Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1060
Tấn công thành trong mưa (2)

❊ ❊ ❊

Tổng trợ lý Berghuis lại nói: “Tổng đốc các hạ, lần này tuy lấy được thành quả chiến đấu huy hoàng, nhưng chúng ta cũng trả giá cực kỳ đắt. Mùa mưa sẽ liên tục vài tháng, khi đoàn tàu chiến và lục quân ở Manila, rồi còn cung cấp lương thực cho mấy nghìn lính địa phương thì sẽ tiêu hao lớn cỡ nào? Hiện tại nhất định phải rút quân, chờ qua mùa mưa rồi mới phát binh nữa, đây mới là cuộc mua bán có lợi nhất.”

Diemen tức giận nói: “Tiên sinh, đây là chiến tranh. Chiến tranh! Ngươi hiểu chưa? Đây không phải là làm ăn!”

Berghuis nói: “Chiến tranh là làm ăn, hết thảy đều là vì kiếm lợi nhuận. Hơn nữa, nếu muốn qua mùa mưa trong Manila thì phải tổ chức đội tàu vận chuyển lương thực qua, thời gian bây giờ còn kịp không?”

“Đương nhiên là kịp, nếu không phải các ngươi phản đối thì đã sớm vận chuyển lương thực đến Manila!”

Diemen tức giận nhìn nghị viên của hội bình nghị: “Ta muốn sử dụng quyền lực của Tổng đốc, ta muốn sử dụng quyền lực của Tổng tư lệnh hải quân. Ta không chấp nhận bất cứ sự phản đối nào từ các ngươi. Các ngươi có thể buộc tội ta, nhưng nhất định phải đợi hội nghị mười bảy người bên tổng bộ công nhận!”

Các nghị viên nhìn Diemen tức giận thì không dám phản đối nữa.

Chế độ là chế độ, quyền uy là quyền uy, trong Batavia, Diemen có đủ quyền uy, nhiều lúc loại quyền uy này có thể nghiền nát chế độ của công ty.

Nếu lịch sử không thay đổi, Diemen có thể sống thêm một năm nữa, sau đó chết vì nhiễm bệnh.

. . .

Bùm bùm bùm!

Đại bác lục quân của hai nước Trung Quốc – Hà Lan, và cả đại bác của đoàn tàu chiến đều bắn phá tường thành Manila.

Sĩ khí của lính địa phương Pampanga sao mà chịu nổi loại sức áp từ súng đạn này? Mỗi lần nghe thấy tiếng pháo thì bọn họ không quan tâm mệnh lệnh từ quan chỉ huy Tây Ban Nha, sợ hãi trốn dưới chân tường nội thành.

Quân Đại Đồng mang công tượng đến đã chế tạo ra xe lữ công, các dũng sĩ địa phương đã lấp bằng sông bảo vệ thành

Hà Lan đều quay về Batavia, bọn họ cần đi hộ tống đội tàu vận chuyển lương thực, nếu không sẽ bị đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha tập kích.

Thuyền buôn vận chuyển lương thực của Trung Quốc cũng được đoàn tàu chiến hộ tống, nhưng an toàn hơn bên Hà Lan.

Nhóm bộ đội đầu tiên công thành là đại quân dân địa phương do hai nước Trung Quốc – Hà Lan mang đến.

Bọn họ đẩy xe lữ công, hứng đạn pháo từ trên thành bắn xuống, bọn họ hừng hực sĩ khí xông hướng tường thành.

Mấy vòng pháo kích qua đi,đám người chật vật trốn trở về, xe lữ công cũng bị pháo thủ thành phá hủy hết sáu chiếc. Tiếp đó tiếp tục tổ chức tiến công rồi lại bị đại bác đánh trở về. Trong một ngày đã có hơn ba trăm dân địa phương bỏ mạng, hơn một nghìn người bị thương.

Lục quân của quân Đại Đồng và người Hoa chỉ xem kịch chứ không cử một tên lính nào.

Liên tục tấn công thành suốt bốn ngày, quân phòng thủ Tây Ban Nha tiêu hao nhiều đạn pháo, và cả vật tư thủ thành như đá lăn. Đám lính địa phương thì không chịu đánh nữa, bọn họ không muốn tiếp tục làm vật hy sinh, mặc kệ chỉ huy cỡ nào thì bọn họ đều không chịu tấn công thành nữa.

Trừ phi quân đội hai nước Trung Quốc – Hà Lan cùng tấn công!

Lục quân Hà Lan chỉ còn hơn bảy trăm người, một số là bệnh nhân. Bọn họ tốn phía sau xe lữ công, cẩn thận tiến lên, thật ra bọn họ cũng không muốn đánh trận như thế này.

Công thành thì đương nhiên là dùng đại bác trước.

Nếu không đánh sập tường thành rồi mới tấn công, với chút xíu binh lực của lục quân Hà Lan, công thành một, hai lần rồi phải chết hết.

Nhưng tường thành của Manila quá thấp, súng không nòng pháo xoắn rất khó bắn trúng!

Trong và ngoài thành, đại bác của hai bên liên tục bắn, bao gồm chó mèo ở trong thành cũng đã thói quen loại tiếng pháo này.

Bùm!

Một chiếc xe lữ công bị pháo thủ thành bắn nát, tạo thành thương vong mười mấy quân Đại Đồng.

Bùm!

Lại là một phát đạn pháo bắn trúng, sau khi xe lữ công bị hủy, lục quân người Hoa đẩy xe lập tức chạy tán loạn.

Vương Huy tức giận tìm đến Peter, nói: “Sĩ khí của quân đội ngươi còn không bằng binh sĩ địa phương!”

Peter dõng dạc nói: “Tiên sinh, ta chỉ có hơn bảy trăm người, trong đó mấy chục người bị bệnh, sao có thể để họ đi chịu chết?”

Ngày công thành thứ năm vẫn chấm dứt trong thất bại.

Trong năm ngày này vẫn luôn đào hầm, nhưng mùa mưa sắp đến, dù có thể đào tới dưới thành thì khi mưa ập đến vẫn không thể tấn công nữa.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Đội tàu vận chuyển lương thực của Hà Lan trở về, nghe nói giữa đường bọn họ bị đánh lén, may mắn có quân hạm bảo vệ, chỉ bị thuyền buồm lớn Tây Ban Nha đánh chìm hai chiếc thuyền vận lương.

Ầm ầm ầm!

Trên bầu trời vang tiếng sấm rền.

Tổng đốc Philippines Corcuera nhìn bầu trời mỉm cười: “Các tiên sinh, chúng ta đã bảo vệ được. Mùa mưa đến rồi, Manila được mưa to trợ giúp, dù qua thêm một trăm năm cũng sẽ không bị công phá.”

Ngoài thành.

Vùng ngoài cùng khu Binondo nơi tụ cư của người Hoa theo đạo Chúa, khu vực mà pháo thủ thành không bắn tới nơi, đám người Hoa hỗ trợ xây nhiều nhà mới, tướng sĩ quân Đại Đồng ở trong những căn nhà này.

“Lão Thiết, uống bát cháo hạt bo bo cho ấm người này.” Vương Huy tự mình đổ đầy một chén.

Thiết Hoành ngồi xếp bằng, một hơi uống nửa bát, hỏi: “Quyết định rồi?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »