Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1911
Triệu hoàng đế thiện nam tín nữ (1)

❊ ❊ ❊

“Đâu có thế được!”

Dương Triển tức giận đứng dậy: “Tại sao là chỉ cho hắn bạc? Phần của ta đâu? Nếu ta không có phần, thôi thì vương thất Miến Điện đành chết hết vậy!”

“Có, có, vị tướng quân này cũng có!” Sứ giả vội vàng nói.

“Ta có thể được bao nhiêu?” Dương Triển chất vấn.

Sứ giả vốn muốn nói, số bạc kia các ngươi chia mỗi người một nửa, nhưng lại sợ chọc giận Dương Triển, thế nên chỉ đành cắn răng trả lời: “Cái này… Tiểu nhân phải đi về xin phép.”

“Đi mau, đi mau đi.” Dương Triển thúc giục.

Chờ đến khi sứ giả kia rời đi, Đinh Gia Thịnh và Dương Triển nhìn nhau cười to, ra lệnh cho quân công tượng tăng tốc độ chế tạo thang công thành.

Sứ giả quay về trong thành, kể lại cặn kẽ tình huống: “Người Hán có hai Đại tướng, chỉ mấy vạn lượng bạc thì không đủ chia. Chủ tướng đó trông rất trẻ, nghe nói đến việc có bạc, hai mắt liền sáng lên. Phó tướng thì lớn tuổi hơn, hầm hừ mình cũng phải có bạc, hắn không lấy được bạc, vương… Vương thất phải chết hết.”

Ngày hôm sau, sứ giả lại tiếp tục tới nói một con số.

Cuối cùng, hai bên quyết định cho Đinh Gia Thịnh 1500 lượng vàng, 6 vạn lượng bạc, cho Dương Triển 1200 lượng vàng, 50 ngàn lượng bạc. Bởi vì vàng bạc trong khố không còn nhiều như vậy, trước mắt chỉ đưa 5 vạn lượng bạc làm tiền đặt cọc, số còn lại sẽ mang đến từ thủ đô Ava.

Chốt giá xong, rốt cuộc Mãng Bạch và Hắc Lỗ Thao cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hai người lại phái quân đội vơ vét trong thành, có bao nhiêu tiền tài tài sản trong nhà phú hộ đều phải vét sạch.

Binh lính nhân cơ hội lừa gạt, chiếm vàng bạc, ít nhất trong một nửa số ấy cũng đã lén chia nhau một nửa, khiến cho mấy vạn lượng bạc khó mà góp đủ. Nhân dân trong thành khổ không kể xiết, oán khí ngất trời.

Mà số quân Miến Điện canh giữ thì lại càng ngày càng thả lỏng, ghen ghét với những binh lính đã vơ vét của cải có thể đi làm tiền.

Càng ngày càng có nhiều quân Miến, tuy không nhận được mệnh lệnh đi làm tiền, nhưng dưới sự hướng dẫn của sĩ quan trung tầng, bắt đầu mạo danh danh nghĩa quốc vương hòng lừa gạt vơ vét tài sản.

Toàn bộ thành Bagan bị quân đội làm cho mù mịt chướng khí.

Nhưng đúng lúc ấy, liên tục có hai chiếc thuyền xông đến để báo tin từ sứ giả phương Bắc.

Người đưa tin bị quân Đại Đồng chặn lại, chủ lực của Hoàng Yêu đã tiếp cận được thành lũy của nước An Chính (Tân Cổ). Mà ở tuyến Đông phía Bắc, tuần kiểm sư và liên quân thổ ty đã sắp đến gần Maymyo.

Ỷ vào lớp phòng thủ chắc chắn, quân Miến ở thành An Chính chặn Hoàng Yêu dưới thành.

Bên phía Maymyo thì lại là quân đội thổ ty, vốn vẫn luôn phụ thuộc vào thổ ty Mộc Bang. Gặp phải liên minh tuần kiểm sư và đại quân, bên kia không nói hai lời đã trực tiếp đầu hàng, thậm chí còn mở đường hướng dẫn cho quân đội Trung Quốc. Nơi đó cách thủ đô Ava của Miến Điện chỉ có hơn 200 dặm, nhưng lại không thể ngồi thuyền, phải vượt qua núi non trùng điệp, chừng nửa tháng sau mới có thể đi được đến thành Ava.

“Bảo sứ giả qua đó.” Đinh Gia Thịnh cười nói: “Báo với vua Miến, Bổn tướng quân muốn tăng giá, bảo hắn tăng thêm một vạn lượng bạc nữa đi.”

“Lại… Lại phải thêm một vạn lượng bạc nữa ư?”

Vua Miến Mãng Bạch bỗng nhiên bị tăng giá, phản ứng đầu tiên không phải tức giận mà là hỏi: “Hai vị tướng quân Trung Quốc cùng muốn tăng lên một vạn hay mỗi người đòi tăng thêm một vạn?”

Người đến truyền lời chính là mật thám Vân Nam ở Quốc An viện, đã đi theo thương nhân Miến Điện lăn lộn nhiều năm. Mật thám này cũng nhanh chóng có cùng suy nghĩ với vua Miến, bèn vội vàng nói: “Mỗi vị tướng quân thêm một vạn, quân ta kỷ luật nghiêm minh, không cho phép lén thu tiền tài. Hữu quân từ phía Bắc và phía Đông cũng chuẩn bị đánh tới, vậy nên hai vị tướng quân mới cần nhiều hơn bạc hơn.”

“Ta biết, ta biết.” Mãng Bạch hiểu ngay, hình thức đã thay đổi, quân đội đuổi tới càng nhiều, bạc cần dùng để giải quyết tướng quân cũng càng nhiều.

Phải tranh thủ thời gian vơ vét bạc, không thì nếu tất cả quân Đại Đồng đều đánh tới, hắn sẽ không có nhiều tiền như vậy để chuộc thân cho mình.

Đáng ghét, bởi vì ngự giá thân chinh vội vàng, tài hóa ở thủ đô đều không mang theo. Tướng quân Trung Quốc lại không tin tưởng hắn, buộc phải gom góp mấy vạn lượng bạc ở đây để làm tiền đặt cọc, không thì đợi đến khi quay lại đô thành, số bạc ấy còn chẳng thể được gom góp một cách dễ dàng sao?

Mãng Bạch đảo mắt một vòng, hỏi: “Có thể lấy bảo vật thay cho vàng bạc không?”

“Bảo vật gì?” Mật thám hỏi ngược lại.

“Ba mươi sáu quyển ‘kinh Tam Tạng’ do Bayeux viết, còn có một lượng lớn cao tăng xá lợi.” Mãng Bạch bật thốt.

Mật thám nghe nhưng không hiểu, hắn theo thương nhân tới thành này, cũng biết những món phật bảo có giá trị thế nào. Vô thức trả lời: “Chắc… Có thể để thay cho vàng bạc được.”

Mãng Bạch suy nghĩ một chút, nói: “Những món kinh thư xá lợi này cứ coi như là tiền đặt cọc, chờ đến khi quay lại Ava, ta sẽ dùng nhiều vàng bạc hơn để chuộc về.”

“Được, được.” Mật thám liên tục gật đầu.

Tuy có rất nhiều thành phố cổ ở Miến Điện nhưng Bagan tuyệt đối vẫn là tòa thành có văn hóa lịch sử lâu đời nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »