Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 502
Thương nhân vũ khí (1)

❊ ❊ ❊

Trong năm Thiên Khải, Tổng Đốc Lưỡng Quảng Hà Sĩ Tấn, biết được người Bồ Đào Nha xây dựng thổ thành, lô cốt, pháo đài ở Macao, đã lập tức ra lệnh phá bỏ hội nghị Bồ Đào Nha – Macao.

Tổng đốc Bồ Đài Nha – Macao chống cự không chấp hành, Quảng Đông lập tức cắt đứt không cung ứng lương thực, gỗ. Khiến cho người Bồ Đào Nha không có cơm ăn, thuyền cũng không có gỗ để sửa chữa. Cư dân Bồ Đào Nha bị đói đến nóng nảy, trực tiếp náo loạn với Tổng Đốc Bồ Đào Nha – Maccao, cuối cùng Tổng đốc ngoan ngoãn phá hủy lô cốt và pháo đài.

Sau khi Đặng Vân Chiêm kể câu chuyện này, Triệu Hãn hỏi: “Hồng Di vi phạm pháp lệnh, có phải là giao cho Tri huyện Hương Sơn xử lý không?”

“Hồng Di chấp nhận bàn giao tội phạm, nhưng mỗi lần đều khắp nơi tìm cớ từ chối,” Đặng Vân Chiêm thở dài nói, “Kéo dài tới cuối cùng, vẫn là cắt lương thực, bức bách Hồng Di giao hung thủ ra.”

Đột nhiên Triệu Hãn hỏi: “Hồng Di không thể đi An Nam (Việt Nam) mua lương thực sao?”

“Không mua được,” Đặng Vân Chiêm sợ Triệu Hãn nghe không hiểu, giải thích tỉ mỉ nói, “Hồng Di cũng có mấy nước. Hồng Di ở Macao, đó là người Phất Lãng Cơ lớn (Bồ Đào Nha); Hồng Di ở Lữ Tống, đó là Phất Lãng Cơ nhỏ (Tây Ban Nha); đại quan Hồng Di, cũng không biết từ nơi nào đến, được gọi là Hồng Phiên Quỷ (Hà Lan). Người Bồ Đào Nha này, hình như là kẻ thù truyền kiếp với người Hà Lan…”

Thông qua lời kể của Đặng Vân Chiêm, Triệu Hãn đại khái hiểu được thế cục Nam Dương.

Hiện nay Việt Nam chia thành hai vùng, Bắc Việt là chính quyền chúa Trịnh, Nam Việt là chính quyền chúa Nguyễn.

Sau khi Nhật Bản bế quan tỏa cảng, thương nhân người Hán nắm trong tay mậu dịch của Nam Việt, thương nhân Hà Lan nắm trong tay mậu dịch Bắc Việt.

Thương nhân người Hán nắm trong tay ba tuyến mậu dịch ——

Thứ nhất, Trung Quốc – Nam Việt – Nhật Bản.

Thứ hai, Trung Quốc – Nam Việt – Campuchia – Nhật Bản.

Thứ ba, Trung Quốc – Nam Việt – Philippines.

Người Bồ Đào Nha mua lương thực ở Bắc Việt là gần nhất, nhưng mà người Hà Lan gây khó ở giữa, thương thuyền của người Bồ Đào Nha căn bản không thể tới gần.

Về phần Nam Việt, đừng nói người Bồ Đào Nha, đến người Hà Lan cũng không đi được. Bởi vì chính quyền Nguyễn thị, vẫn luôn cấm triệt để tôn giáo phương tây, người châu u ở đó kinh doanh quá khó khăn.

Người Bồ Đào Nha, chỉ có thể mua lương thực ở Quảng Châu.

Đăng Vân Chiêm lại nhắc nhở nói: “Tổng trấn nhất định phải chú ý, vốn dĩ Quảng Đông sản xuất lương thực đã không nhiều lắm. Một khi gặp năm thiên tai, tiế tục cho Hồng Di mua lương, đương nhiên giá lương Quảng Đông sẽ tăng cao, bách tính thành Quảng Châu nhất định sẽ đói bụng. Không nói đến cấm triệt để lương thực rời bến, nhưng nhất định phải lựa chọn thương nhân kinh doanh độc quyền, hơn nữa quy định mỗi tháng chỉ có thể bán bao nhiêu lương thực.”

“Nhắc nhở này rất tốt.” Triệu Hãn gật đầu.

Đặng Vân Chiêm còn nói: “Có thể để thương nhân người Hán, đi đến chỗ chúa Nguyên mua lương, vận chuyển về Quảng Đông chỉ thu một ít thuế. Như thế, mới có thể có lợi, mới có thể khiến thương nhân tình nguyện mua lương về Quảng Đông, từ đó khiến cho lương thực Quảng Đông sung túc lên. Trước kia không làm được, bởi vì Đại Minh cấm biển, đi về nhất định phải hối lộ quan viên, khiến cho việc mua lương thực từ An Nam không có ích lợi gì.”

“Ngươi đúng là người đại tài,” Triệu Hãn khen ngợi nói, “Còn có đề nghị nào nữa không? Đều có thể nói ra.”

Đăng Vân Chiêm nói: “Có thể thu hồi quản lý Macao, nhưng không thể trục xuất Hồng Di, những Hồng Di này có thể mang đến rất nhiều bạc. Hiện nay Macao do người Bồ Đào Nha độc chiếm. Có thể phái người liên hệ với Hà Lan, để cho những người Hà Lan này cũng đến Macao mậu dịch. Như thế, có thể lấy di khống chế di, không để cho một nhà độc quyền lớn mạnh, sau này cũng dễ dàng cho việc quản lý.”

“Rất hay!” Triệu Hãn cảm thấy chủ ý này không tệ.

Đột nhiên vẻ mặt Đăng Vân Chiêm nghiêm túc: “Thương nhân Phật Sơn, tự ý chế tạo hỏa khí, nhất định phải tước đi. Hơn nữa, chế tạo hỏa khí, sau này không thể để cho thuong nhân tư nhân nhúng tay!”

“Ta đã sớm có dự tính này,” Triệu Hãn hỏi, “Ngươi có tình nguyện làm chủ sự Thị bạc ti Quảng Châu không?”

“Không dám chối từ!” Đặng Vân Chiếm có chút vui mừng.

Tri phủ Quảng Châu, Tri huyện Hương Sơn, Đề đốc Thị bạc ti Quảng Châu, Triệu Hãn có bổ nhiệm khác, hiện tại đang ở trên đường đến.

“Cộc cộc cộc!”

Một hồi tiếng gõ cửa vang lên.

Cửa viện mở ra, gia nô nhìn thấy là quan sai, vội hỏi: “Sai gia có chuyện gì vậy?”

“Đưa cho gia chủ nhà ngươi!”

Quan sai đưa ra một tờ thông báo nói: “Các huyện xung quanh Quảng Châu, mỗi nhà đại hội đều phải nghe lời. Tổng trấn sợ dán thông báo ở lộ đình, các ngươi mắt mù không nhìn đến, nên đích thân đưa đến nhà đại hộ. Mau cầm lấy, ta còn phải đi đến nhà tiếp theo.”

Gia nô nhận lấy thông báo, quan sai lại không đi.

Gia nô đành phải cầm thông báo đi về, rất nhanh gọi một gia nô cấp cao hơn đến. Gia nô cấp cao cầm một đồng tiền, cười làm lành nói: “Sai gia cầm lấy uống trà.”

“Dễ nói!”

Quan sai nhận lấy đồng tiền, cười rồi cất đi, lập tức rời khỏi nhà này.

Tốc độ mở rộng Quảng Đông quá nhanh, chỉ ở trong khu vực Việt Bắc và Việt Tây, đã có quan lại, tuyên giáo viên và nông hội đến ở. Hơn nữa, tình hình địa phương này rất phức tạp, có rất nhiều chuyện phải làm từ từ.

Về phần phủ Quảng Châu, Triệu Hãn đã điều động nhân thủ, đang lần lượt đến rồi, quan sai Quảng Châu tạm thời sử dụng người địa phương.

Gia nô cấp cao cầm thông báo đi vào: “Lão gia, vị Triệu Thiên Vương kia có lệnh, trong dân gian cất giấu hỏa khí, tất cả phải giao nộp cho nha môn, sau này không được tự do chế tạo hỏa khí nữa.”

“Hắn nói giao nộp thì giao nộp sao?”

Tạ Sĩ Tuấn lộ vẻ mặt cười lạnh: “Đại tộc các phủ Quảng Châu, lẽ nào hắn còn có thể tra từng nhà từng nhà một?”

“Lão gia nói phải.” Gia nô cấp cao cười làm lành nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »