Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1919
Những điều tai nghe mắt thấy ở Quảng Châu (1)

❊ ❊ ❊

“Cao thật, sáng thật!”

Dưới bầu trời sao, trên mặt biển rộng, hoàng tử Charles nhìn ngọn hải đăng, xúc động phát biểu.

Không chỉ riêng gì hắn, lúc này tất cả các sứ giả đến từ các nước Pháp, Bồ Đào Nha, Ba Tư, Ấn Độ, Ả Rập đều ngơ ngác nhìn ngọn hải đăng rực sáng ấy.

Ngọn hải đăng này được xây trên đảo Nao Châu, vị hoàng đế cuối cùng của Nam Tống từng đóng đô ở đây, nâng cấp đảo Nao Châu thành huyện Tường Long. Sau đó xảy ra trận hải chiến ở Nhai Châu, lãnh thổ bị rơi vào tay kẻ khác.

Hai người Trương Thụy Phụng và Phàn Siêu nhìn thấy ngọn hải đăng cao ngất này cũng tỏ ra khá kinh ngạc.

Bởi vì lúc bọn họ ra biển, nơi này chỉ mới vừa khởi công.

Các nhà buôn trên biển ở phủ Cao Châu và phủ Lôi Châu quyên tiền xây dựng một cung thiên hậu. Sau đó, lại dựa vào tiền do quan phủ cấp phát và được các tín đồ quyên tặng, xây dựng thêm bên trong cung thiên hậu một tháp mụ tổ cao ba mươi sáu mét.

Ngoài ý nghĩa về mặt tín ngưỡng, công dụng chân chính của tháp mụ tổ thực ra là làm hải đăng.

Hơn nữa, đỉnh tháp sử dụng kính thủy tinh chắn gió có công dụng tương tự như một loại đèn Argand. Do thấu kính lồi cỡ lớn rất khó chế tác, với kỹ thuật sản xuất kính hiện tại, kính sản xuất ra không chỉ rất đắt đỏ mà còn có khối lượng rất nặng. Bởi vậy, tháp chỉ lắp thấu kính lồi ở giữa và lắp thêm nhiều thấu kính lồi cỡ nhỏ ở trên dưới trái phải, sản phẩm thu được có phần giống thấu kính Fresnel.

Bất kể đèn này dùng thấu kính gì, tóm lại với cách chế tác này, độ sáng của đèn đã được tăng lên gấp bội.

Hải quân của Quảng Châu đã chuyển tới đây, biến đảo Nao Châu trở thành một quân cảng. Đương nhiên ở trên đảo vẫn có dân thường, trông trọt chỉ là nghề phụ, nghề chính vẫn là đánh bắt cá. Ngoại trừ quân cảng, các bên cảng khác và làng chải đều tấp nấp thuyền đánh cá đậu vào đêm.

Còn thuyền buôn thì có thể dựa vào đèn hải đăng, di chuyển trong đêm tới các bến cảng như Hải Khang, Ngô Xuyên, Trạm Giang.

Lúc này, Trạm Giang vẫn chỉ là một làng chài nhỏ nhưng ngay từ thời nhà Minh, bọn họ đã bắt đầu làm nghề buôn lậu. Sau khi Triệu hoàng đế mở biển, nơi này nhanh chóng phát triển trở thành cảng bên ngoài của huyện Toại Khê, bến cảng ở nơi này cũng được xây một ngọn hải đăng nhỏ.

Màn đêm buông xuống, đội tàu của đặc phái viên và sứ giả của các quốc gia nghỉ lại ở quân cảng.

Nhờ thuận buồm xuôi gió, đêm hôm sau, bọn họ thuận lợi về tới cảng Quảng Châu.

Lúc này đã nửa đêm, ngoại thành Quảng Châu vẫn rực rỡ đèn đuốc. Sứ giả của các nước được cho phép xuống thuyền đi thăm thú nhưng không được tự ý đi một mình mà phải đi theo các quan viên của Trung Quốc.

“Nhiều đèn thật, thế này thì một đêm không biết tốn bao nhiêu tiền nhỉ?” Sứ giả của Mughal có cảm tưởng như mình đã đặt chân tới thiên đường.

Hoàng tử Charles hưng phấn nhìn mọi thứ chung quanh: “Không ngờ trên thế giới thực sự có thành phố không có màn đêm sao?”

Lúc này ở Châu u, quý tộc Pháp là những người xa hoa nhất, bọn họ thường xuyên thức đêm ăn chơi. Thế nhưng cũng chỉ vẻn vẹn giới hạn ở tầng lớp quý tộc Paris mà thôi. Bởi vì chỉ có hoàng tộc Pháp mới có tiền thắp tới mấy trăm ngọn nến để mở vũ hội.

Còn trong nội thành Paris, hễ trời tối là nơi này lập tức tối om như mực. Bởi vậy nên người làm nghề múc phân được coi là nghề nguy hiểm, bọn họ không được làm việc này vào ban ngày nên bắt buộc phải đi mò mẫm múc phân vào ban đêm, tháng nào cũng có công nhân múc phân ngã xuống hố phân chết đuối. Chẳng có người đứng đắn nào muốn làm công việc này, cho nên nơi này thiếu rất nhiều công nhân múc phân, cả thành phố ngập ngụa trong mùi hôi thối.

Còn ở Trung Quốc, buổi tối thắp đèn lồng, sử dụng dầu mỡ giá rẻ để thắp sáng.

Nơi này không cần phải có đèn đường, cửa hàng này treo một chiếc đèn lồng, cửa hàng kia treo một chiếc đèn lồng. Các quán hàng nhỏ ven đường thắp đèn dầu ở quầy hàng rồi úp lồng lên làm thành nguồn sáng.

“Buổi tối không mở cửa thành sao?” Charles hỏi.

Phan Úy giải thích: “Tối đến phải đóng cửa thành nhưng ở trong nội thành cũng có chợ đêm.”

Chợ đêm phát triển nên trách nhiệm quản lý của quan phủ trở nên nặng nề hơn. Vấn đề trị an chỉ là thứ yếu, quan trọng là phải làm tốt công tác phòng ngừa hỏa hoạn, khắp nơi trong thành đều có nhà bằng gỗ, rất dễ bất cẩn xảy ra hỏa hoạn.

Càng ngày càng có nhiều thành thị xuất hiện chợ đêm, triều đình ban bố quy định có liên quan.

Thứ nhất, tổ chức một địa điểm trong thành thị trở thành chợ đêm hợp pháp để thuận tiện cho công tác phòng ngừa hỏa hoạn. Những khu vực quảng trường không được chọn làm chợ đêm thì không được bày quầy hàng và châm lửa tùy tiện vào buổi tối.

Thứ hai, trong đội cảnh sát phải tổ chức lực lượng “thủy binh” chịu trách nhiệm canh giữ và phòng ngừa hỏa hoạn cho chợ đêm. Hằng tháng, các cửa hàng buôn bán ở chợ đêm bắt buộc phải đóng thêm “phí hỏa hoạn”.

Lúc này, Charles không thể vào thành nên đành đi theo quan viên Trung Quốc đi dạo chợ đêm ở ngoại thành.

Chợ đêm ở ngoại thành chủ yếu phục vụ các thương khách.

Quầy quà vặt bày la liệt khắp nơi, nếu như thuyền cập bờ vào lúc nửa đêm, các thủy thủ đói bụng sẽ ùa tới chợ đêm như ong vỡ tổ. Đương nhiên trên thuyền luôn có đồ ăn nhưng làm sao có thể ngon như ở trên bờ, hơn nữa lênh đênh quá lâu, ai ai cũng muốn được đặt chân lên đất liền.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »