Lộc Thiên Hương đột nhiên lên tiếng: "Ta đã nói chuyện với hai thị nữ do Quốc vương Kim Cát tặng. Theo lời của bọn họ, Lục giáo và Ấn Độ giáo ở nơi này thường xuyên tàn sát lẫn nhau. Hoàng đế, Quốc vương và quý tộc lãnh chúa, đa phần đều tín ngưỡng Lục giáo, trong đám dân đen ở tầng lớp thấp nhất cũng có rất nhiều tín đồ Lục giáo. Vương Công của các tiểu bang và dân thường, lại ủng hộ Ấn Độ giáo. Nếu thật sự muốn khai chiến thì có thể chia rẽ các tín đồ, các bang ở Ấn Độ chắc chắn sẽ xảy ra xung đột nội bộ."
"Nương nương nói có lý." Trương Thụy Phượng gật đầu tán thành.
Sau khi rời bến, Lộc Thiên Hương vẫn luôn ít nói, nhưng cả ngày đều đọc sách về quân sự, đồng thời quan sát cách thức hoạt động của hải quân, quan sát lúc cách đóng quân khi hành quân trên đất liền.
Trương Thụy Phượng nói: "Ta nghe nói Mạc Ngọa Nhĩ có bốn Hoàng tử, tất cả đều bị cử ra ngoài làm Thống đốc. Chẳng những nắm giữ quyền hành quân sự và chính trị ở địa phương mà còn có thể tự mình thu thuế, hầu như là nước trong nước. Mà vị Hoàng Thái tử này, lại tín nưỡng Ấn Độ giáo, một khi Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ chết vì bệnh, những Hoàng tử còn lại nhất định sẽ nổi loạn. Đến lúc đó, chỉ sợ là đấu đá loạn cả lên."
Cái giọng điệu này nghe có chút hả hê.
Hữu Thiếu Khanh của Hồng Lư Tự, vừa mới đến Ấn Độ không lâu đã đoán chính xác thế cục tương lai, cũng đủ tư cách ở lại làm quân sư cho vị hoàng tử nào đó.
Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ không hiểu à?
Đương nhiên là hiểu, nhưng tuổi già sức yếu, rất nhiều chuyện không thể nhúng tay vào, chỉ có thể liên tục giao quyền hành cho Hoàng Thái tử, để những người con trai khác không dám manh động.
Khi đoàn sứ thần Trung Quốc đến A Lạp Cách, Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ lại bị bệnh. Lão già này đã bắt đổ bệnh theo thói quen từ hai năm trước, hơn nữa mỗi lần ngã bệnh, chức vị Thống đốc của Hoàng Thái tử lại tăng thêm một cái.
Dừng chân tại A Lạp Cách, chờ đợi khoảng chừng nửa tháng, Hoàng đế Sa Cổ Hãn mới ra lệnh triệu kiến.
Trong Hoàng cung, Sa Cổ Hãn đã có tinh thần hơn, nhưng trông vẫn rất suy yếu.
Sa Cổ Hãn nói: "Ta đã nghe qua câu chuyện về Hoàng đế Trung Quốc từ một thương nhân người Anh, hắn khiến ta nhớ đến tổ tiên của mình, vị Hoàng đế sáng lập Mạc Ngọa Nhĩ. Bọn họ đều dẫn quân chiến đấu với cường địch, cuối cùng thành lập một quốc gia khi còn trẻ. Ta vô cùng khâm phục những người như vậy, cũng rất sẵn lòng làm bạn với hắn. Mấy chục năm nay, ta đã tiêu diệt bốn quốc gia. Ngay cả người Ba Tư phía tây cũng không phải đối thủ của ta, liên tục bị ta đánh bại. Người như Hoàng đế Ba Tư, không xứng kết bạn với ta, nhưng Hoàng đế Trung Quốc lại có tư cách đó."
Mặc dù những lời này là sự thật, nhưng cũng có phần khoe khoang.
Sa Cổ Hãn cực kì hiếu chiến, bành trướng quân đội gấp bốn lần, quốc khố đã sớm cạn kiệt. Thiếu tiền đến mức nào rồi? Sau khi đánh đuổi Bồ Đào Nha, phát hiện lợi nhuận mậu dịch xuống dốc, lại có thể chủ động mời người Bồ Đào về buôn bán.
Thứ nhất là quốc khố đã cạn kiệt, thứ hai là Hoàng đế đã già, người Ba Tư đang thừa cơ phản công.
Hai năm trước, đại quân Ba Tư xuất chinh về phía đông, đã đoạt lại Khảm Đại Cáp một thị trấn quan trọng của A Phú Hãn trọng trấn. Đối với cục diện lần này, Sa Cổ Hãn chỉ có thể lựa chọn chấp nhận, hắn không còn đủ sức để chiến đấu với Ba Tư nữa.
Trương Thụy Phượng lấy ra một lá thư: "Hoàng đế bệ hạ của nước ta, ngưỡng mộ uy danh của Vua Mạc Ngọa Nhĩ đã lâu, vì vậy đã đích thân viết một lá thư."
Người hầu nhận thư, cúi người giao cho Sa Cổ Hãn.
Sa Cổ Hãn mở lá thư ngay tại chỗ, thư của Triệu Hãn được viết bằng chữ Hán, cũng đã làm cho người phiên dịch sang chữ Ba Tư.
Nội dung trong thư đại khái có ba điều:
Thứ nhất, nghe danh đã lâu Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ, rất vui lòng kết bạn với ngài.
Thứ hai, Trung Quốc và mạc Ngọa Nhĩ, đều có nguồn gốc lịch sử sâu xa. Hoàng đế sáng lập Mạc Ngọa Nhĩ, Ba Bố Nhĩ, tổ tiên của ông là bá chủ Trung Á, Thiếp Mộc Nhi, Thiếp Mộc Nhi lại là người Mông Cổ Đột Quyết hóa, mà người Hán và người Mông Cổ đều con cháu của Viêm Hoàng. Vì thế Hoàng thất Trung Quốc có chung tổ tiên với Hoàng thất Mạc Ngọa Nhĩ.
Thứ ba, Hoàng đế Triệu không thích người Châu u, thành công giành lại Macao bị Bồ Đào Nha khống chế, thành công đánh bại Tây Ban Nha và Hà Lan. Trung Quốc hy vọng được thiết lập quan hệ ngoại giao với Mạc Ngọa Nhĩ mà bỏ qua những người Châu u đáng ghét kia, thương nhân hai nước trực tiếp tiến hành mua bán trên biển. Nếu có cơ hội, hai nước có thể hợp tác tấn công quân đội các nước Châu u.
Đọc thư xong, Sa Cổ Hãn cảm thấy cực kỳ hài lòng, lại hỏi về tình hình cụ thể nhiều hơn.
Sau khi đuổi sứ đoàn đi, Sa Cổ Hãn gọi học giả tới cung đình: "Tổ tiên của ta, nhà chinh phạt Ba Bố Nhĩ vĩ đại, và tổ tiên xa Thiếp Mộc Nhi vĩ đại, có thật là người Mông Cổ từ Trung Quốc đến không?"
Học giả cung đình trả lời: "Thiếp Mộc Nhi vĩ đại, đúng thật là một quý tộc ở hãn quốc Mông Cổ, Sát Hợp Đài."
"Thì ra là vậy." Sa Cổ Hãn có chút thổn thức.
Dòng máu trong người hắn quá hỗn tạp, đầu tiên là kết hôn với Sát Lợi Đế của Ấn Độ, tiếp theo lại kết hôn với người Ba Tư, rất khó để tìm ra nét đặc trưng của phương Đông trên khuôn mặt.