chết sao?”
“Cũng đúng.” Trương Phổ cười nói: “Đúng là kỳ lạ thật, mỗi năm cứ đến đông là thấy sắp chết, qua được đầu xuân tuyết tan là lại vô dược tự lành.”
…
Ngự Hoa viên.
Trước mặt Triệu Hãn là mười hai điều luật quản, tất cả đều được đúc bằng đồng rồi mài lại thành kim loại chứ không dùng thẳng ngọc thạch để tạo chế như thời Hán.
Món đồ chơi này chính là tiêu chuẩn khí của âm luật sau khi đã tu sửa.
“Đinh… Đinh đinh…”
Điền Tú Anh nhẹ nhàng đánh luật quản, Liễu Như Thị nghiêng tai lắng nghe, đám người Phí Như Lan cũng ở bên cạnh nghe.
Liên tục đánh hơn mười khúc, Liễu Như Thị gật đầu nói: “Sau khi được chỉnh sửa, quả thật là có thể thể hiện được Hoàng chung, nghe âm luật vang lên cũng phù hợp hơn nhiều.”
Phí Như Mai nói: “Sao ta nghe chẳng thấy khác gì?”
Liễu Như Thị nói: “Chỉ là chút khác biệt nhỏ xíu mà thôi, khi nào diễn tấu nhạc khúc thì sẽ biết.”
Hệ thống âm nhạc của Ba Tư - Ả Rập hoàn toàn khác với hệ thống mười hai quãng, nhưng giữa hai cực bất hòa lại mang theo chút ý vị độc đáo.
Phí Như Lan nhận lấy bộ gõ, sau khi làm quen với âm điêu của mười hai luật quản, nàng bắt đầu đánh một khúc nhạc dạo đang lưu hành trong dân gian, Triệu Hãn dựa vào xích đu thảnh thơi lắng nghe.
Triệu Hãn bỗng cảm thấy vẫn chưa đủ dạt dào, hắn nhớ tới hồi còn tham gia quân ngũ thường xuyên nghe “Khúc hành quân Cương thiết hồng lưu”, nói với nhóm hậu phi: “Ta có một khúc, chỉ biết ngâm nga, các ngươi ghi lại xem sao. Đương đương đương, đương đương đương đương đương đương đương. . ."
Hắn nhớ rất kỹ khúc này, từng nghe qua vô số lần ở trong quân đội, bây giờ chỉ ngâm nga thì chắc chắn sẽ không thể mắc lỗi.
Điền Tú Anh vội vàng cầm lấy bút, ghi lại giai điệu của khúc nhạc, sau khi ngâm nga mấy lần thì cuối cùng cũng nhớ xong.
Sau đó, Điền Tú Anh cầm lấy trúc địch để diễn tấu, lại nghe Triệu Hãn liên tục lắc đầu: “Không đủ uy vũ, không đủ nhiệt huyệt, e là chỉ có kèn suona mới chơi được. Chỉ mỗi suona thì vẫn chưa đủ, còn phải kết hợp thêm rất nhiều nhạc khí khác mới được.”
Hoàng Đế đã có mệnh lệnh thì sau đó tất nhiên cũng được chú trọng hẳn lên, nhóm nhạc công nhanh chóng chạy tới.
Triệu Hãn nhìn lướt qua, hỏi: “Sao không có kèn suona?”
Nhạc công dẫn đầu nói: “Bệ hạ, kèn suona không thể tấu nhạc được.”
“Không cho các ngươi tấu nhã nhạc nữa.” Triệu Hãn nói: “Cổ có ‘Khúc Tần vương phá trận’, trẫm cũng muốn chơi một khúc quân Đại Đồng phá trận.”
Triệu Hãn không thường quan tâm lắm đến nhóm nhạc công, nhạc công này nằm trong triều đình, chuyên môn chờ ở triều hội hoặc những dịp trọng đại sẽ đi ra diễn tấu. Nhạc khí chủ yếu là chuông đồng, biên khánh, trống, sanh tiêu, đàn cổ linh tinh, các khúc mục tấu lên đều dành riêng cho triều đình, chỉ là dân chúng bình thường thì sẽ không được xem.
Giống với “Khúc Tần vương phá trận”, mấy cái này cũng không thuộc loại nhã nhạc cung đình mà là dùng để gây náo nhiệt tung hứng với nhau.
Nghe Hoàng Đế nói như vậy, tập thể nhóm nhạc công lập tức hiểu lời, quay về lấy đồ mang lên lại. Thứ mang đến đủ loại, nhạc khí gì cũng có, thậm chí còn có người mang một chiếc bình sứ đến…
Triệu Hoàng Đế cũng không hiểu âm nhạc, chỉ bảo bọn họ tạm thời bố trí diễn tấu, nếu nghe thấy khó chịu bèn cho đổi nhạc khí ngay, cố gắng nhớ về cảm giác ở trong tâm trí của mình.
Phí Như Lan nhìn đến há miệng mỉm cười, bình thường Hoàng Đế quá mệt mỏi, đùa giỡn nhạc nhẽo như vậy mới là bình thường, nếu mỗi ngày chỉ biết làm việc công thì sẽ mệt chết.
Giữa trưa vài ngày tiếp theo, Hoàng Đế đều để cho nhạc công đến bố trí diễn tấu.
Lúc bắt đầu, sử quan ghi lại cuộc sống thường nhật chỉ nghe ra toàn tạp âm, dần dần mới có được cảm giác. Chuyện này được ghi lại như sau:
Sáng làm nhạc, trưa để nhạc công diễn.
Sáng làm nhạc, trưa để nhạc công diễn.
Sáng làm nhạc, trưa để nhạc công diễn.
…
Sáng làm nhạc, trưa để nhạc công diễn. âm điệu bản nhạc hào hùng rộng lớn, vừa nghe thấy đã cảm giác như trên chiến trường, tướng sĩ đang hưng phấn đánh về phía trước. Cổ có “Khúc Tần vương phá trận”, nay cso “Khúc Thánh hoàng phá trận”.
Triệu Hãn dặn dò nhạc công: “Dạy lại cho các nhóm tuyên giáo, mỗi khi quân đội xuất binh thì tấu khúc này, một khi tấu xong sẽ nâng cao sĩ khí trong quân.”
. . .
“Bệ hạ có ở đây không?”
“Bệ hạ đang nghe ‘Khúc Thánh hoàng phá trận’, tuy đã diễn tạp nhiều ngày nhưng vẫn chưa thấy hài lòng lắm.”
“Xin được chuyển lời rằng ở Liêu Đông đang có chuyện lớn xảy ra.”
“Ba vị các lão chờ chút.”
Ba người Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa và Tống Ứng Tinh đợi hơn hai mươi phút, rốt cuộc cũng được nữ quan dẫn đi yết kiến.
Triệu Hãn để cho nhóm nhạc công lui ra, hỏi: “Chẳng lẽ Thát Tử còn dám chủ động xuất kích?”
Bàng Xuân Lai nói: “Là quân Đại Đồng xuất binh.”
Triệu Hãn nhíu mày nói: “Chẳng phải đã nói lương thảo không đủ, tạm thời hoãn việc xuất chinh sao?”