Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 843
Một mình đoạt thành (3)

❊ ❊ ❊

Nhưng mà, Lô Quang Tổ đánh quá nhiều trận với Mãn Thanh, trong lòng có một loại sợ hãi ăn sâu. Hắn chưa từng đánh trận với quân Đại đồng, cũng không thể đoán chuẩn được bên nào sẽ thắng, vạn nhất đầu hàng quân Đại Đồng, nhưng lại bị Mãn Thanh đoạt thiên hạ thì sao?

Hơn nữa, Sơn Đông lúc này, binh lực Mãn Thanh chiếm ưu thế, hắn không muốn mạo hiểm sớm như thế.

Đợi thêm một chút, có thể đợi thêm một chút.

Đợi quân Đại Đồng đánh thắng một trận, hắn sẽ lập tức phản chiến đầu hàng.

Dưới trướng Tả Lương Ngọc có rất nhiều tướng lĩnh, đều có suy nghĩ giống như thế. Một khi Mãn Thanh nếm mùi thất bại, trong nháy mắt sẽ là một mảng phản chiến.

“Tướng quân, Diêm Điển sử đến đây thăm hỏi quân đội.”

Lô Quang Tổ không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Để cho hắn đi lên đây đi, một người đi lên là được.”

Không phải hoài nghi Diêm Ứng Nguyên, mà sợ nhiều người thì sẽ nhiễm phải ôn dịch.

Diêm Ứng Nguyên một mình đi lên thành lâu, về phần đồ ăn mang đến, thì giao cho thân binh của Lô Quang Tổ.

Lô Quang Tổ quay đầu nhìn lại, lưng Diêm Ứng Nguyên đeo một cây và một cây đao, không khỏi cười nói: “Điển sử đến để thủ thành sao?”

Diêm Ứng Nguyên cũng cười nói: “Đang muốn trợ giúp tướng quân thủ thành.”

Ấn tượng của Lô Quang Tổ với Diêm Ứng Nguyên rất tốt, chủ yếu là bởi vì chống ôn dịch. Lúc ấy rất nhiều thân sĩ viết thư, tiến cử Diêm Ứng Nguyên làm Điển sử, cũng là do Lô Quang Tổ dồng ý trưng ích.

“Từng luyện cung tiễn?” Lô Quang Tổ hỏi.

Diêm Ứng Nguyên nói: “Nếu như kéo được cung ra, thì tướng quân có suy nghĩ dạy không?”

Lô Quang Tổ cười nói: “Bắn ra ngoài thành, xem xem có thể bắn được bao nhiêu xa. Nếu như có thể kéo cung bắn xa, ta sẽ đề bạt ngươi làm tướng giáo.”

“Một lời đã định!”

Vốn dĩ Diêm Ứng Nguyên dự định đến gần rồi giết người, nhưng lúc này lại có thể dùng cung tiễn bắn chết.

Hắn làm bộ dáng như thật sự cố hết sức, cắn răng dùng sức kéo căng dây cung. Đợi khi cung kéo ra được đến bảy phần, đột nhiên xoay người, căn bản không cần nhắm, chỉ dựa vào trí nhớ tìm vị trí mục tiêu.

Vù!

Một mũi tên bắn ra, xuyên vào chính giữa cổ họng Lô Quang Tổ.

Hai mắt Lô Quang Tổ mở trừng trừng, vẻ mặt không cam lòng. Hắn lúc nào cũng chuẩn bị đầu nhập vào quân Đại Đồng, tại sao lại cứ mơ hồ bị giết như thế rồi?

Bên người Lô Quang Tổ có bốn thân binh, hai người sửng sốt tại chỗ, một người kinh hãi lùi về phía sau, còn một người rút đao đi đến.

Diêm Ứng Nguyên xem cung tiễn xuống, rút đao ra, một đao chém chết thân binh kia.

Tiếp theo lại là một đao, chém chết thân binh vẫn còn đang sững sờ. Thân binh thứ ba sợ tới mức xoay người bỏ trốn, bị Diêm Ứng Nguyên đuổi theo chém chết.

“Tha mạng, hảo hán tha mạng!”

Thân binh thứ tư quỳ xuống trên đầu dập đầu, cả người lạnh run.

Diêm Ứng Nguyên nói: “Quân Đại Đồng đang ở ngoài thành không xa, lẽ nào ngươi muốn làm nô tài cho Thát Tử sao? Nếu như vẫn còn là một hán tử, vậy thì đi theo ta cùng nhau giết Thát Tử!”

Thân binh kia nói: “Nguyện… Tình nguyện, ta cũng là từ Liêu Đông trốn đến đây.”

“Đứng lên!” Diêm Ứng Nguyên quát.

Thân binh nghe tiếng đứng lên, cũng không dám đến gần Diêm Ứng Nguyên, bởi vì binh lính ở xung quanh phát hiện tình huống đã vây lại đây.

Diêm Ứng Nguyên một mình đứng ở đó, vẻ mặt tươi cười nhìn trăm binh lính nói: “Tả Lương Ngọc đầu nhập vào Thát Tử, là vì được phong Vương hưởng thụ phú quý. Các ngươi đầu nhập vào Thát Tử là vì cái gì? Vì sau này con gái thành thân, đều phải đưa cho quan Thát Tử động phòng sao? Hay là cảm thấy bím tóc kia đẹp, sau này làm đàn bà thắt tóc?”

Tuy những binh lính này vây quanh Diêm Ứng Nguyên, nhưng lại không có người nào ra tay, bởi vì lời nói của Diêm Ứng Nguyên chạm đến đáy lòng họ.

Mật thám đã sớm rải truyền đơn ở trong thành, nội dung nửa thật nửa giả. Sau khi người đọc sách đọc được, thế mà lại toàn bộ tin rồi, vì thế lan truyền càng ngày càng rộng, khiến cho toành thành đều biết, trước khi cô nương thành thân đều phải đưa cho quan Thát Tử qua đêm.

Các binh sĩ cũng nghe được, trong lòng rất kháng cự với chuyện này.

Diêm Ứng Nguyên nói: “Kỵ binh Đại Đồng, ba ngày trước đã đến Kim Hương. Bộ tốt quân Đại Đồng, hai ngày nữa cũng sẽ đánh đến. Triệu Thiên Vương quét ngang các tỉnh phía nam, các ngươi thật sự chống đỡ được thiên binh thiên tướng của Triệu Thiên Vương? Có trứng, thì đi theo ta đoạt thành!”

Các binh sĩ hai mặt nhìn nhau, bọn họ đúng là sợ quân Đại Đồng đánh đến.

Diêm Ứng Nguyên không nói nhiều, cầm đao đi trước, những binh sĩ này đều tránh đường.

Đến bên cạnh tường thành, Diêm Ứng Nguyên phất tay với trong thành.

Không bao lâu sau, Đổng Dụng Khanh dẫn theo sĩ tử, thương nhân và thân sĩ, còn có gia nô của bọn họ, cầm theo gậy gộc đi đến tiếp nhận tường thành.

Binh sĩ ở những nơi khác của tướng thành lần lượt chạy đến, Diêm Ứng Nguyên cắt đầu Lô Quang Tổ, cầm trong tay giơ cao hô to: “Lô Quang Tổ đã chết, ngày mai thiên binh Đại Đồng sẽ đến, không muốn chết thì đi theo ta cùng nhau đoạt thành!”

“Giết Thát Tử!” Một binh sĩ Liêu Đông hô to.

Lô Quang Tổ là người Liêu Đông, hắn thích dùng đồng hương, nhìn thấy người Liêu Đông chạy đến thì sẽ tiếp nhận vào làm binh.

Những binh Liêu Đông này, đầu tiên hưởng ứng Diêm Ứng Nguyên, bọn họ thật sự không muốn đầu nhập vào Mãn Thanh, dù sao một đám đều có thù xương máu.

Trong nháy mắt, đã có mấy trăm người đi theo.

Thậm chí có người nhắc nhở nói: “Tộc đệ của Lô Quang Tổ thủ ở bắc thành, giết người này đi!”

Diêm Ứng Nguyên cầm đao la lên: “Theo ta giết đến đó!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »