Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1029
Đông Châu (3)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn không kiềm được cười to: "Ha ha, nàng thật sự muốn làm hiền hậu sao.”

Phí Như Lan nói: "Bệ hạ muốn làm hiền quân, thiếp thân tự nhiên phải làm hiền hậu, như vậy mới có thể phu thê xứng đôi.”

Triệu Hãn thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đông Bắc lạnh lẽo đói khổ, khó sinh sống. Chỉ cần không cưỡng ép người vớt châu tiến cống, Đông Châu xem như một công việc làm ăn dành cho họ. Sau này khiến thương nhân thu mua, bọn họ dựa vào vớt châu cũng có thể đổi lương thực.”

Quả nhiên Phí Như Lan vẫn thích Đông Châu, hớn hở hỏi: “Vậy viên Đông Châu này . . . Thuộc về thiếp?”

Triệu Hãn gật đầu nói: "Làm thành hoa cài đầu hoặc khảm vào cây trâm đều được, chắc sẽ rất đẹp.”

Phí Như Lan lại hỏi: “Đông Hải Nữ Chân chỉ tiến cống một viên này sao?”

Triệu Hãn đáp: “Chỉ có một viên này.”

Phí Như Lan nghe vậy càng vui vẻ hơn, trong hậu cung chỉ một mình nàng có.

Cất kỹ Đông Châu, Phí Như Lan vui vẻ ngâm nga, chợt nghĩ tới cái gì, chạy tới bên cạnh Triệu Hãn thì thầm: “Đêm nay kêu Như Mai đến cùng ngủ không?”

Triệu Hãn sửng sốt, sau đó trêu ghẹo: “Đây không phải là việc hiền hậu nên làm.”

Phí Như Lan đỏ mặt nói: “Ai kêu bệ hạ thích, chứ thiếp thì không muốn nổi điên theo bệ hạ, lỡ truyền ra ngoài mất hết mặt mũi.”

Phí Như Mai bị gọi đến ăn cơm chiều, sau đó mơ hồ bị kéo vào trong phòng nói chuyện.

Triệu Hãn phê xong hết tấu chương mang về thư phòng, kêu nữ quan niêm phong rồi mang đi, còn hắn thì vào phòng ngủ của Phí Như Lan.

Phí Như Mai đứng lên nói: "Phu quân đến rồi. Tỷ tỷ, muội đi về ngủ đây, ngày mai lại đến nói chuyện với tỷ sau.”

"Gấp cái gì?" Phí Như Lan kéo muội muội lại.

Thấy Triệu Hãn cởi áo khoác, Phí Như Mai nhớ lại Bàn Thất Muội từng kể chuyện xấu hổ cho nàng nghe, thoáng chốc hiểu đêm nay sắp làm gì.

Mặt Phí Như Mai đỏ bừng, nhưng không mở miệng từ chối, thậm chí có chút hưng phấn mong đợi.

Nhị tiểu thư của Phí gia này tính cách rất phóng khoáng tự do, thường có ý tưởng lạ lùng, Triệu Trinh Phương cũng bị nàng dạy hư.

Đang là mùa hè, thời tiết oi bức, mới tắm xong mà Triệu Hãn đã chảy mồ hôi.

Triệu Hãn lõa nửa người trên ngồi xuống mép giường, không cần cung nữ quạt mát cho, thuận miệng đuổi cung nữ đi dặn đừng vào quấy nhiễu. Hai tỷ muội cởi la sam, chỉ mặc yếm tơ lụa, lộ ra bờ vai hồng tấm lưng ngọc.

“Nào, hãy cùng ta nói chuyện một lúc." Triệu Hãn nằm xuống chính giữa giường đệm.

Hai tỷ muội nằm xuống hai bên, đầu gối lên hai cánh tay của hắn, cảm giác đó khiến Triệu Hãn đặc biệt kích động.

Phí Như Mai cũng rất kích động, nghiêng người nằm lên người phu quân, nói với Phí Như Lan ở phía bên kia: “Tỷ tỷ, xấu hổ quá đi.”

Xấu hổ cái gì, cô nương này đang cười rất háo hức.

Ngược lại Phí Như Lan ngượng ngùng, cố ý chuyển đề tài: “Tích Nguyệt đã ra cung nửa năm, ta tìm một nhà chồng cho nàng ấy, là học sinh ở đại học Kim Lăng, nhỏ hơn Tích Nguyệt năm tuổi. Gia đình của học sinh kia cũng rất vui lòng.”

Cung nữ của Triệu Hãn thông thường đến hai mươi tuổi sẽ trả về dân gian, chậm hơn hai năm so với cung nữ Mãn Thanh trả về.

Tích Nguyệt là thị nữ của Phí Như Lan, đã hai mươi mấy tuổi, Triệu Hãn mãi không chịu thu vào phòng nên đầu năm cho ra cung, hoàng hậu còn chuyên âm nhờ người tìm trượng phu cho nàng ấy.

Phí Như Mai biết tỷ tỷ ngượng ngùng, cố ý trêu đùa: “Tỷ, cái đó của tỷ to quá, lộ ra hết rồi.” Nàng vươn tay nói: “Cho muội sờ thử xem có mềm không.”

“Muốn chết hả!” Phí Như Lan làm bộ muốn đánh.

"Ha ha ha!" Phí Như Mai không sợ, thật sự giơ tay qua sờ.

“A, muốn bị đánh mà!”

Hai tỷ muội cách thân thể của Triệu Hãn vui vẻ đùa giỡn, dụi qua dụi lại lồng ngực của hắn, xúc cảm khá thoải mái.

Tứ Xuyên và Quảng Tây tuy chưa bị chiếm lĩnh hoàn toàn nhưng những nơi tinh hoa đã sớm bị chiếm giữ.

Thậm chí quy hoạch phát triển của nhóm Bố chánh sử đều đã đưa tới trước mặt hoàng đế.

Với sức sản xuất lạc hậu trong cổ đại đương nhiên không thể nào lập ra kế hoạch tỉ mỉ, nó càng giống như quy hoạch cho phương hướng lâu xa. Thí dụ như khí hậu của phủ nào đó ra sao, thích hợp gieo trồng loại nào, quan phủ nên dốc sức mở rộng; lại thí dụ như phủ nào đó giao thông đường nước và đất liền tiện lợi, nên trọng điểm phát triển bến cảng mậu dịch.

Khoảng thời gian trước, Chu Mân Như đấu một mình đánh chiếm trấn An Định, trước khi xuất binh thì trấn này đã bị nhìn trúng.

Nơi đây là chỗ hai con sông giao nhau, vận chuyển đường bộ cũng tương đối tiện lợi, hơn nữa nhân khẩu đông đúc, đất đai thích hợp cho việc canh tác. Quan Bố chánh Quảng Tây thỉnh cầu thăng cấp thành huyện An Định. Đồng thời còn muốn di dân khai phát, không cần di chuyển quá nhiều: Ba nghìn di dân cộng thêm bách tính vốn ở đó là đủ để phát triển thành huyện thành nhỏ.

Triệu Hãn xem quy hoạch phát triển của hai tỉnh xong thì nhíu chặt chân mày, nói với nữ quan tùy thị Lý Hương Quân: "Triệu kiến chư vị danh y Kim Lăng, sáng ngày mai phải có mặt đông đủ.”

Bởi vì thấy Cống Nam gieo trồng yên diệp* mang đến nhiều tiền cho dân chúng địa phương, quan viên Tứ Xuyên, Quảng Tây định mở rộng gieo trồng yên diệp.

(*) Lá của cây thuốc lá.

Song song đó, bọn họ còn định mở rộng diện tích gieo trồng anh túc!

Ngô Lại Khả đã sáu mươi mốt tuổi, nửa đời trước không có gì đáng để kể. Ông từng đọc sách thánh hiền, y thuật hơi nổi tiếng, nhưng chỉ có thế, trong Đại Minh có nhiều nho y giống như ông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »