Mặc dù bây giờ khắp khu vực Trương Gia Khẩu đã thuộc về Hà Bắc nhưng vẫn bị Lý Tự Thành chiếm.
Lý Tự Thành đúng là ngoan độc, mỗi lần tra tấn đều đánh đến chết, hầu như không có thương nhân nào có thể chống đỡ, nơi nào cất giấu vàng bạc đều bị tiết lộ. Trong bát đại hoàng thương của Mãn Thanh, đã có sáu người bị Lý Tự Thành đánh chết. Đương gia vừa chết, bất động sản vẫn còn dư lại, nhi tôn lập tức tiến vào bắt đầu ở riêng.
Phương Thắng Hoằng nói: “Hiện tại, thương nhân lớn nhất ở Trương Gia Khẩu tên là Tào Phùng Cát, hắn đã luôn dùng hoàng thương chiêu bài để thu mua lông cừu ở thảo nguyên rồi bán xuống phía Nam. Hắn không có giấy phép bán trà và muối ăn, vì thế nên phải mua nồi sắt ở phía Nam rồi vận chuyển lại về thảo nguyên để bán. Sau đó còn hợp tác với trà thương, diêm thương ở Trương Gia Khẩu, cùng nhau khống chế mặt hàng lông cừu ở thảo nguyên. Bệ hạ, hoàng thường này… Không phải là giả chứ?”
Sở dĩ Phương Thắng Hoằng lại chú ý đến Tào Phùng Cát như vậy là vì cái danh của hoàng thương rất kinh người, hắn quả thực cũng có chút đắn đo e sợ.
“Giả, làm gì có hoàng thương nào chứ?” Triệu Hãn cười nói: “Nhưng thôi, ta cứ triệu kiến người này đi. Nếu hắn còn dám nói mình là hoàng thương thì cứ nhốt hắn vào lao một trận, sau đó phạt chút tiền rồi quên đi. Buôn bán lông cừu rất có lợi với việc khống chế thảo nguyên, hắn cũng coi như là vì nước mà thôi.”
Phương Thắng Hoằng lại nói: “Phần lớn quân Đại Đồng đều đóng quân tại phía Bắc, Tuân Hóa thiết hán cũng nên được xây dựng lại. Thần đệ nghị, ta nên lập một binh khí sở tại Tuân Hóa, để cho Công bộ và Binh bộ chấp hành việc này. Nhưng, năm đó khi Thát Tử rút quân về, không chỉ bắt đi rất nhiều dân chúng Hà Bắc mà còn bắt cướp bóc lột hết tất cả công tượng ở Tuân Hóa thiết hán. Nếu muốn xây dựng lại Tuân Hóa thiết hán thì phải kêu gọi các công tượng ở phía Nam di dân, thợ mỏ và thiêu thán công cũng phải di dân sang đây.”
Tuân Hóa thiết hán là thiết hán lớn nhất ở phương Bắc, cũng là nơi rèn binh khí chủ yếu của Đại Minh.
Triệu Hãn nói: “Khi dân số hồi phục được một ít, chúng ta cũng nên tổ chức cho dân chúng tu sửa lại đường núi ở những nơi như Yến Sơn. Thừa Đức phủ cực kỳ quan trọng, phải khống chế một cách chặt chẽ, mỗi dân cư di dân đến Hà Bắc đều có bổn phận xây dựng lại Thừa Đức phủ. Chờ đến khi Thừa Đức phủ sửa sang xong, quân Đại Đồng mới có thể thuận lợi vượt qua Yến Sơn để đến thảo nguyên.”
Ở thời Minh sơ, khu vực Thừa Đức vẫn thuộc Đại Minh nhưng đến Minh trung thì về cơ bản là đã lạc mất. Sau sự biến Thổ Mộc bảo, người Mông Cổ không ngừng đi xuống phía Nam để xâm chiếm thổ địa, mà Đại Minh lại cố gắng cho xây dựng Trường Thành, cuối cùng hai bên đã lấy Trường Thành làm ranh giới.
Trong cuộc đại chiến Thiên Tân, người Mông Cổ ở vùng Yến Sơn đã đi theo Thát Tử để tác chiến, cuối cùng tổn thất thảm trọng.
Khoa Nhĩ Thấm, Khách Lạt Thấm và các thủ lĩnh khác của Mông Cổ đã vứt bỏ Mãn Thanh rồi bỏ chạy giữa đường, trên đường trở về lại cướp bóc thêm một lần, toàn bộ người Mông Cổ ở vùng Yến Sơn trở nên đói khổ.
Bởi vậy, sau khi quân Đại Đồng đi đến phía Bắc Trường Thành, các bộ lạc Mông Cổ ở Yến Sơn đều đầu hàng.
Bọn họ đều là những người thuộc loại bán canh bán mục, thậm chí còn có rất nhiều người biết trồng trọ, trong đó cũng có vô số người Hán. Bây giờ, mặc kệ là người Mông Cổ hay người Hán thì tất cả mọi người đều được chia ruộng theo miệng ăn, chia ruộng xong, quý tộc Mông Cổ cũng trở thành dân thường.
Không ai phản kháng, cũng không dám phản kháng, bởi vì nơi này vốn không phải là thảo nguyên.
Dù sao thì việc xây dựng Thừa Đức phủ cũng rất thuận lợi, dân Mông Cổ làm chăn nuôi cũng rất biết phối hợp với chính sách. Chỉ là tỉ lệ người Hán vẫn quá ít, ít nhất vẫn phải di dân thêm mấy vạn nữa mới được.
Phương Thắng Hoằng nói: “Trước mắt, diêm trường Trường Lô và những khu vực xung quanh chính là nơi di dân chủ yếu, một phần tư dân di cư được đặc cách ưu tiên. Trường Lô đã sản xuất đủ muối nên sẽ không cần phải ỷ lại vào Hoài diêm, Hà Bắc cũng có thể sử dụng muối để khống chế thảo nguyên một cách thoải mái. Thần cho rằng, chính sách này sẽ không thể thay đổi.”
Hai đại hoàng thất Minh Thanh đều ăn muối ở diêm trường Trường Lô, nơi này là một trong ba diêm trường lớn ở Trung Quốc, quả thật phải nhanh chóng khôi phục lại như cũ.
Ài, nơi nào cũng phải khôi phục, nơi nào cũng cần dân cư, thật đúng là vết thương trước mắt, bách phế đãi hưng mà.
…
Thiên Tân sản xuất muối, nhiều mảnh đất cũng đã bị nhiễm phèn.
Bãi tha ma nằm ở ngoại ô phía Đông Thiên Tân, xung quanh đều là ruộng cày, chỉ có khu vực đó là bị nhiễm phèn nặng nhất.
Nông dân ở thời Trung Quốc cổ đã từng nghĩ ra cách để thay đổi những mảnh đất nhiễm phèn ấy. Chỉ tính những mảnh đất xung quanh Thiên Tân, họ đã quyết định sẽ san bằng thổ địa, thâm canh phơi ải, đào mương dẫn nước, làm vậy không chỉ để cho nước mưa có thể rửa trôi đi phèn thấm trong đất mà còn có thể ngăn cho đất chống phèn một cách hiệu quả.
Nhưng hiệu quả lại rất chậm, phải chờ vài năm, mười mấy năm, thậm chí là mấy chục năm thì mới có thể trở thành đất tốt.