Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2037
Hoàng Hà (2)

❊ ❊ ❊

Thậm chí còn có ngân hàng trực tiếp thu mua lại cổ phẩn, muốn nhân dịp này gia nhập một chân buôn bán trên biển.

Đối với Long Du Thương Bang ở Chiết Tây mà nói, bọn họ buôn bán nhiều ở vùng sâu vùng xa. Thỉnh thoảng có người ra biển, cũng không phải chạy đường biển, mà là ra nước ngoài mở cửa hàng, hoặc là ở nước ngoài thu mua đặc sản. Hiện tại thì tốt rồi, cơ hội tới, tiền không đủ thì nhiều nhà góp vốn, nhất định phải đả thông đường biển của Long Du Thương Bang.

Phú thương ở duyên hải đối với cục diện lũng đoạn ở cửa biển này, bởi vì vụ án trốn thuế tham ô mà bị triều đình xé thủng một lỗ.

Rất nhiều phú thương trong nước giấu bạc trong hầm dưới đất cũng bị lôi ra.

Triệu Hãn không tiếp tục chú ý đến vùng duyên hải nữa, bởi vì công trình đổi tuyến Hoàng Hà kéo dài đã hơn mười năm, cho tới mùa đông hôm nay cũng phải hoàn thành triệt để.

Trương Quốc Duy đặc biệt phái một hạ thủ chuyên môn quay về, giúp Hoàng Đế giải quyết hoàn toàn cái công trình này,

Người này tên là Địch Mậu Hoa, là Chủ sự của Công bộ Thủy ti.

Hắn ta chỉ vào bản đồ và nói: “Đường phân giới của Đại Vận Hà là Nam Vượng ở phía bắc Tế Ninh. Nơi này địa thế cao nhất, là sườn núi Nam Bắc. Đầu thời Minh trị thủy, dẫn từ Vấn Thủy tới Nam Vượng, khiến cho nước sông phân chia nam bắc. Hướng nam chảy tới Từ Châu, lượng nước ở Biện Châu chiếm bốn phần mười, hướng bắc chảy tới Lâm Thanh chiếm sáu phần mười. Dọc đường phân đoạn bố trí cửa cống, tích lũ xả lũ, chở thuyền. Lại ở hồ Quản Gia phía tây thành Hoài An, đục kênh hai mươi dặm, vì Thanh Giang Phổ, dẫn nước hồ vào Hoài, xây bốn đập để khơi thông.”

Triệu Hãn hình như nghe hiểu, lại hình như nghe không hiểu.

Địch Mậu Hoa tiếp tục nói: “Lần này Trương Thượng thư thống trị Hoàng Hà, vì giải quyết vận chuyển đường thủy của Đại Vận Hà, cũng chọn dùng biện pháp đầu thời Minh ở Hoài An. An Sơn, cư dân vùng Lương Sơn, toàn bộ đều phải dời đi, bởi vì nước Hoàng Hà vừa đến, diện tích hồ An Sơn, có thể sẽ mở rộng gấp mấy lần. Ở Nam Bắc hồ An Sơn, phân đoạn thiết lập sáu cửa khẩu. Hoàng Hà không trực tiếp chảy vào hồ An Sơn, nhưng đục kênh hai mươi dặm cùng với hồ An Sơn. Thời điểm nước Hoàng Hà dâng cao, có thể xả lũ vào hồ An Sơn. Khi đó, 6 cửa xả nước đảm bảo kênh đào luôn thông thoáng.”

Triệu Hãn lần này nghe hiểu, hồ An Sơn chính là chuyên dùng để xả lũ, công năng giống như hồ Hồng Trạch khi đoạt Hoài xuống biển. Thị trấn An Sơn hiện tại, Lương Sơn Tập, sau này đều sẽ bị nhấn chìm đến đáy hồ, lâu dài sẽ đi vào dĩ vãng, hồ An Sơn sẽ bién thành dáng vẻ giống quỷ, hệt như hồ Hồng Trạch.

Triệu Hãn hỏi: “Hoàng Hà đưa đến một lượng lớn bùn cát như vậy, sau này có thể làm cho hồ An Sơn và sông Cừ bị ứ đọng hay không?”

“Nhất định sẽ,” Địch Mậu Hoa giải thích, “Điều này là không thể tránh khỏi, đầu thời Minh thống trị Hoàng Hà, đại khái duy trì khoảng 150 năm, Thanh Giang Phổ và hồ Hồng Trạch đã bị ứ đọng không chịu nổi, hiện giờ có một số địa phương nước sâu không tới hai thước, biện pháp của Trương Thượng thư cũng giống vậy, đại khái một hai trăm năm sẽ bị ứ đọng. bùn cát bùn càng nghiêm trọng, diện tích hồ An Sơn lại càng lớn, mà nước trong hồ An Sơn lại càng nông.”

Đây đúng là không có cách nào khác, sông mẹ đã sớm mục nát cả rồi.

Gia Tĩnh hai mươi lăm năm sau, hạ lưu Hoàng Hà sẽ bị biến thành dáng vẻ gì cơ chứ.

Đã không thể trực tiếp chảy vào sông Hoài, mà là đoạt đường sông Tứ Thủy, đi qua Tứ Thủy lại chảy vào sông Hoài. Đoạn Hoàng Hà từ mấy ngọn núi đến Từ Châu, cũng thường xuyên không thể chảy qua, cần đi sông trọc phía bắc, Tần Câu tiến kênh đào, dẫn đến kênh đào nơi đó cũng bị chặn, thủy vận cuối thời Minh chỉ có thể đi trúng kênh đào một đường.

Cũng may từ hồ Hồng Trạch đến biển rộng, đoạn sông Hoài kia còn có thể chữa được. Không giống như trong lịch sử, lại chảy hai ba trăm năm, khiến cho sông Hoài cũng không có cách nào chảy ra biển, chỉ có thể mượn Trường Giang tiến vào biển rộng.

Địch Mậu Hoa tiếp tục nói: “Hoàng Hà mới, đê đập cần xây thêm từng năm, còn có Hoàng Hà cũ kia, mạng lưới sông cực kỳ phức tạp, sau này cũng có thể sẽ tràn ra, hai bờ sông Hoàng Hà, đều phải liên tục không ngừng thanh ứ xây đê trồng cây, mười năm kế tiếp, có thể còn hao phí hơn mười triệu lượng bạc.”

“Đừng nói là mười triệu lượng bạc, cho dù là ba chục triệu, năm chục triệu cũng phải làm.” Triệu Hãn than thở.

Mùa đông nước khô.

Thượng du Khảo Thành, mấy vạn dân phu đang bận rộn khí thế ngất trời.

Tân triều Đại Đồng không có lao dịch, nhưng Trương Quốc Duy cũng không có tiền trả lương. Châu huyện bị thống trị ở ven đường Hoàng Hà, chỉ cần là nhà có hai nam đinh trở lên, sẽ có một người tới hỗ trợ.

Gia đình ra người chữa sông, một người làm công, mười mẫu đất miễn thuế, hơn nữa bao ăn bao ở.

Tính cả thuế nông nghiệp đã miễn trừ, Trương Quốc Duy tuyệt đối không chỉ dùng mấy trăm vạn lượng bạc.

Trương Quốc Duy cả đời gắn liền với đê đập, năm nay hắn đã sáu hai tuổi, hơn mười năm mệt nhọc bôn ba, tình trạng sức khỏe cực kì không tốt.

Mà nay, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi.

Đồi Hoàng Lăng có vài đường đê đập, đều là triều đình Đại Minh xây dựng. Hiện tại, đang bị công nhân đào bới từng đoạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »