Vương Huy bất đắc dĩ nói: “Đã quyết định, tấn công thành trong mưa. Ta và các quân y đã bàn rồi, trước khi đánh nhau trong mưa thì uống nhiều nước muối, đánh xong bị bệnh phải chữa ngay. Không thể cứ kéo dài qua mùa mưa, trong quân bị bệnh càng lúc càng nhiều, có một số bệnh dù là quân y cũng không rõ ràng. Vừa lúc đổ mưa không thể bắn pháo, quân phòng thủ nội thành không thể bắn súng. Tường thành của Manila không cao, không dùng xe lữ công tấn công thành, trời mưa bùn lầy đẩy xe chậm. Đã chuẩn bị xong cây thang đơn giản, nâng thang bám vào thành lúc đang mưa, một hơi chiếm lấy Manila.”
Thiết Hoành gật đầu, nói: “Đây cũng là một chác.”
Vương Huy nói tiếp: “Sau khi công chiếm tường thành Manila, chọn ngày rồi tấn công tòa thành trong mưa. Tòa thành Tây Ban Nha ở nội thành cũng là loại pháo đài đó, trời trong thì rất cực khổ đánh nó, cần dùng mạng người chất lên. Thôi thì chọn tấn công tòa thành vào mùa mưa!”
Thiết Hoành uống hết bát cháo gạo bo bo, đặt cái cạch xuống bàn: “Ta dẫn đội leo lên trước, cái nơi rách nát này vừa nóng vừa ẩm, sớm đánh xong sớm kết thúc công việc. Nhi tử của ta sang năm học tuổi học, tranh thủ Tết về thăm nhà, cứ kéo dài như vậy e rằng không thể quay về.”
“Kính nhờ!” Vương Huy chắp tay nói.
“Đều là chiến sĩ quân Đại Đồng, không cần nói những thứ đó.” Thiết Hoành nhếch miệng cười nói.
Thiết Hoành đại khái có thể đoán được tâm tư của cấp trên, nhiều người trong quân không quản hắn, ở lại trong nước rất khó tiếp tục lên chức. Lần này điều đến Luzon tác chiến, Vương Huy là lại đây mạ vàng còn Thiết Hoành là bị “Lưu đày”. Thiết Hoành phỏng chừng phải mang binh lâu dài trú đóng ở Luzon.
Lại qua một ngày, mưa như trút nước.
Quân phòng thủ đều trốn trong nhà, binh sĩ Hà Lan ở trong lều trại, không ai muốn đánh nhau trong mùa mưa nhiệt đới, lỡ bị bệnh thì không đùa được.
“Các huynh đệ, uống cạn bát này!”
Hai nghìn chiến sĩ bưng bát gốm lên, thứ họ uống không phải rượu, mà là nước muối.
Mùa mưa nhiệt đới nóng và độ ẩm cao, dù không có mưa cũng dễ bị mất nước mặn, dầm mưa lâu càng dễ bệnh hơn. Tuy không hiểu rõ nguyên lý nhưng đám trung y phương Nam biết uống nước muối có thể bổ sung thể lực.
Uống hết một bát nước muối, quân Đại Đồng không mặc áo, chỉ mặc giáp da, nâng thang xông hướng tường thành trong mưa.
Mưa quá lớn, đánh vào người không mở mắt ra được, thậm chí ảnh hưởng tầm nhìn ở phía trước.
Đừng nói quân Tây Ban Nha và lính địa phương Pampanga thủ thành, ngay cả quân đồng minh Hà Lan trú đóng ở kế bên đều không biết quân đội Trung Quốc hứng nước mưa lao ra ngoài.
Đổi lại người Hà Lan thì bọn họ không dám chơi như vậy, sợ toàn bộ binh sĩ bị bệnh.
Mùa mưa trong vùng nhiệt đới rất có thể liên tục đổ vài trận, hoặc một trận mưa rơi suốt vài ngày.
Nhưng mấy ngày hôm trước đều đổ mưa, lúc ngừng lúc rơi, lượng mưa không quá lớn, đại khái rơi một, hai canh giờ, hoặc ba, bốn canh giờ thì ngừng.
Hôm nay mưa rơi rất lớn, cho nên quân Đại Đồng lựa chọn xuất kích.
Lớn tới mức nào?
Giống như ông trời xách cái xô đổ nước xuống vậy.
Người Pampanga, đời sau phiên dịch chính thức là người Kapampangan. Bọn họ là dân địa phương cư ngụ quanh Manila, cũng từng phản kháng Tây Ban Nha, nhưng sớm bị hoàn toàn thuần phục, ít nhất là xung quanh thành thị.
Bọn họ là chó săn trung thành nhất của người thực dân Tây Ban Nha!
Ông nội của Mabala bị người Tây Ban Nha giết, cha của Mabala là nô lệ của người Tây Ban Nha., bản thân Mabala là lính đánh thuê của Tây Ban Nha.
Pháo đài trên tường thành vốn được dựng túp lều chống mưa, nhưng hôm nay mưa quá lớn, túp lều không ngăn mưa nổi.
Pháo thủ Tây Ban Nha đã rút, núp trong nhà trú mưa.
Mabala và binh sĩ Pampanga khác bị sắp xếp phòng thủ trong túp lều pháo đài, tiện thể múc nước đọng bên trong ra. Mabala múc mấy lần, càng múc càng nhiều, cuối cùng chỉ có thể buông bỏ, dứt khoát nằm nằm nghỉ trên ống pháo.
Một cơn gió lớn thổi qua, nóc lều bị hất bay.
Mabala chộp lấy cung tên rời đi, dựa vào kinh nghiệm nửa đời người cho ra kết luận đây là điềm báo có bão.
Trong thành đóng kín cửa sổ, bao gồm trên thành lâu Manila có căn phòng dùng để quan sát tình hình quân địch cũng đóng chặt cửa sổ. Thậm chí đóng đinh cửa sổ, tránh cho bị bão thổi bung ra.
Bên quân đồng minh Hà Lan cũng đóng kín cửa sổ, dùng cây búa đục đẽo. Quan chỉ huy Peter xung quanh đun trà nóng.
Hai nghìn tướng sĩ quân Đại Đồng viễn chinh nâng thang đơn giản xông lên trước.
Dưới đất đã không thể thông nước đọng, bọn họ đạp nước đọng tới mắt cá chân khó khăn tiến lên trong mưa rền gió dữ. Gió càng lúc càng lớn, một ít tướng sĩ đi một lúc đã bị gió to thổi té ngã, bò dậy đứng vững đều phải tốn nhiều sức lực.
Bọn họ dắt díu nhau đi tới dưới thành, gian nan gác thang lên tường thành.
Phải hơn mười người hợp sức, nếu không thì cái thang sẽ bị thổi bay. Chiến sĩ quân Đại Đồng đứng phía dưới ôm chặt thang rồi lần lượt leo lên trên.
Thiết Hoành mới leo lên cỡ một thước thì cảm giác chính mình sắp bị gió thổi đi.
Hai tay Thiết Hoành bấu chặt cây thang, mỗi khi leo lên một nấc đều phải gồng hết sức lực.
Cách bên cạnh Thiết Hoành không xa, một chiến sĩ không nắm chặt bị rớt xuống thang, khi rơi xuống đất thì bị thổi xa cỡ một thước. Hơn nữa chưa kịp đứng thẳng lên đã bị gió thổi lăn lông lốc xa vài thước mới ngừng lại.
May mắn tường thành Manila không cao, chỉ mất khoảng năm phút đồng hồ Thiết Hoành đã cắn răng thành công leo lên.