Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1618
Bồ Đào Nha và Châu Phi (2)

❊ ❊ ❊

Sứ giả Ả Rập nói: “Vương quốc Monomotapa ban đầu là hùng mạnh nhất. Tuy nhiên, nó đã bị vương quốc Rozvi tấn công, rồi lại bị người Bồ Đào Nha xâm chiếm. Lãnh thổ của đất nước không ngừng bị thu hẹp. Bây giờ nó chỉ có thể kiểm soát một số bộ lạc. Những người lập nên liên minh Malawi đã luôn tự xem mình như chó của Bồ Đào Nha, bọn họ bắt giữ người da đen ở khắp nơi, bán cho người Bồ Đào Nha làm nô lệ.

Thế cục của Mozambique, lập tức rõ ràng.

Hai vương quốc, một liên minh bộ lạc. Vương quốc ở hạ lưu sông Zambezi bị vương quốc thượng lưu với người Bồ Đào Nha cùng tấn công. Con sông phía bắc bộ lạc liên minh, vẫn luôn bị người Bồ Đào Nha chiếm dụng, thế cục vô cùng rõ ràng là cực kỳ có lợi cho Bồ Đào Nha.

“Quân đội trong lâu đài Bồ Đào Nha có bao nhiêu người?” Trương Thụy Phượng hỏi tiếp.

Sứ giả Ả Rập nói: “Sẽ không vượt quá ba trăm người đâu.”

Đây là trung tâm thống trị của Bồ Đào Nha ở Đông Phi, thế nhưng chỉ có không đến ba trăm quân canh giữ, Trương Thụy Phượng đã muốn phát binh đánh chiếm.

Đương nhiên, chắc chắn là sẽ không đánh lại.

Lâu đài này không thể so với lâu đài Malacca.

Một con thuyền chở nô lệ từ từ cập bến, nô lệ da đen không mặc quần áo như súc vật bị xua đuổi ra bến tàu. Họ như đã chết lặng, không có bất cứ biểu cảm nào nữa, một cái xác không hồn đi về phía trước, vừa đi chậm một chút sẽ bị đánh một roi.

Thái Vân Trình lại dò hỏi người Bồ Đào Nha áp giải nô lệ, đêm đó viết vào trong bút ký nói:

“Ở bờ biển phía đông Châu Phi có một vùng đất rộng lớn tên là Mozambique. Thống đốc người Bồ Đào Nha ở trên đảo Mozambique, xây dựng lâu đài San Sebastián trên đảo. Lâu đài kiên cố, không thể bị tấn công bằng vũ lực. Hòn đảo có một bến cảng, có thể che chắn gió sóng…”

“Mozambique rất giàu vàng với ngà voi, đã bị người Bồ Đào Nha cướp lấy.”

“Người bản xứ ở nơi đây, làn da ngăm đen. Ở bờ bắc sông Zambezi, có người bản địa da đen Malawi. Người Malawi hiếu chiến, cướp bóc dân cư khắp nơi, tất cả tù binh đều bị bán làm nô lệ cho người Bồ Đào Nha. Họ được gọi là nô lệ, nhưng thật ra súc vật, hay thậm chí còn không bằng súc vật. Ngay cả súc vật cũng có người yêu người quý, chứ nô lệ da đen thì không ai để ý tới sống chết. Loại thực dân Châu u nhân tính mất đi đến độ có thể so với Tác-ta Liêu Đông…”

Người Bồ Đào Nha rất ít khi tự mình đi bắt giữ nô lệ da đen, bọn họ còn bận đi kiếm vàng với ngà voi nữa.

Nô lệ da đen Mozambique cơ bản đều do người da đến bắt đến. Những bộ lạc lớn mạnh đi tập kích những bộ lạc nhỏ, chẳng những có thể cướp bóc vật tư, mà tù binh bán cho người Bồ Đào Nha còn có thể đổi được tiền.

Trước khi được chuyển đến Châu Mỹ, giá của nô lệ da đen rẻ đến mức khiến người ta giận sôi máu, gần như là cho không, thế cho nên đánh chết hay đói chết cũng chẳng sao.

Đương nhiên, cũng có một ít người da trắng thích đi bắt giữ nô lệ da đen.

Bọn họ tiêu tiền mua quan làm lãnh chúa Châu Phi, chiêu mộ người da đen làm tư binh. Lại dùng quân đội người da đen này đi bắt giữ người bản xứ da đen, đưa về trang viên làm nô lệ trồng trọt.

Chỉ dựa vào tiền thu được từ đồn điền thì không thể thỏa mãn nổi mấy lãnh chúa người da trắng này. Vì thế khi rảnh lãnh chúa người da trắng lại dẫn theo tư binh da đen chạy tới những bộ lạc nhỏ gần đó “đi săn”. Người da đen dân bản xứ chính là con mồi của họ, đốt giết đánh cướp, không chuyện ác nào không làm. Khi bắt nô lệ da đen quá nhiều, tự mình dùng không hết thì sẽ bán rẻ cho thống đốc, toàn bộ vận chuyển về Châu Mỹ tiêu thụ.

Ở giai đoạn này, là thời kỳ hoàng kim của người da trắng ở Mozambique.

Thông thường chỉ cần là người da trắng thì có thể trả tiền làm lãnh chủ, có được trang viên rộng lớn. Quân đội được thành lập từ những người da đen, không ngừng công kích thâu tóm bộ lạc bản xứ, nhanh chóng khuếch trương lãnh địa của mình.

Chế độ phong đất như thế, hiển nhiên sẽ để lại tai họa ngầm cực lớn.

Sau khi phát triển được một năm, lãnh địa của những người da trắng trở thành nhà của người Trung Quốc. Họ có quân đội riêng, có pháp luật riêng, tự bổ nhiệm quan lại. Mệnh lệnh của hoàng gia Bồ Đào Nha, căn bản không được chấp hành, không có lãnh chủ nào bằng lòng nghe lệnh quốc vương hết.

Thậm chí lãnh chủ người da trắng, còn liên hôn với bộ lạc người da đen hoặc kết làm đồng mình.

Thông thường một liên minh trắng đen sẽ chạy tới tấn công một liên minh trắng đen khác. Phát triển đến tận cùng, mệnh lệnh của hoàng gia Bồ Đào Nha uy hiếp đến lợi ích của các lãnh chúa, người da đen da trắng hợp lại phản kháng, người da trắng thế mà lại tham gia vận động thuộc địa đi giành độc lập.

Mà mạng lưới kinh doanh của Mozambique, bởi vì Bồ Đào Nha thống trị mất khống chế, cuối cùng lại bị thương nhân Ấn Độ khống chế…

Vào ngày thứ tư đội tàu cập bờ, phần lớn lương thực với rau dưa, được chuyển đến cảng bán cho người Trung Quốc.

Trương Thụy Phượng hỏi thăm nơi phân phối lương thực, lại là các trang viên gieo trồng, lưu vực sông Zambezi có đất đai màu mỡ, lượng mưa dồi dào, nhiệt độ vừa đủ, điều kiện nông nghiệp rất thuận lợi.

“Mozambique có một con sông lớn tên là Zambezi. Hai bên bờ sông dân cư đông đúc, toàn là người đen, thích hợp trồng trọt…”

Dọc đường đi, quan văn Tiểu Bàn Bàn đã ghi lại được một sấp dày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »