Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1497
Người ngoại giao (2)

❊ ❊ ❊

Một đám nghị viên cãi vã hai ngày, thông qua đề án còn nguy hơn nguy hiểm, tiếp nhận toàn bộ yêu cầu của hoàng đế Trung Quốc. từ nay về sau, Hà Lan không vô cớ tấn công thuộc địa của Trung Quốc, nếu như chuyện có nguyên nhân, phải tiếp nhận hòa giải của Trung Quốc, nếu không thì coi như là tuyên chiến với Trung Quốc. Hà Lan phải nhượng đảo Busuanga cho Trung Quốc, chuyển nhượng với giá một lượng bạc.

Phạm Đức Lâm nói với các nghị viên: “Sau khi đảo Busanga bị người Trung Quốc chiếm thì chúng ta không có quyền khống chế thực ở đó nữa, chuyển nhượng cho người Trung Quốc thì có tổn thất gì. Tới mấy nước thuộc địa của Trung Quốc, trong hiệp ước để không thể vô cớ công kích nhưng chúng ta có thể sắp đặt đảo chính, có thể giả làm hải tặc tập kích thuyền bè. Nên phần hiệp ước này chỉ là tượng trưng, thỏa mãn hư vinh hoàng đế Trung Quốc mà thôi, sau này chúng ta làm thế nào thì như thế nấy.”

Phạm Đức Lâm cố ý không nhắc tới phần ký hiệp ước này, thì lúc Trung Quốc đang pháp lý.

Sau ồn ào này, Trung Quốc tùy tiện là có thể lấy ra lý do khai chiến. Bất luận quậy tới chỗ nào, dù cho tìm giáo hoàng tới xử, đảo Busanga đều thuộc về Trung Quốc.

Song phương ký ‘Hiệp ước Batavia’ ở phủ tổng đốc, mới vừa ký xong ra ngoài đã có người lẩm bẩm bên cạnh Phạm Đức Lâm.

Phạm Đức Lâm bỗng nhiên căm tức nhìn Quảng Hồng: “Ngươi nói không giữ lời!”

Quảng Hồng vô tội nói: “không có nha.”

Vào giờ phút này, rất nhiều người Hán ở nội thành Batavia kéo cả nhà chạy tới chỗ bến tàu. Họ xếp thành hàng dài ở bến tàu, ghi danh cả nhà, lập tức lên thuyền, miễn phí dẫn họ về nước.

Hơn nữa tin tức ngày càng lan rộng, người Hán chạy tới ngày càng nhiều, trong nháy mắt đã vượt qua hai ngàn người.

Phạm Đức Lâm biết được tình huống, không kiếm được chỗ tốt từ chỗ Quảng Hồng, lập tức ra lệnh: “Cấm bất kỳ chiếc thuyền nào xuất cảng, toàn bộ dân Batavia phải xuống thuyền!”

Quảng Hồng hỏi: “Lý do gì ngài làm vậy?”

Phạm Đức Lâm nói: “Tao là tổng đốc, mệnh lệnh của tao chính là lý do!”

Quảng Hồng nói: “Vậy thì để báo đáp lại, sau này người Hà Lan tới Trung Quốc, người nào tới chúng ta đánh người đó, ai cũng không được rời khỏi Trung Quốc! Ngài có thể giữ mấy người Trung Quốc này lại thật sao? Triều đình Trung Quốc chỉ cần vận tải hàng hải, mang về một người Hán là có thể thêm bao nhiêu thuế, người Trung Quốc ở đây hoàn toàn có thể theo thuyền buôn trở về. Sao họ muốn đi? Vì nơi này thuế quá nặng! Chẳng những thuế cao hơn người Hà Lan, thậm chí còn cao hơn nhiều so với thổ dân Java!”

Quảng Hồng căm tức nhìn Phạm Đức Lâm: “Loại hành động này là làm nhục hoàng đế bệ ha! Ở trong mắt các người, người Trung Quốc là cái gì? Ngay cả thổ dân Java cũng không bằng à? Tại sao chỉ thuế nặng với người Trung Quốc?”

Đương nhiên người Trung Quốc cần cù chịu làm, thu thuế nặng cũng sống được.

Hơn nữa chỉ cần đổi đức tin Jesus, là người Trung Quốc có thể miễn một vài loại thuế, đây là ép người Trung Quốc thay đổi tín ngưỡng.

Vì nộp thuế thiếu, thật không ít người Hoa học rửa tội, nhưng có nhiều người Hoa tình nguyện gặp cảnh khốn cùng chứ không đổi đức tin.

Phạm Đức Lâm nói: “Vấn đề mức thuế, là công việc nội bộ ở Batavia. Bây giờ xem lại đúng là không ổn lắm, sau khi chúng ta họp thảo luận sẽ điều chỉnh.”

Điều chỉnh thế nào?

Đương nhiên là thu thuế nặng hơn, ép người Hán tới cực hạn từng bước một, ép toàn bộ người Hán thành tín đồ của Jesus. Không chịu đổi đức tin, còn nhớ Trung Quốc,

thì xúi thổ dân đi giết, dù sao không phải người Hà Lan tự ra tay, tất cả có thể đẩy lên thổ dân Java.

Quảng Hồng nói: “Một là thu thuế ngang hàng, hai là bọn họ đi ở. Ngài tự xem mà làm.”

Phạm Đức Lâm hừ một tiếng.

Quảng Hồng cầm hiệp ước tới bến tàu, nhìn Hà Lan điều binh giải người Hán về, hắn cảm thán: “Sợ uy mà không nhớ ân đức, xem ra không đánh nhau không đủ khiến man di kính sợ.”

Quảng Hồng lên thuyền rời khỏi Batavia, đi tụ hợp với hạm đội ngoài biển, hắn nói với hồng húc: “Lập tức về cảng Baten, dỡ hàng trên thuyền, công kích tất cả thuyền Hà Lan có thể nhìn thấy trên mặt biển!”

“Lại phải đánh giặc? tốt quá!” Hồng Húc mừng rỡ.

Dù Quảng Hồng là quan ngoại giao cũng không thể chỉ huy hải quân. Lần này có sắp xếp đặc biệt, để cho Quảng Hồng toàn quyền làm việc, bao gồm đánh một trận nhỏ với Hà Lan.

Hạm đội về cảng Baten, Anken Sudan nghe nói muốn kiếm chuyện với Hà Lan, vội vàng nói: “Sứ giả các hạ, cần chúng ta giúp một tay không? Mặc dù hải quân ta không mạnh nhưng ta có thể triệu tập binh lính, đi vây công Jakarta (Batavia)!”

Batavia, vốn là nước địa bàn của Baten, không lúc nào không muốn đoạt lại.

Quảng Hồng cẩn thận suy nghĩ, gật đầu: “Được, ngài lập tức triệu tập binh lính, ngài tấn công từ lục địa, chúng ta tấn công từ trên biển!”

Anken Sudan dành ra kho hàng, để cho hải quân Đại Đồng dở hàng dự trữ.

Sau khi dỡ hàng, thuyền hải quân gọn nhẹ đi xa, chẳng những chặn thuyền buôn Hà Lan, còn chặn lại thuyền buôn Trung Quốc trưng dụng.

Một câu nói, không thể cho Batavia làm ăn bình thường!

Không tới mấy ngày, người Anh chủ động tìm tới, mừng rỡ hỏi: “Trung Quốc muốn khai chiến với Hà Lan không? Nước Anh chúng ta có thể giúp một tay, bây giờ bến tàu chỉ có hai chiếc thuyền buôn vũ trang, có thể gia nhập hạm đội Trung Quốc. Nếu như chiến tranh có thể kéo dài tới ba tháng sau, nước Anh cũng có thể điều thuyền buôn vũ trang từ Ấn Độ tới!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »