Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1910
Ngựa đạp liên doanh (3)

❊ ❊ ❊

Mặc dù quân Đại Đồng chết nhiều hơn, nhưng vẫn khiến quân Miến canh giữ ở bờ sông run sợ trong lòng. Nhìn thấy thuyền bè của quân Đại Đồng không ngừng đến gần, bên kia lại truyền đến tiếng kêu khóc, mắt thường có thể nhìn thấy tất cả trong sông đều là bại binh không ngừng rơi xuống sông, quân Miến bên này cuối cùng không chịu được áp lực trong lòng, lục tục buông bỏ trận địa, không ngừng chạy thoát thân.

Cứ chạy như vậy, vốn dị đội quân Miến còn một chút tổ chức, trong nháy mắt đã biến thành một đám bại binh. Bọn họ không dám quay đầu đánh vào trong trận, chỉ muốn trốn vào trong thành sớm hơn một chút, chỉ nghĩ là sau khi mình vào trong thành sẽ an toàn.

Thành Bagan có hơn mười hai cửa thành, trong đó chỉ có bốn cửa là cận thành.

Hắc Lỗ Thao sau khi đưa theo binh lính của mình trờ về thành, chỉ dám mở ra bốn cửa cận thành. Bại binh Miến Điện đếm không hết, chen lấn đi trong cửa thành. Bên ngoài cửa thành không ngừng chen lấn, ngược lại lại làm chậm tốc độ vào thành.

Mắt thấy quân Đại Đồng đã đuổi theo, ngăn quân Miến ở ngoài thành, cũng không có cách nào tiến vào được cửa thành, chỉ có thể rối rít lo sợ chạy trốn quanh thành.

Đinh Gia Thịnh hạ lệnh cho kỵ binh đuổi theo, chỉ thấy bên trong dòng sông chất đầy bại binh, rất nhiều người đều là bị đẩy xuống trong lúc chen lấn qua cầu. Ở thành hào bảo vệ và giữa tường thành, khắp nơi cũng đều là quân Miến đang chạy trốn không một chủ đích.

“Bùm! Bùm bùm bùm!”

Súng kíp ngừng bắn một lát, quân Miến bại binh vốn dĩ đang rất hỗn loạn, lúc này lại giống hệt nồi nước sôi đang nấu, chuẩn bị sủi bọt.

Phần lớn bọn họ đã mất hết lý trí, giơ đao lăm le về phía quân địch đang ở trước mặt mình. Nhiều người thì trốn dọc theo hướng tường thành về phía Bắc, bọn họ không muốn vào thành, trốn đến được chỗ nào thì trốn, tốt nhất là một đường trốn thẳng về quê luôn.

Hắc Lỗ Thao tổ chức một quân đội để vào thành, canh giữ ở mấy chỗ Ủng thành, bó tay với hỗn loạn ngoài thành.

Rốt cuộc, liên minh người Mạnh tộc và bộ binh dưới trướng Đinh Gia Thịnh cũng đuổi tới, nổ súng bắn tên về phía quân Miến ngoài thành.

Tiếng kêu khóc, tiếng la, tiếng kêu rên… Không ngừng vang lên bên tai.

Lại có nhiều bại binh bỏ chạy về phía Bắc tòa thành hơn, quân Đại Đồng cũng không ngừng nổ súng, để những bại binh quân Miến tiếp tục ở trong trạng thái khủng hoảng mất trí.

Theo sông hộ thành, kỵ binh đi vòng đến được con cầu ở gần phía Bắc.

Ở đó đang có mấy chục ngàn bại binh qua cầu chạy trốn, thỉnh thoảng còn có người tranh nhau trên sông hộ thành. Dù cho thành công qua được cầu thì cũng sẽ đụng phải kỵ binh Đại Đồng, từng hàng quân Miến quỳ xuống đất đầu hàng.

Bên phía Hắc Lỗ Thao, thấy bộ binh quân Đại Đồng đã đuổi đến ngoài sông hộ thành, hắn lật đật hạ lệnh: “Bắn tên, đóng cửa!”

Bắn tên, không phải là hướng về quân Đại Đồng, mà là hướng về quân Miến đang trốn trong Ủng thành.

Lượng lớn mũi tên bắn về phía ngoài cửa Ủng thành. Một vài bại binh quân Miến ở gần đó bị trúng tên rồi ngã xuống, vài người thì hoảng sợ vội chen ra ngoài, quân Miến trong thành nhân cơ hội đóng cửa thành.

Cũng không biết qua bao lâu, rốt cuộc chiến trường cũng yên tĩnh lại.

Đại quân hơn trăm ngàn người của Miến Điện, thành công trốn vào trong thành lại chỉ có chưa tới hai mươi ngàn người.

Mà bên phía quân Đại Đồng, số lượng người bị bắt làm tù binh lại hơn ba mươi ngàn người.

Những quân Miến đã biến mất, hoặc là đã tử trận, hoặc là đã chết chìm dưới nước, hoặc là đã nhanh chân trốn về quê quán.

Hắc Lỗ Thao và Mãng Bạch đứng trên đầu tường, hai người vua tôi trố mắt nhìn nhau.

Ngay mới hôm qua, bọn họ còn có hơn trăm ngàn người cùng nhau vây diệt quân Đại Đồng, thế mà bây giờ đã đổi lại thành mình bị vây khốn ở trong thành.

Đinh Gia Thịnh cưỡi ngựa đứng ngoài thành: “Chế tạo khí giới công thành, chọn ngày công thành!”

Lại thấy trên thành treo hai cái sọt, một sứ giả Miến Điện chạy tới.

Sứ giả quỳ xuống đất kêu khóc: “Vua của ta bằng lòng đầu hàng, mọi tổn thất của thiên triều, vua của ta cũng bằng lòng bồi thường.”

Dương Triển cười nhạt: “Muốn đầu hàng thì bảo vua Miến tự đi ra mà nói!”

Sứ giả quay về thành, Mãng Bạch trở nên tay chân luống cuống.

Hắc Lỗ Thao nói: “Đến tối lại phái sứ giả ra ngoài rồi hối lộ tướng lĩnh quân Hán một lượng lớn đi, có khi lại có được một con đường sống.”

“Đúng đúng đúng, đưa tiền cho bọn họ đi, không đủ thì mang từ Ava tới nữa.” Mãng Bạch vội vàng nói.

Vị vua Miến hơn mười tuổi này xưa nay vẫn luôn biểu hiện rất thông minh trầm ổn.

Vậy nhưng dù gì vẫn chưa trải qua đại sự, bây giờ lại bị kẹt trong thành, bất cứ lúc nào cũng có thể mất nước bỏ mạng, thế là trở nên nhát gan sợ chết.

Chạng vạng tối, thu binh quay về doanh trại.

“Tướng quân, bắt được gián điệp, hắn tự xưng mình là sứ giả của vua Miến!”

“Dẫn vào.”

Sứ giả kia cũng biết nói tiếng Hán, vừa vào đã quỳ rập xuống đất: “Vua của ta bằng lòng mở thành đầu hàng, xin tướng quân có thể nói tốt vài câu với hoàng đế thiên triều. Đất của thổ ty ở phương Bắc đều có thể trả lại cho Trung Quốc, hơn nữa còn sẽ bồi thường vàng bạc bảo vật cho Trung Quốc. Nếu có thể giữ được vương thất, vua của ta bằng lòng tặng cho tướng quân một ngàn lượng vàng, cộng thêm năm mươi ngàn lượng bạc.”

Đinh Gia Thịnh nháy mắt vài cái với Dương Triển, ngay sau đó lại ra vẻ mừng rỡ: “Thật ư… Khụ, chút vàng bạc ấy vẫn chưa đủ.”

Sứ giả nói: “Vậy thì lại thêm ba trăm lượng vàng, mười ngàn lượng bạc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »