Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1531
Bàng thái sư nói về chính sự (1)

❊ ❊ ❊

Sứ giả Triều Tiên hiển nhiên không quen với việc này, nhưng trong sách sử của quốc gia mình thì có một nghi thức khiêu vũ như vậy. Mà chuyện này còn đến từ sứ giả Nam Dương, bọn họ đều cảm thấy cực kì mới mẻ, lúc trước trong lúc tập luyện bọn họ còn tập luyện với quan thần người Hán.

Trong mắt của Triệu Hãn thì mấy người dưới thành này cũng chỉ đang nhảy thể dục theo đài.

Vũ đạo kết thúc, chúng thần đứng ngay ngắn lại, lấy ra hốt bản bái cái nữa, rồi hô to vạn tuế là xong điển lễ.

“Quần thần ban yến!”

Ba ngày sau điển lễ, Bàng Xuân Lai và Lý Bang Hoa chính thức về hưu, Tống Ứng Tinh nhận chức thủ phụ.

Binh Bộ thượng thư Phương Thắng Xương, Tài Bộ thượng thư Phí Thuần, Lại Bộ thượng thư Lưu Tử Nhân, Công Bộ thượng thư Viên Duẫn Long (anh vợ của Phí Như Hạc) bốn người Giang Tây này toàn bộ được nhập các làm tướng.

Lô Tượng Thăng người Giang Tôi nhận chức Binh Bộ thượng thư.

Ngô Ứng Ki người An Huy nhận chức Tài Bộ thượng thư.

Trương Bỉnh Văn người An Huy nhận chức Lại Bộ thượng thư.

Lý Nhật Tuyên người Giang Tây (Cháu trai Lý Bang Hoa) nhận chức Công Bộ thượng thư.

Rõ ràng Triệu Hãn đang muốn làm suy yếu lực ảnh hưởng của quan viên Giang Tây, quân chính, tài chính, nhân sự, đều giao hết cho quan viên không phải người Giang Tây.

Dù vậy cũng chỉ có thể giảm được đôi chút, dù sao xuất thân từ Giang Tây trong triều đình quá nhiều. Hơn nữa, sau lần điều chỉnh này tất cả người trong Nội Các đều là người Giang Tây.

Chỉnh sao mà ra Nội Các Giang Tây, Triệu Hãn cũng hết cách rồi.

Đều là công thần, lại không phạm lỗi lớn, còn có thể dùng vũ lực chèn ép hay sao? Nếu thật sự muốn thay đổi thế cục triều đình thì phải giơ dao mổ với công thần, như nào cũng phải làm ra mấy án lớn mới được.

Cuối cùng Triệu Hãn cũng cảm nhận được tâm tình của Chu Nguyên Chương, cũng biết sao lão Chu Đồng Chí phải giết công thần rồi.

Các công thần dưới trướng Triệu Hãn cũng xem như khá tuân theo quy tắc, nhưng vẫn khiến hắn cực kỳ khó chịu. Mà công thần dưới trướng Chu Nguyên Chương lại là một đám vô cùng ương ngạnh, dù ra sao cũng phải diệt mấy nhóm mới được.

Nam Kinh, bến tàu.

Bàng Xuân Lai ngồi ngự liễn ra khỏi thành với nghi thức mở đường cho thiên tử.

Sứ Từ Dĩnh chỉ huy của hắc y vệ tự mình cưỡi ngựa hộ tống. Cận vệ của thiên tử với hắc y vệ, tổng cộng có ba mươi người đi cùng, lại có rất nhiều cấm quân Nam Kinh, đặc biệt giúp đỡ Bàng Xuân Lai vận chuyển gia sản.

Gia sản của Bàng Xuân Lai không nhiều lắm, nhưng trước khi rời khỏi kinh thành, Hoàng Đế đã ban thưởng hơn bốn mươi xe.

Khi đến bến tàu, Bàng Xuân Lai được đỡ ra khỏi ngự, chắp tay với các đại thần đến tiễn: “Xin chư vị hãy dừng bước, lão hủ cảm tạ ý tốt, chúng ta có duyên sẽ gặp lại. Mang rượu tới!”

Cận vệ của thiên tử lấy rượu ngon ra, lại đem đến rất nhiều bát rượu.

Sau khi rót rượu cho từng người, Bàng Xuân Lai nâng chén nói: “Chúc mừng cho bệ hạ, chúc mừng cho vạn dân trên thiên hạ, chúc mừng cho tiền đồ gấm vóc của chư vị.

Lão hủ cạn ly!”

“Cũng tiễn thái sư!”

Mọi người nâng chén lên hô, sôi nổi uống một hơi cạn sạch.

Vốn dĩ Bàng Xuân Lai đã được phong làm công tước, lần này rời khỏi triều đình, được phong làm thái sư kiêm thái sư của thái tử, cũng ban thưởng cho hai trăm mẫu ruộng ở quê quán Liêu Đông. Ngoài ra, triều đình còn thêm vào ngân sách, tu sửa phủ Quốc công ở quê.

Ngay cả quả phụ trung niên phụ trách cuộc sống hàng ngày của Bàng Xuân Lai, bởi vì có danh nghĩa phu thê nên cũng được phong làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Con nuôi của hắn chính thức được phong làm thế tử Liêu Quốc công, tiếp tục ở lại trường học Hoàng Thành đi học cùng Thái Tử, sẽ không vì thi điểm kém mà bị đào thải.

Ngoài ra còn điều động một trăm quân Đại Đồng ở Liêu Đông, thường trú tại phủ Quốc Công để đảm bảo an toàn. cho đến khi Bàn Xuân Lai qua đời mới hủy bỏ.

Mấy chục xe tài vật được thiên tử ban thưởng lần lượt dọn lên thuyền, Bàng Xuân Lai được Từ Dĩnh đỡ rời đi.

“Đúng là một Hoàng Đế thực sự, không uổng phí đời này rồi!”

Quan sát sự nghiệp to lớn của họ Ngô từ phía xa, không nhịn được phải cảm thán, trong mắt hắn toàn là sự hâm mộ.

Ai cũng biết, đương kim thiên tử bạc tình bạc nghĩa, nhưng lễ chào bế mạc của Bàng Xuân Lai lại long trọng đến thế. Hoàng Đế sợ thầy sống không tốt, nên mới xuất tiền túi của mình ra, mấy chục xe tài bảo kia không phải lấy ra từ quốc khố đâu.

“Đúng vậy, không uổng phí đời này.”

Giọng điệu của Mạo Ích Cương đầy mất mát, hắn đã sớm hối hận muốn chết. Khi quân Đại Đồng cướp lấy Giang Nam, sao hắn lại không đầu nhập vào nhà Minh. Sau khi nhà Minh sụp đổ, hắn ỷ lại phóng khoáng, khinh thường xuất sĩ bắt đầu từ chức nhỏ làm lại. Những bạn tốt kiêu căng giống hắn đã lần lượt bắt đầu từ chức nhỏ làm lại, người lên chức nhanh nhất đã tới tri phủ, còn hắn vẫn cứ đứng yên một chỗ.

Ngay cả Kim Thánh Thán đầu óc không tốt lắm, bây giờ cũng đã làm tới huyện chúa!

Chờ đến khi Mạo Ích Cương không chịu nổi nữa, bằng lòng bắt đầu lại từ đầu thì triều định điều cảnh tư cách kỳ thi công, hắn ngay cả bỏ giá làm lại cũng không được.

Bây giờ tài danh của Mạo Ích Cương đã vang danh khắp thiên hạ, nhưng hắn tự xưng mình là một kẻ sai lầm.

Đội tàu dần ra khỏi bến tàu Nam Kinh, trong khoang thuyền. Từ Dĩnh đích thân pha trà cho thầy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »