Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1819
Đột phá công nghệ kéo sợi (2)

❊ ❊ ❊

Để dệt vải bông, trước tiên phải xe thành sợi bông.

Cho dù đó là máy kéo sợi nước hay máy kéo sợi hơi nước, cũng đều bền có một vấn đề nghiêm trọng. Đó là, sợi bông không đủ bền, khi xoắn rất dễ bị đứt. Trước đây cũng có rất nhiều phát minh liên quan, thậm chí còn xuất hiện thiết bị trục lăn, nhưng trong quá trình kéo sợi vẫn thường xuyên xuất hiện hiện tượng đứt gãy dải bông, cần phải có người canh giữ hỗ trợ xoắn bằng tay.

Và học sinh tốt nghiệp trung học tên Lý Mẫn đã phát minh ra thiết bị "đĩnh dực", có thể được hỗ trợ hoàn hảo với thiết bị "trục lăn", có thể đồng thời hoàn thành cả hai bước xoắn và cuộn.

Hiệu quả kéo sợi tăng gấp đôi!

Hơn nữa, máy kéo sợi thủy lực và máy kéo sợi hơi nước đều có thể thêm thiết bị này vào sản xuất.

Sau khi nhìn thấy bản vẽ và hướng dẫn, phản ứng đầu tiên của Triệu Hãn là: Phương thức kéo sợi thủ công sẽ dần dần đi vào lịch sử, nông phụ sẽ mất một nguồn kinh tế lớn.

Quá trình suy vong này có thể kéo dài một hoặc hai thập kỷ. Với sự cải tiến liên tục của máy kéo sợi hơi nước, với sự phổ biến ngày càng tăng của máy kéo sợi hơi nước, phương thức kéo sợi thủ công chắc chắn sẽ trở thành quá khứ.

Trước mắt vẫn còn chỗ cho nó, loại vải bông tinh tế cao cấp nhất chỉ có thể được sản xuất bằng thủ công. Sợi bông được dệt bởi động cơ hơi nước, do công nghệ không đầy đủ, cũng chỉ có thể được sử dụng trong dệt bông cấp thấp - trong lịch sử, thời gian phát minh của máy dệt sợi bông muộn hơn một vài năm so với động cơ hơi nước cải tiến thế hệ đầu tiên của Watt.

Học sinh tốt nghiệp trung học Lý Mẫn đã mở hộp pandora ra, đồng thời cũng mở ra một kỷ nguyên mới.

Từ Dĩnh cũng nói, từ khi thiết bị"đĩnh dực" được đưa vào sử dụng, nhu cầu bông tăng nhanh chóng. Vào đầu năm nay, các thương nhân dệt may ở Giang Nam đã đi đến các ngôi làng để ký hợp đồng với nông dân, điên cuồng tăng giá thu mua bông, thuyết phục nông dân chuyển đổi cánh đồng lúa thành cánh đồng bông.

Nông dân chỉ cần trồng bông, không lo lắng về việc bán, nhưng cũng có thể bán với giá cao. Trong đó lợi nhuận tăng lên, hoàn toàn có thể bù đắp khoản thuế nặng nề mà triều đình áp đặt đối cánh đồng bông.

Một mùa lương thực bội thu cũng sẽ gây thiệt hại cho nông dân do giá lương thực thấp.

Mà trồng bông thì đã ký hợp đồng trước, giá đã được thiết lập từ lâu, càng thu hoạch lớn thì càng kiếm được nhiều tiền.

Nông dân không ngu ngốc, tất nhiên cái gì kiểm ra tiền thì họ trồng cái đó!

Ngành công nghiệp dệt may hiện nay phải đối mặt với hai vấn đề, một là nguyên liệu bông không đủ, thứ hai là công nghệ dệt không theo kịp với sự phát triển của công nghệ kéo sợi, nhu cầu cấp bách là cần máy dệt tiên tiến hơn.

Các nhà sản xuất sợi bông năm nay rất có thể sẽ thua lỗ.

Họ đã thêm các thiết bị tiên tiến, bất chấp thị trường mà mù quáng mở rộng sản xuất. Lại ký hợp đồng trước với nông dân, mù quáng tăng giá thu mua bông.

Nhưng công nghệ dệt ngày nay không thể tiêu hóa được nhiều sợi bông như vậy, đến lúc đó 100% sẽ bị ế ẩm, chỉ có thể chọn xuất khẩu trực tiếp sợi bông thừa ra nước ngoài. Trong khi thị trường bông ở nước ngoài là rất lớn, thị trường sợi bông là rất nhỏ, không bán được thì phải hạ giá.

Nói không chừng còn có thể bán sợi bông với giá rẻ cho nông dân, nông dân mua sợi bông giá rẻ có thể tự dệt để mặc.

Ngoài ra, các nhà sản xuất sợi bông ở Mexico sẽ là nạn nhân lớn nhất.

Thực dân Tây Ban Nha có các nhà máy dệt và sợi ở Mexico, mỗi năm đều mua sợi bông và tơ thô từ Trung Quốc. Để bảo vệ lợi ích của các nhà sản xuất sợi bông và tơ thô, nhà vua Tây Ban Nha đã nhiều lần ra lệnh cấm mua nguyên liệu thô từ Trung Quốc. Nhưng nhiều lần bị cấm, thị trường Mexico bị Trung Quốc ảnh hưởng, không có nhiều người sản xuất tơ thô nữa.

Bây giờ, Trung Quốc xuất khẩu sợi bông giá rẻ với số lượng lớn, ngành công nghiệp kéo sợi Mexico có thể tiêu tùng ngay lập tức, về sau sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn cung cấp của Trung Quốc.

Việc sợi bông sụt giá điên cuồng dẫn đến chi phí sản xuất bông của Trung Quốc cũng sẽ giảm thẳng theo. Ngành công nghiệp dệt bông là ngành công nghiệp lớn nhất của Ấn Độ, một số lượng lớn bông rẻ hơn được vận chuyển qua, các nhà máy sản xuất bông ở giữa và hạ lưu sông Hằng ước tính cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Ý kiến của Từ Dĩnh về các bên tấu chương không được đồng nhất.

Gọi quần thần đến thương lượng, Tống Ứng Tinh dẫn đầu nói: "Có máy móc mới là chuyện tốt, nhưng loại máy mới này sẽ làm khiến phụ nhân không còn sợi để dệt. Mà nay, cho dù thành phố hay nông thôn cũng đều có rất nhiều phụ nhân kéo sợi để đổi lấy tiền. Một khi đĩnh dực được sử dụng rộng rãi trong các nhà máy, tổng thu nhập của của nông dân sẽ giảm mạnh. Thần... thật sự không biết, đây rốt cuộc là chuyện tốt hay xấu."

Trần Mậu Sinh nói: "Thần cũng không biết phải nhìn nhận vấn đề này như thế nào, máy kéo sợi đã được cải thiện nhiều lần, mạnh hơn nhiều so với dệt thủ công của phụ nhân. Lần này, máy móc mới lại tăng gấp bội hiệu suất, điều này làm cho vô số dệt phụ không biết ứng phó làm sao?"

Chu Thuần Thủy nói: "Muốn ngăn cũng không được. Có máy móc tốt hơn, không thể ngăn cản không cho thương nhân sử dụng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »