Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 871
Mãn Thanh muốn quyết chiến (3)

❊ ❊ ❊

Loại tình huống này, muốn dẫn đại quân giết đánh đánh trận đan xen tiêu diệt?

Nằm mơ đi!

Khi kế sách dụ địch của Đa Nhĩ Cổn thất bại, Triệu Hãn lại ra lệnh cưỡng chế mấy đường tử thủ, kế hoạch hắn “chỉ đi một đường” đã bị phá hủy rồi.

Kỳ chủ Chính Hồng Kỳ Đại Thiện tuổi tác đã cao, lại bị Đa Nhĩ Cổn chèn ép trá hình, hiện nay đang dưỡng lão ở trong thành Bắc Kinh. Ngõa Khắc Đạt, con trai thứ tư của hắn cười lạnh: “Nhiếp Chính Vương đánh như thế nào, chúng ta sẽ đánh như thế đó. Không cần thương lượng với chúng ta…”

“Tứ ca, đừng vội nói vậy!” Mãn Đạt Hải lập tức quát lớn.

Ngõa Khắc Đạt cười nói: “Ha ha.”

Những quý tộc tầng cao nhất của Bát Kỳ này, cho đến bây giờ vẫn là không thống nhất một lòng.

Phụ thân của hai người Ngõa Khắc Đạt, Mãn Đạt Hải, đó là thứ tử của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, từng làm người thế kế thuận vị đầu tiên của chính quyền Hậu Kim.

Sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích chết, chính quyền Hậu Kim bấp bênh, gần như đến hoàn cảnh sụp đổ. Đại Thiện cảm thấy bản thân không thể nắm được cục diện trong tay, nên đã chủ động thoái vị nhường ngôi cho Hoàng Thái Cực, Hoàng Thái Cực cũng càng thêm tôn trọng đối với người này.

Vì thế, Đại Thện và con trai Nhạc Thác, hai cha con thế mà lại có được Chính Hồng Kỳ, Tương Hồng Kỳ.

Chỉ có điều, bao gồm cả Nhạc Thác, mấy người con trai của Đại Thiện, đều chết một cách kỳ lạ ở trong quân.

Sau khi Đã Nhĩ Cổn ủng hộ Phúc Lâm lên ngôi, Thạc Thác, một người con trai khác của Đại Thiện, chết càng thêm mơ hồ hơn. Vậy mà khi Bát Kỳ nghị định Thuận Trị kế vị, Thạc Thác lại nhảy ra một lần nữa ủng hộ lập Đa Nhĩ Cổn, tiếp đó trong bị định tội loạn chính, bị ban chết một cách lạ lùng.

Tuy Thạc Thác bất mãn với việc bạo lực gia đình của phụ thân, trước sau hai lần ý đồ phản Thanh hàng Minh, nhưng loại chết kỳ lạ kiểu này cũng là rất vớ vẩn.

Mà bây giờ, Đại Thiện càng là bị ném ở Bắc Kinh, hai Hồng Kỳ cũng có đủ lý do bất mãn với Đa Nhĩ Cổn.

Ngõa Khắc Đạt đứng trước mắt đang nói lời xấu này, trong lịch sử cũng là bị Đa Nhĩ Cổn xử lý. Vừa bình định được Sơn Tây lập được công lớn, trở về bị cuốn vào trong một vụ án nhỏ, bị truy cứu trách nhiệm liên quan bãi bỏ chức vụ ở lục bộ, tiếp đó lại bị bãi bỏ chức vị nghị chính, mấy tháng sau chết ở trong nhà.

Đa Nhĩ Cổn là thật sự thủ đoạn ác độc, sau khi gia tộc Hà Cách bị đánh bại, thì lại khai đao với Lưỡng Hồng Kỳ của Đại Thiện, còn bắt tay với Lưỡng Hoàng Kỳ của Hoàng đế Thuận Trị.

Lúc này, chính là thời điểm đấu tranh quyền lực gay gắt nhất của Mãn Thanh Bát Kỳ

Đa Nhĩ Cổn đang lúc thu quyền, một khi nếm mùi thất bại, không biết sẽ gây ra loạn lạc gì.

Đa Nhĩ Cổn hỏi Khổng Hữu Đức: “Cung Thuận Vương cảm thấy nên đánh như thế nào?”

Tình huống ngày hôm nay, Khổng Hữu Đức nào dám lắm miệng, vội vàng nói: “Đều do Nhiếp Chính Vương điện hạ hạ lệnh.”

Tể Nhĩ Cáp Lãng nói: “Nếu như chủ lực của Nam Man Ngụy Đồng bao vây Thương Khâu, vậy thì dẫn binh đi quyết chiến. Không cần biết có vây thành đánh viện binh hay không, hơn sáu vạn binh Bát Kỳ, còn có mấy vạn tinh nhuệ đầu thành, hội hợp với hơn mười vạn thủ quân Thương Khâu. Thiện hạ còn có trận nào không đánh được?”

Mãn Đạt Hải nói: “Chính là đạo lý như thế. Có thể để cho mấy tướng lĩnh người Hán, dẫn binh đi vòng vào địa bàn của Ngụy Đồng cướp bóc, bức quân địch của Yển Thành, Toánh Châu phải lui về ứng phó. Như thế kẻ địch ở Thương Khâu sẽ không có viện binh, chúng ta hơn mười vạn người đi đánh, sao có thể không đánh thắng được?”

“Sớm nên đánh như thế rồi,” Ngõa Khắc Đạt nói, “Mãn Châu Bát Kỳ đã từng sợ ai? Hơn mười vạn người giết đến đó, cho dù kẻ địch có trăm vạn cũng không sợ!”

Đám quý tộc đỉnh cấp Mãn Thanh này, tuy chiến thuật là đóng vững đánh chắc, nhưng trên chiến lược lại thích đánh nguy hiểm, rất nhiều thời điểm đều thuộc loại cược thắng lợi. Nhưng mỗi lần đánh trận với Đại Minh, bọn họ đều có thể cược thắng.

Đa Nhĩ Cổn thấy mọi người đều đồng ý thương nghị này, bản thân hắn cũng cảm thấy có thể đánh, nên nói: “Vậy thì đi Thương Khâu quyết chiến đi!”

Khi Đa Nhĩ Cổn dẫn đại quân đi đến Thương Khâu, hắn còn hạ lệnh cho Ngô Tam Quế và các hàng tướng, tập trung kỵ binh cướp bóc các huyện Toại Bình, Thượng Thái, Thái Hòa,… những nơi này đều là địa bàn của Đại Đồng đã hoàn thành làm hộ tịch chia ruộng. Như thế, có thể kiềm chế quân Đại Đồng ở đường giữa của Hà Nam, khiến cho mũi quân Đại Đồng này không thể đi tiếp viện chiến trường Thương Khâu.

Ngô Tam Quế nhận được quân lệnh, dẫn theo thiết kỵ Quan Ninh còn sót lại, còn có Mã Khoa và các biên tướng hàng Thanh, toàn bộ đội ngũ kỵ binh đi xuống phía nam cướp bóc.

Sau khi vượt qua Sáp Thủy, Ngô Tam Quế nói với các hàng tướng: “Ba trăm kỵ binh một đội, chỉ giết người phóng hỏa, không cần cướp quá nhiều tiền tài, nếu không quân địch đuổi theo chạy không nhanh. Mỗi người nhiều nhất cướp mười cân lương thực mang theo, không mang đi được thì toàn bộ đốt hết!”

Các hàng tướng đều có chút không đành lòng.

Không phải là không đành lòng phóng hỏa giết người cướp bóc, mà là không đành lòng thiêu hủy lương thực, đội quân này của bọn họ một đám đều thiếu lương.

Ngô Tam Quế còn nói: “Nhà dân dọc đường, cũng thiêu hủy, gặp phải quân địch đừng đuổi theo, năm ngày sau sẽ qua sông trở về, đừng để bị những kỵ binh hỏa thương này đuổi qua.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »