Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 966
Tiền Khiêm Ích sợ hãi (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn bộc phát cảm thấy hứng thú, hỏi: “Vị La tiên sinh này, nhìn nhận khí lý như thế nào? Nhìn nhận đạo khí như thế nào?”

Đối với vấn đề này, Trần Mậu Sinh và các đại thần ít đọc sách, ngồi ở đó không có phản ứng gì đặc biệt.

Nhưng mà, đám nho sĩ lấy Lý Bang Hoa đứng đầu, lại là người nào người đó không ngừng kích động.

Rốt cuộc bệ hạ vẫn là hỏi rồi, cuối cùng bệ hạ cũng thỉnh giáo nho học, hôm nay tương đương với đại hội Kinh Diên mà!

Từ khi khai quốc đến nay, đây là phá lệ lần đầu tiên!

Bàng Xuân Lai cười mà không nói, ánh mắt hơi híp lại, giống như đang ngồi ngủ.

Lý Bang Hoa đứng dậy trả lời: “La Văn Trang Công (La Khâm Thuận) cho rằng, khí lý là một vật, mà lý cũng có khác biệt. Lại cho rằng, hình đi lên chính là đạo, hình đi xuống là khí. Khí cũng là đạo, đạo cũng là khí.”

Nhất thời Triệu Hãn mỉm cười: “Ta đã hiểu vì sao La Vương nổi danh rồi.”

Vương Dương Minh cải biến hai chữ “tân”, “thân” của “Đại học”, là muốn cướp đoạt quyền giải thích tứ thư từ chỗ Chu Hi.

La Khâm Thuận này cũng rất mạnh mẽ, trực tiếp phủ định lý giải của Chu Hi đối với khí lý, đạo khí. Đây là khung giá trung tâm của lý học, vòng qua giải thích mới về lý học của Chu Hi, khiến cho lý học càng có tính chỉ đạo thực tiễn hơn.

Vương Dương Minh, La Khâm Thuận, một người tâm học, một người lý học, thật ra là trăm sông đổ về một biển.

Lý luận của bọn họ, vào cuối thời nhà Minh được kết hợp với nhau, vì thế sinh ra những nhà tư tưởng như Hoàng Tông Hi, Vương Phu Chi.

Phản ứng này của Triệu Hãn, khiến cho các đại thần rất uể oải.

Bọn họ còn muốn tiếp tục giảng kinh cho Hoàng đế đó, may mắn được tham dự lần đại hội Kinh Diên đầu tiên của Đại Đồng, sau trăm năm là có thể lưu danh sử xanh!

Kết quả Lý Bang Hoa chỉ nói một câu, Hoàng đế đã thể hiện hiểu rõ ràng.

Điều này làm các đại thần tiếp tục nói như thế nào?

Tiền Khiêm Ích, Trương Phổ và các thành viên Hàn Lâm Viện, lần này cũng được gọi tới họp, dù sao chuyện liên quan đến hiến tế văn miếu, nhóm học giả đều nên tham dự.

Tiền Khiêm Ích, Trương Phổ liếc nhau, đều cảm thấy có chút bất ngờ. Hoàng đế tạo phản lập nghiệp này, quả nhiên không phải loại người chân đất như Chu Nguyên Chương, mà là một người thật sự từng nghiên cứu qua lý học.

Tiến sĩ đời nhà Minh, cũng có khả năng không biết lý học là cái gì!

Bởi vì chỉ đọc tứ thư ngũ kinh và chú giải, nhận thức đối với lý học còn rất rải rác. Ngươi có được sáng tác của Nhị Trình, Chu Hi, mới có thể nắm bắt được lý học một cách hệ thống, điều này đối với phần lớn sĩ tử mà nói là không thể nào.

Triệu Hãn từng đi học ở thư viện Hàm Châu, hơn nữa đi học với thế mạnh như thác đổ, dùng một loại tìm tòi nghiên cứu và xem xét kỹ để học tập.

Không cần nhớ rõ chi tiết, chỉ cần nắm được khung quan điểm trung tâm.

Dưới cái nhìn của Triệu Hãn, chỉ từ góc độ triết học đến lý giải, lý học chính là một bộ thế giới quan và phương pháp luận.

Triệu Hãn tiếp tục xem kỹ danh sách, quần thần thì ngồi ở đó yên lặng chờ đợi.

Cuối cùng, Triệu Hãn bỏ bút son xuống, nói với nữ quan: “Truyền cho chư thần xem.”

Từng người từng người truyền nhau đọc, có người nhíu mày, có người vui sướng, có người nghi hoặc, nhưng đều không có ai nói lời phản đối.

Bởi vì những hiền triết mà bọn họ muốn nhập vào văn miếu nhất, đều đã được Triệu Hãn giữ lại, không nhất thiết phải vì nhân vật nào đó mà tranh cãi với Hoàng đế.

Chỉ có điều, Tư Mã Thiên viết “sử ký” được chọn, vậy thì tại sao Tư Mã Quang viết “tư trì thông giám” lại không được chọn?

Ngược lại Triệu Hãn lại tăng thêm Đổng Trọng Thư, khiến cho người ta cảm thấy ở bên trong tình lý, nhưng lại dường như nằm ngoài dự định.

“Trục xuất bách gia, độc tôn học thuật nho gia” của Đổng Trọng Thư, thật ra chính là một món thập cẩm. Thứ hắn độc tôn chỉ là học thuật Nho gia của phái Công Dương, lấy phái Công Dương là trung tâm Nho học, tăng thêm pháp gia, đạo gia, tư tương âm Dương Gia, ảnh hưởng đến xã hội Trung Quốc hai ngàn năm sau.

Tiền Khiêm Ích nhìn danh sách, lại ngẩng đầu lên nhìn Hoàng đế, thế mà Tô Võ lại cũng có thể nhập vào văn miếu?

Trương Phổ có chút không ngồi được nữa, đứng dậy chắp tay nói: “ Bệ hạ, Trầm Quát được nhập văn miếu cũng thôi đi, nhưng Quách Thủ Kính này là thần tử Mông Nguyên, sao có thể nhập vào văn miếu mênh mông Hoa Hạ chúng ta?”

Triệu Hãn nói: “ “Đại thống lịch” của Đại Minh, là Quách Thủ Kính sửa đổi dựa trên “Thụ thì lịch”. Học vấn thiên văn, thủy lợi ngày nay, cũng có nhiều điểm noi theo Quách Thủ Kính, mấy trăm năm qua ban ơn cho ức vạn bách tính. Vì sao lại được được nhập?”

“Kẻ sĩ xuất thân man di, không thể nhập vào văn miếu.” Trương Phổ nói, “Nếu không, nếu như Ngụy Thanh có được thiên hạ, vậy thì chẳng phải là hạng người như Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã, Hồng Thừa Trù cũng được nhập vào văn miếu?”

Triệu Hãn giải thích: “Quách Thủ Kính được chọn, tất cả đều là vì học vấn của người này tạo phúc cho đời sau, những người như Phạm Văn Trình sao có thể so được?”

Trương Phổ nói: “Bệ hạ, thiên hạ vạn dân, cũng không hiểu học vấn.”

Triệu Hãn trầm mặc thật lâu, thở dài nói: “Bỏ đi, vậy thì xóa Quách Thủ Kính đi.”

Lại là một hồi thảo luận, danh sách không sửa đổi nữa, đại khái chính là dựa vào ba tiêu chuẩn lập công, lập đức, lập ngôn.

Loại thanh quan giống như Hải Thụy, trung thần giống như Tô Võ, chính là lập tức được chọn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »