Nhà thôn trưởng nấu nướng gà xong, quả nhiên bị quan tuyên giáo đến mang đi đưa cho một người bệnh bị thương ăn. Một đường đi tới đây, có người bị ốm, có người bị thương do giá rét, “quân số” đã giảm mười mấy người.
Cũng may không có bị giá rét làm cho bị thương nghiêm trọng, chỉ cần ở trong nhà thôn dân tĩnh dưỡng là được.
Triệu Hãn, Phí Như Hạc, Hoàng Yêu, Hoàng Thuận và những người cao tầng trong quân đều ở nhà Lý Hoài Nhân ăn thực vật, lấy ra một ngụm rượu cũng không uống một giọt nào.
Thành phần quân đội rất đơn thuần, dễ dạy dỗ hơn nhiều so với quan văn.
Đừng thấy binh lính thoát ly sản xuất trong tay Triệu Hãn chỉ có mấy trăm người, còn lại tất cả đều là nông binh vừa canh tác vừa chiến đấu, nhưng kỷ luật quân đội vượt xa bất kỳ một quân đội nào. Không nghe lời, phạm sai lầm lớn đã sớm bị loại bỏ ra ngoài.
Đến ngay cả số ít binh lính xuất thân lưu manh, sau khi bị trừng trị nghiêm khắc cũng đều trở nên kỷ luật nghiêm minh.
Công lao chủ yếu là của quan tuyên giáp trong quân, còn có chính là không bạc đãi binh lính!
Lần này, binh lính tham dự cuộc hành quân mùa đông này chẳng những được phát tiền lương hưởng nhiều hơn mà mỗi người còn được phát miễn phí một bộ áo đông, hai đôi giày bông.
Bông và vải bông đều là Triệu Hãn đặt nhiều hàng của thương nhân.
Mẹ góa con côi và người tàn tật của Tể dưỡng viện, cùng vói phụ nhân du dân trong thành làm cho họ thành quần áo và giày, rồi phủ Tổng binh lấy tiền ra mua lại.
Buổi tối lúc ngủ, Triệu Hãn cũng không chiếm giường của Lý Hoài Nhân, mà cùng với những người khác ngủ ở trên đất. Dùng rơm cỏ trải trên nền, chăn bông và chiếu là binh lính tự mang theo.
Lý Hoài Nhân nhìn mặt đất trong nhà chính nằm đầy người, đến ngay cả Triệu Hãn cũng nằm trong đó, đọt nhiên cảm giác xúc động dâng trào đến tột đỉnh.
Hắn chưa bao giờ gặp một quân đội như vậy, cũng chưa bao giờ gặp quan quân như vậy.
Lý Hoài Nhân nghĩ trong lòng: “Triệu tiên sinh nên làm Hoàng đế, bách tính thiên hạ sẽ có phúc hưởng.”
“Tử Viết,” Trong bóng tối, đột nhiên Phí Như Hạc nói, “Ta có chút lo lắng trong nhà, thời gian trước có tin tức truyền đến, huyện thành bị giáo phỉ bao vây công phá,”
Triệu Hãn nói: “Tri phủ Quảng Tín đã chiêu mộ binh tiêu diệt tặc, có lẽ tạm thời không đánh trở lại huyện thành được, nhưng nhà ngươi nhất định không sao, dù sao cũng cách phủ thành gần như vậy.”
Phí Như Hạc thở dài nói: “Trấn Thượng Lô là ổ tặc, cách nhà của ta quá gần, ngồi thuyền chưa đến nửa ngày là đã đến nơi.”
“Chỉ cần thân sĩ không ngốc, nhất định sẽ không ngồi im đứng nhìn, ngươi yên tâm đi.” Triệu Hãn an ủi nói.
Huyện Duyên Sơn thật sự rất giàu có, thân sĩ tùy tiện lấy ra một chút tiền, cũng có thể chiêu mộ được không ít hương dũng.
Mà Mật Mật giáo kia, cũng không phải là loại có thể làm được việc gì, sau khi giáo chủ đánh chiếm được huyện thành thì đã bắt đầu hưởng thụ. Tín chúng ở tầng chót thì ngoại trừ giết địa chủ chia lương thì thật ra cuộc sống cũng không có gì thay đổi, đất đai đều bị cao tầng của Mật Mật giáo chiếm lấy.
Tri phủ Quảng Tín cũng đã đổi một người, người này coi như có chút trách nhiệm, sau khi nhận chức thì lập tức chiêu mộ binh.
Phản tặc huyện Duyên Sơn, đoán chừng trong vòng nửa năm sẽ bị Tri phủ tiêu diệt.
Đừng thấy nhà Phí Như Hạc cách ổ tặc gần, ngược lại đây chính là nơi an toàn nhất. Tri phủ muốn đánh phá ổ tặc thì phải ở nơi giao giữa hai sông bố trí binh doanh, vừa hay làm bỏ tiêu cho Nga Hồ Phí gia.
Phí Như Hạc cũng lười nghĩ đến chuyện trong nhà, đột nhiên nói: “Thôn Cốc Lý thị muốn kết thân với ta.”
“Nhà của Lý Mạnh Ám?” Triệu Hãn hỏi.
Phí Như Hạc nói: “Là cháu gái của Lý tiên sinh, ta không dám đồng ý, sĩ tử Cát Thủy đó gây chuyện quá lợi hại.”
Triệu Hãn thở dài nói: “Những người đọc sách này, đúng là không chết tà tâm mà. Đừng có đồng ý với bọn họ, ta bảo tỷ của ngươi ra mặt, chọn cho ngươi một người tốt hơn.”
Có một vài thân sĩ còn muốn chiêu an, một vài thân sĩ thì cảm thấy Triệu Hãn có thể thành công.
Mặc dù Triệu Hãn đã có chính thê, bọn người kia cũng nói bóng nói gió, muốn đưa con gái, muội muội của mình đến, làm tiểu thiếp cho Triệu Hãn cũng được.
Triệu Hãn vẫn luôn không đồng ý, bọn họ lại bắt đầu bám sang người khác.
Phí Như Hạc thân là quan võ đứng đầu phủ Tổng binh, lại còn chưa chính thức cưới vợ, nháy mắt đã trở thành miếng thịt thơm, không biết có bao nhiêu thân sĩ muốn làm thân.
Không chỉ như thế, văn chức cao tầng phủ Tổng binh, bao gồm của ba đại thư ký của Triệu hãn, tất cả đều có thân sĩ đang bí mật tiếp xúc.
Kết hôn chính đáng, Triệu Hãn không quản được.
Nhưng nếu ai dám nạp con gái của thân sĩ làm thiếp, hoặc là sau bỏ vợ lại cưới vợ, thì nhất định Triệu Hãn sẽ không tha!
Ngày hôm sau, sau khi các binh lính ngâm chân xong thì chỉ có những người bị bệnh ở lại trong thôn còn lại thì lập tức xuất phát, không có thời gian giúp thôn dân dọn dẹp phòng ở.
Càng đi vào trong núi, con đường càng khó đi, đặc biệt là lúc đi qua núi Đào Nguyên.
Ngọn núi này thật ra cũng không dốc, người đời sau còn xây một con đường liên tỉnh, là con đường ngắn nhất để đi từ huyện An Phúc đến huyện Phần Nghi.
Chỉ là tuyết quá dày!
Hai mười người binh lính am hiểu đường núi, được phái đi làm tiên phong mở đường. Bọn họ đạp lên tuyết mà đi, thỉnh thoản có người bị trượt chân ngã xuống nhưng cả đường tuyết đọng nên không ngã chết.
Dày vò hơn nửa ngày, cuối cùng cũng có binh lính trèo lên được, lập tức đi tìm cây lớn buộc chặt dây thừng rồi lại vứt xuống dưới để quân đội chủ lực leo lên.
Hai chân Triệu Hãn đông lạnh đến mức muốn chết lặng, hai tay cũng lạnh đến phát tê. Thể lực của hắn cũng coi như là tốt, bắt lầy dây thừng rồi dùng sức leo lên, chỉ là tuyết đọng cao đến đầu gói, nhìn rất kinh người.
Binh lính trèo lên đỉnh núi trước đang vất vả nhóm lửa.
Lửa thì không thấy, nhưng khói bốc ra rất nhiều, cứ tỏa ra tỏa ra rồi tắt luôn.
“Hô!”
Triệu Hãn leo lên đến đỉnh núi, được một binh lính kéo lên, mệt đến mức muốn trực tiếp nằm ngủ.
Phí Như Hạc cũng leo lên đến nơi, không ngừng giậm chân chà xát tay, vẫn còn có tâm tình nói đùa: “Lúc trước đọc sách, đọc được danh tướng trong cổ đại, hành quân trong tuyết, trèo đèo lội suối, cũng không cảm thấy có gì lợi hại. Bây giờ nghĩ đến, không hổ là danh tướng, chúng ta đã đi bao xa rồi.”
“Tính ra thì đã đi qua hai đường núi, đại khái hai trăm dặm đi.” Triệu Hãn cười nói.
Bọn họ xuất phát từ huyện An Phúc, một đường đi thẳng đến đây, khoẳng cách đường thẳng thật ra chỉ có khoảng sáu mươi dặm.