Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2269
Đồ hộp, cao su và máy phát điện (1)

❊ ❊ ❊

Hai cô gái ngoại tộc đang nói chuyện với nhau, đột nhiên bên ngoài truyền đạt Hoàng đế đến, các nàng vôi vàng ra cửa nghênh đón.

"Vào trong ngồi đi." Triệu Hãn cười nói.

Cát Biệt Khả cúi đầu không dám đối mặt với Hoàng đế, nhưng trong lòng lại tò mò, ngày ấy gặp mặt đứng quá xa, vẫn chưa nhìn rõ diện mạo của Hoàng đế.

Đi được hai bước, Cát Biệt Khả đột nhiên nhìn thẳng vào Hoàng đế, muốn thấy rõ dáng vẻ của Hoàng đế như thế nào.

Triệu Hãn đã thay đổi từ một chàng trai anh tuấn, thành một đại thúc quyến rũ. Làn da được chăm sóc cũng không tệ lắm, chỉ là xử lý chính vụ khá vất vả, chưa đến 50 tuổi đã dần có tóc bạc. Không nhìn kỹ sẽ không thấy, lại gần cẩn thận quan sát là có thể tìm thấy vài sợi tóc bạc.

Giữa môi và mũi có chòm ria mép nhỏ, những chỗ khác đều được cạo sạch sẽ.

Bụng cũng có chút phệ, đó là đặc trưng của nam nhân trung niên, may mắn vẫn chưa biến thành bụng bia, Hoàng đế Triệu quản lý vóc dáng không tốt.

Triệu Hãn cũng đang đánh giá Cát Biệt Khả, ấy thế mà hắn lại có chút cảm giác kinh diễm, cô gái Cáp Tát Khắc này có thể trực tiếp đóng phim mà không cần trang điểm. Có lẽ vì là con lai, hơn nữa sống trong nhung lụa nên làn da trắng nõn nà, bóng loáng, ngũ quan rõ ràng, tinh xảo như ảnh đã qua chỉnh sửa.

Cát Biệt Khả vốn khá bạo gan, nhưng bị Hoàng đế nhìn một hồi, nàng không khỏi có chút ngượng ngùng nên đã lấy đàn Đông Bất Lạp ra nói: "Thiếp hát cho Bệ hạ nghe nhé."

"Nàng hát đi." Triệu Hãn vừa cười vừa ngồi xuống.

Cát Biệt Khả lại hát một bài thơ dài, hát mấy phút rồi còn chưa dừng.

Triệu Hãn cũng không cắt ngang, bài ca của nước ngoài này khá thú vị, mặc dù nghe không hiểu là đang hát cái gì.

Chờ đến khi nàng hát xong, Triệu Hãn mới hỏi: "Bài hát này tên là gì?"

Cát Biệt Khả nói: " 《 Khoát Tư Khố Lặc Bạc Thập và Ba Ngạn Tô Lỗ 》 (tên khác 《 Thiếu Niên Khoát Tư và Mỹ Nhân Ba Ngạn 》 ), là một bản trường ca trữ tình của người Cáp Tát Khắc."

Thực tế, nó cũng không phải là của riêng người Cáp Tát Khắc, bài thơ này đã được lưu truyền khắp Trung Á, đã ra đời hơn mấy trăm năm.

"Xem ra là một câu chuyện rất đẹp." Triệu Hãn cười nói.

Cát Biệt Khả giới thiệu: "Thiếu niên tên là Khoát Tư, thiếu nữ tên là Ba Ngạn, phụ thân của bọn họ đã lập ra hôn ước. Nhưng phụ thân của Khoát Tư qua đời, cuộc sống rất khó khăn, phụ thân của Ba Ngạn không muốn gả con gái, liền chuyển nhà đến một nơi rất rất xa. Trong nhà thiếu nữ nuôi chín mươi ngàn con ngựa, để giải quyết vấn đề nguồn nước đã gả nàng cho Khố Đạt Nhĩ..."

Triệu Hãn buồn cười: "Vẫn là hủy hôn."

Cát Biệt Khả nói tiếp: "Ba Ngạn không thể quên được người trong lòng, nên đã để lại khuyên tai, vòng tay, gậy chăn nuôi làm dấu trên đường chuyển nhà. Sau đó, những cây gậy mà nàng để lại mọc ra lá cây. Khoát Tư lần theo dấu vết, cuối cùng cũng tìm được Ba Ngạn. Nhưng phụ thân và tân vị hôn phu của Ba Ngạn liên thủ hại chết Khoát Tư. Để báo thù Ba Ngạn dùng đoản kiếm đâm chết vị hôn phu, sau đó tự sát vì tình."

Triệu Hãn lẩm bẩm: " 《 Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài 》 bản Trung Á, còn có 《 Romeo và Juliet 》 của Châu u, sao các câu chuyện tình trên thế giới đều na ná nhau thế?"

"Bệ hạ vừa nói cái gì?" Cát Biệt Khả nghe không hiểu.

Triệu Hãn liếc nhìn bên hông nàng: "Ngươi cũng có đoản kiếm sao?"

Cát Biệt Khả nói: "Bị lấy đi rồi."

Triệu Hãn nói: "Mùa thu đến rồi, ngày mai ta mang nàng đi cưỡi ngựa săn bắt."

"Vâng!" Cát Biệt Khả mừng rỡ.

Hoàng đế có niềm vui mới, người trong cung rất nhanh đều biết, bởi vì Hoàng đế ngủ ở chỗ Cát Biệt Khả ba đêm liền.

Mùa thu hằng năm, không chỉ là ngày cưỡi ngựa săn thú, mà còn là thời gian Triệu Hãn giao lưu với các học giả Khâm Thiên Viện.

Hai năm qua dần hình thành một thông lệ: Mùa xuân dạo chơi ở ngoài thành, Hoàng đế và quan văn, học giả Hàn Lâm viện, du xuân ngắm cảnh ngâm thơ, đối hát. Mùa thu săn bắt ở ngoại ô, Hoàng đế và võ tướng, học giả Khâm Thiên Viện, cưỡi ngựa săn thú đàm luận khoa học.

Đương nhiên, cho dù là du xuân hay là săn bắt vào mùa thu, mọi người đều có thể tới tham gia, cũng không có yêu cầu nghiêm khắc nào.

Cát Biệt Khả đã biết toàn bộ phi tần hậu cung, so với Hoàng đế của tất cả triều đại, quy mô hậu cung của Triệu Hãn rất nhỏ. Đừng nói đến Quang Võ Đế, Tùy Văn Đế, Minh Hiếu Tông si tình, cũng đừng nói vị Hoàng đế nào đó độc sủng một người, bọn họ vẫn phải nạp bao phi tần như thường.

Tuy Tùy Văn Đế sợ vợ, nhưng sủng phi sách sử ghi lại còn có Trương phi, Tào Lệnh phi, Hàn Ích phi, Vương Quý phi, Vệ phi.v.v, có không biết bao nhiêu phi tần sách sử không có ghi chép lại.

Bởi vậy, tuy số lượng phi tần của Triệu Hãn chỉ có mười một người, bách quan lại nhất trí cho rằng Hoàng đế không thích nữ sắc.

Xe ngựa của Cát Biệt Khả, đi sau phi tử người Triều Tiên, tuy hôm nay thẻ bài của nàng xếp cuối cùng. Nhưng ai cũng biết, Hoàng đế rất sủng nàng, dù sao thì nàng cũng còn trẻ và xinh đẹp. Giống như Hoàng hậu Phí Như Lan đều đã hơn năm mươi tuổi, tuy Hoàng đế cũng thường xuyên đến cung Khôn Ninh, nhưng thời gian ngủ lại càng ngày càng ít.

Tiếp sau đó, là xe ngựa của Hoàng tử và Công chúa, đã có tám Thân vương và Công chúa được sắc phong. Ngoại trừ Tấn vương ở Ấn Độ, Hàn vương phục dịch trong hải quân, những Thân vương còn lại đều dẫn theo Vương phi tới tham gia cuộc săn bắt mùa thu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »