Vương Đình Thí đứng ở đầu thuyền hỏi: “Đã bao lâu rồi Trọng Thông không trở về?”
“Giống như là cả một đời vậy.” Từ Dĩnh trả lời.
Vương Đình Thí nói: “Ta biết Trọng Thông có thâm cừu đại hận với Triệu tặc, nhưng việc này là phụng hoàng mệnh làm việc, Trọng Thông đừng chọc giận Triệu tặc.”
“Đương nhiên là không rồi, quốc gia đại sự là quan trọng.” Từ Dĩnh chắp tay nói.
Từ Dĩnh biết Vương Đình Thí là nội ứng, hơn nữa còn là một nội ứng không nghe lời lắm.
Vương Đình Thí lại không biết thân phận của Từ Dĩnh, vẫn còn đang suy nghĩ đến phủ Cát An, làm thế nào để đuổi được Từ Dĩnh đi cho hắn một mình bí mật thương nghị với Triệu Hãn.
Mấy ngày sau, hai người tới phủ Tổng binh, được Triệu Hãn nhiệt tình tiếp đón.
Triệu Hãn thật sự không nhịn được muốn cười, nên dứt khoát cười ha ha, chắp tay nói: “Sớm đã nghe nói đến đại danh của Vương tiên sinh, hôm nay gặp được, quả đúng là phi phàm.”
“Nào có, nào có,” Vương Đình Thí nói, “Triệu Tổng trấn oai hùng uy nghiêm, đúng là hào kiệt thiên hạ.”
Triệu Hãn lắc đầu nói: “Tổng trấn này của ta là giả đó.”
Vương Đình Thí nói: “Có thể là thật đấy, chỉ cần Triệu Tổng trấn tình nguyện chiêu an.”
Triệu Hãn trở lại chỗ ngồi ở mình, hiên ngang ngồi xuống: “Nói đi, triều đình đưa ra cái giá như thế nào?”
Vương Đình Thí nói: “Tiền quân Đô đốc thiêm sự (Chính nhị phẩm), Chiêu dũng tướng quân (Chính tam phẩm), Tổng binh Cát An (Không có phẩm cấp).
“Trả giá thì sao?” Triệu Hãn hỏi.
Vương Đình Thí nói: “Thứ nhất, giải tán nông hội; thứ hai, trả điền sản về cho địa chủ; thứ ba, dẫn binh lên phía bắc giúp đỡ tiêu diệt lưu khấu.”
Triệu Hãn cười nói: “Nói giá khởi điểm đi, đừng nói mấy chuyện vô nghĩa này.”
Vương Đình Thí liếc mắt nhìn Từ Dĩnh, sợ mình bị bại lộ, nghiêm mặt nói: “Đây chính là giá quy định.”
Triệu Hãn cẩn thận nghĩ nghĩ: “Được, ta đồng ý.”
“Hả?”Vương Đình Thí có chút bất ngờ.
Triệu Hãn giải thích nói: “Nông hội là các nông dân tự mình thành lập, không có liên quan đến ta, ta sẽ bảo bọn họ giải tán, nhưng có nghe hay không thì phải xem bản thân nông dân. Điền sản của địa chủ, ta cũng sẽ trả về. Bảo những địa chủ này, cầm khế ước đất đó tới tìm ta là được. Về phần dẫn binh lên phía bắc giúp đỡ tiêu diệt lưu khấu, đương nhiên ta sẽ tình nguyện góp sức cho đất nước. Có điều quân lương của ta không đủ, xin trước tiên cấp phát ba mươi vạn thạch lương thảo, mười vạn lượng bạc làm phí xuất quân.”
“Cái này…” Trong nháy mắt Vương Đình Thí không biết nói gì.
Triệu Hãn cười nói: “Ngươi viết thư về, bảo Hùng Văn Xán tự mình đến đàm phán.”
Vương Đình Thí và Từ Dĩnh đều bị giam lỏng, hơn nữa mỗi người đều bị gọi riêng đi nói chuyện.
Trong mật thất, đương nhiên Vương Đình Thí đánh cược thề, nói tình nguyện phục vụ quên mình cho Triệu tiên sinh, lần trước đánh trận không ra tay là vì bị đoạt binh quyền.
Dù sao thì lão gia hỏa này cũng rất không thành thật, chỉ nghĩ đến chỗ tốt, là con chim ưng không thấy thỏ thì không sà xuống.
“Trọng Thông, vất vả rồi!”
“Trạc Trần!”
Triệu Hãn và Từ Dĩnh gặp nhau, không có gì để khách sáo, thậm chí còn không phân cao thấp, ai cũng đều gọi tên đối phương.
Ôn chuyện một hồi, Từ Dĩnh nói: “Kinh doanh của Nam Xương cũng coi như thuận lợi, hy vọng có thể kiếm được một chút bạc, ta dự định mở chi nhánh ở Hoài An.”
“Có cần người không?” Triệu Hãn hỏi.
“Không cần,” Từ Dĩnh cười nói, “Ta ở Nam Xương phát triển được một đám sĩ tử bần hàn, tất cả đều là gia cảnh nghèo khó nhưng lại đầy tham vọng.”
“Làm rất tốt.” Triệu Hãn tán thưởng nói.
Từ Dĩnh lại lấy “Toán học” và “Hình học” ra dâng lên, Triệu Hãn lập tức cẩn thận đọc, cảm thấy những thứ này có thể làm giáo trình.
Hơn nữa, Triệu Hãn cảm thấy phải cái cách chế độ giáo dục, thiết lập chế độ tiểu học ba năm bắt buộc.
Học sinh tiểu học có thành tích nổi trội, có thể được đi học miễn phí khi lên trung học, hơn nữa còn cung cấp phí sinh hoạt. Nhưng mà, số lượng học sinh trung học được miễn phí là rất ít, những người còn lại muốn học trung học thì bắt buộc phải nộp phí.
Sửa toàn bộ các huyện học của các huyện lúc tước thành trường trung học!
Nếu như dựa theo lý giải của bách tính thì tốt nghiệp ba năm tiểu học là Đồng sinh, tốt nghiệp trung học thì tương đương với tú tài.
Có điều, tốt nghiệp trung học thì không có gì được ữu đãi nữa. Sau khi tốt nghiệp, đầu tiên đi các bộ phận thực tập, người biểu hiện tốt sẽ được bổ nhiệm chức vụ.
Nhóm học sinh đầu tiên trong địa bàn quản lý của Triệu hãn, đã sắp tốt nghiệp, bọn họ thuộc thành phần bán thành phẩm của giáo dục bắt buộc. Người dạy rất tạp nham, chương trình học vô cùng tùy ý, phần lớn chỉ có thể biết chữ, số học, viết công văn.
Những người này làm văn lại thì tốt, nhưng Triệu Hãn tạm thời giữ lại ở trong trường để làm giáo viên dạy “Toán học”, đào thải những người dạy Toán học tạp nham trước kia.
Nếu như ai có thể tự học “Hình học”, sẽ được đi huyện thành làm thầy dạy trung học.
Tóm lại, làm từng bước từng bước một, cải cách thể chế giáo dục, phải tiến thành tuần tự chất lượng, lực lượng thầy giáo phải tự mình bồi dưỡng, người đọc sách vốn có chỉ có thể làm giáo viên dạy ngữ văn.
Rất nhanh, Triệu Hãn đã biện soạn xong nội dung chương trình dạy ——
Năm thứ nhất tiểu học: “Tam tự kinh”, “Thiên tự văn”, “Toán học”.
Năm thứ hai Tiểu học: “Tiểu tứ thư”, “Toán học”.
Năm thứ ba tiểu học: “Tiểu tứ thư”, “Đại Đồng tập tuyển biên”, “Toán học”.
Trung học (tổng cộng ba năm): “Tứ thư”, “Thơ từ văn xuôi”, “Viết công văn”, “Toán học”, “Hình học”, “Đại Đồng tập”.
Thư viện Bạch Lộ Châu, tương tự như đại học, tốt nghiệp trung học có thể lựa chọn đào tạo sâu, nội dung là: “Ngũ kinh”, “Lịch sử”, “Toán học”, “Hình học”,…
Những bằng cấp công danh trước kia, tất cả Triệu Hãn đều không chấp nhận, các sĩ tử có thể bắt đầu học lại tiểu học từ đầu.
Chỉ cần đủ điều kiện thi, nửa năm là đã tốt nghiệp tiểu học, một năm tốt nghiệp trung học cũng đều được, tất cả đối xử bình đẳng, không có gì kỳ thị.
Nội dung “Tứ thư” sẽ được sửa lại, ví dụ như chương tiết “Mạnh Tử” bị Chu Nguyên Chương cắt bỏ, phải được hồi phục lại. Chú giải của Chu Hi, có thể không cần tuân thủ chặt chẽ, chỉ cần nói có đạo lý, các phương pháp lý giải khác cũng được cho phép.
Về phần “Vật lý”, “Hóa học” và các môn khác, đợi bồi dưỡng ra được nhiều người biết “Toán học”, “Hình học” thì nói sau.
Giai đoạn đầu tiên của cải cách giáo dục, Triệu Hãn định ra kỳ hạn mười năm.
Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người, mười năm đã là rất ngắn rồi.
Ngày hai mươi tám tháng chạp, Hùng Văn Xán đúng là tự mình đến Cát An, không hề che giấu tâm tình vội vàng của mình.
Vị lão huynh này nhận được câu trả lời của Triệu Hãn, lập tức biết Triệu Hãn là người thông minh, hơn nữa có ý muốn nhận chiêu an.