Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 288
Điều chỉnh nội chính (1)

❊ ❊ ❊

Nói thật, làm một phản tặc, Triệu Hãn khuếch trương địa bàn cũng đủ chậm rồi.

Hà Chí Nguyên của Cống Nam, đã có được Thụy Kiêm, ở hai huyện Đô Xương, tự xưng là “Nam Thiên Vương.”

Phản tặc ở phía tây không biết tên thật, chỉ biết là một người tên Điền Giáp khởi binh, hai tháng đã chiếm cứ được ba huyện Bình Hương, Vĩnh Tân, Nghi Xuân, tự xưng “Tảo Địa Vương.”

Ý nghĩa thật sự của cái tên “Tảo Địa Vương” chính là càn quét địa chủ.

Vị Tảo Địa Vương này chiếm cứ ba huyện, Triệu Hãn cũng chiếm cứ ba huyện, hắn cảm thấy có thể ngồi ngang hàng, nên phái tín sứ đến phủ Cát An muốn thành liên kết với Triệu Hãn cùng chống lại quan binh.

Mấy ngày sau, Triệu Hãn đã nhận được một phong thư, là Tảo Địa Vương tự mình viết.

Bỏ qua lỗi chính ta, thì nội dung thư là: “Vấn an với Triệu gia ca ca, ta là Tảo Địa Vương ở Bình Hương, từ sớm đã nghe nói đến đại danh của ca ca, muốn kết bái làm huynh đệ. Quan phủ vô đạo, hai huynh đệ ta nên hợp sức đánh quan binh. Sau này có được thiên hạ, một người làm Hoàng đế ở Bắc Kinh, một người làm Hoàng đế ở Nam Kinh. Chẳng phải là một chuyện rất đẹp sao?”

Phủ Tổng binh, hậu trạch.

Phí Như Lan vui mừng đi ra nghênh đón: “Bái kiến tứ thúc, ra mắt muội muội.”

“Ha ha, không cần đa lễ,” Phí Ánh Củng cười nói, “Vài năm không gặp, Lan Nhi đã trở thành Tổng binh phu nhân rồi.”

Phí Như Lan nói: “Chỉ là nội tử Tổng binh kia thôi.”

“Bái kiến Lan tỷ tỷ.” Phí Như Huệ ôm quyền nói.

Tuy là đường tỷ muội nhưng thật ra mới chỉ gặp một lần, Phí lão gia tử không chấp nhận Phí Như Huệ.

Phí Như Lan thấy nàng ăn mặc phong cách phụ nhân, nên hỏi: “Muội phu không tới sao?”

Phí Như Huệ trả lời: “Hắn có việc bận ở nhà.”

Bận chuyện gì?

Đương nhiên là quản lý ổ thổ phỉ.

Phí Ánh Củng thấy trong viện chỉ có một nha hoàn là Tích Nguyệt, Phí Như Lan còn phải giúp đỡ bưng trà rót nước, không khỏi nói: “Chỗ này của ngươi quá vắng vẻ, sao không nuôi thêm một ít nô bộc?”

Phí Như Lan cười đáp: “Ngoại tử đã bỏ nô rồi, thì nhà mình sao có thể vi phạm? Trong viện còn thuê sáu người làm thuê đấy, cũng không thiếu.”

“Thì ra là thế,” Phí Ánh Củng chỉ đơn thuần là tìm hiểu tin tức, chuyển chủ đề hỏi, “Có tin tức của đại ca không?”

Phí Như Lan nói: “Bây giờ phụ thân đang làm Đồng tri phủ Hồ Châu.”

Phí Ánh Củng cười nói: “Thăng quan cũng rất nhanh.”

Người một nhà ngồi uống trà nói chuyện phiếm, cho đến chạng vạng, cuối cùng Triệu Hãn cũng trở về, Phí Như Hạc và Phí Thuần cũng đến đây.

Gọi đồ ăn lên, Triệu Hãn nâng chén nói: “Ta kính tứ thúc một ly.”

“Dễ nói.” Phí Ánh Củng sảng khoái cười to.

Phí Như Hạc cũng nâng chén kính rượu nói: “Ta và Phí Thuần rời khỏi nhà, vốn dĩ muốn tìm tứ thúc, không ngờ được lại tìm thấy Hãn ca nhi, còn ngộ ra được một cục diện lớn.”

“Nếu ngươi tìm gặp ta, sợ rằng hôm nay còn đang làm thổ phỉ đấy.” Phí Ánh Củng cảm khái nói.

Triệu Hãn chỉ mỉm cười, cũng không chủ động nhắc tới, hắn đã đoán được Phí Ánh Củng tới đây làm gì.

Uống được một hồi, cuối cùng Phí Ánh Củng cũng không nhịn được: “Ai, ta vẫn luông không nghĩ đến tạo phản, thế mà đột nhiên cách vách lại xuất hiện một Tảo Địa Vương. Phía đông là ngươi, phía tây là Tảo Địa Vương, ta ở giữa rất khó chịu.”

Triệu Hãn cười nói: “Chỉ cần không đánh trận, sẽ không có ai nhìn chằm chằm địa bàn của tứ thúc.”

Địa bàn của Phí Ánh Củng, ở bên trong dãy núi liên miên, vừa nghiêng vừa nghèo đúng là chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng ở trên mặt quân sự lại rất quan trọng, một khi chiếm cứ trấn Thiên Hà, Triệu Hãn có thể thoải mái phòng bị địch ở phía tây. Nếu không phải Phí Ánh Củng chiếm cứ nơi đó thì Triệu Hãn đã sớm xuất binh chiếm lấy rồi, bởi vì ở đó vốn dĩ là địa bàn huyện Lư Lăng.

Tảo Địa Vương kia cũng rất thú vị, nếu như Triệu Hãn khuếch trương về phía bắc, địa bàn của Tảo Địa Vương sẽ hoàn toàn được Triệu Hãn bảo vệ. Quan binh chỉ có thể tiêu diệt Triệu Hãn, mới có thể chinh phạt Tảo Địa Vương, hoặc là Hồ Quảng phái binh đến đánh Tảo Địa Vương.

Thấy Triệu Hãn vẫn không mở lời, Phí Ánh Củng đành phải tự mình đề xuất: “Ta đến chỗ ngươi làm việc thì thế nào?”

“Được, hoan nghênh người tới.” Triệu Hãn cười nói.

“Có yêu cầu gì?” Phí Ánh Củng hỏi.

Triệu Hãn nói rõ ràng: “Thứ nhất, phải chia ruộng, trong đó có cả tứ thúc, mỗi người nhiều nhất được giữ lại hai mươi mẫu. Đương nhiên, bên chỗ tứ thúc nhiều núi, có thể giữ lại vài mẫu. Thứ hai, nếu tứ thúc muốn tòng quân thì phải giải tán quân đội của mình, sau khi giải tán thì nhập vào tử đệ binh đại đồng. Thứ ba, tứ thúc chỉ có thể làm tiếu quan, tạm thời quản lý hơn 90 người, hơn nữa không thể đóng quân ở trấn Thiên Hà.”

Tuy Phí Ánh Củng đã có dự đoán từ trước, nhưng vẫn không nhịn được có chút phẫn uất.

Hắn là dẫn theo địa bàn và quân đội đến đầu nhập vào Triệu hãn, thế mà Triệu Hãn lại muốn nuốt chửng hắn.

Cái này thì thôi đi, cho một quân chức cấp cao cũng được, nhưng ai ngờ thế mà lại chỉ cho hắn làm tiêu quan, binh lính dưới trướng ngay cả 100 người cũng không tới.

Triệu Hãn giải thích: “Làm việc dưới trướng của ta, chỉ có hai loại tình huống. Một là, làm từ tầng dưới làm lên, hai là tự mình khai sáng cục diện. Ví dụ như Cổ Kiếm Sơn, vừa tới đã làm thống lĩnh thủy quân, bởi vì thủ hạ của ta không có thủy quân, toàn bộ đều dựa vào hắn xây dựng huấn luyện. Còn có Điền Hữu Niên, vừa tới đã là chủ sự sở binh khí, sở binh khí cũng do hắn thành lập. Cho dù là Lý Bang Hoa, đầu tiên cũng là thành lập cửa hàng lương, làm ra chiến tích nên mới được thăng chức.”

“Được, ta làm tiêu quan.” Phí Ánh Củng bất đắc dĩ đồng ý, hắn tin dựa vào tài năng của mình, hơn nữa còn có quan hệ của Phí gia, đánh mất trận là có thể thăng lên.

Triệu Hãn cười to nói: “Hoan nghênh tứ thúc gia nhập, đến đây, mọi người uống hết chén này!”

Mọi người nâng chén uống sảng khoái.

Triệu Hãn lại nói với Phí Như Huệ: “Nếu tỷ tỷ tình nguyện làm việc thì có thể gia nhập đoàn tuyên giáo, ở chỗ của ta nữ nhân cũng có thể có chức vị.”

“Được vậy thì tốt.” Phí Như Huệ vui mừng nói.

Sau khi nói chuyện một hồi, đột nhiên Phí Như Lan nói: “Tuổi của Như Hà cũng không nhỏ nữa, ta cân nhắc một năm, cũng xem như đã tìm được người thích hợp.”

“Người ở đâu?” Triệu Hãn hỏi.

Phí Như Lan nói: “Cháu gái của cử nhân Viên Duẫn Long huyện An Phúc.”

Triệu Hãn không tỏ thái độ gì, chỉ tiếp tục hỏi: “Tình hình của Viên gia thế nào?”

Hiển nhiên là Phí Như Lan đã chuẩn bị đầy đủ: “An Phúc Viên thị là chi nhánh của Nghi Xuân Viên thị, thủy tổ là Hán tư đồ Viên An (gia gia của gia gia Viên Thiệu). Tuy An Phúc Viên thị xuất thân đại tộc, nhưng một nhánh này đã sớm suy sụp, từ khi Đại Minh khai quốc đến nay đều không có tiến sĩ. Một nhà cử nhân Viên Duẫn Long tổng cộng có hơn ba trăm mẫu đất, nhưng tộc nhân cũng rất nhiều, mỗi người giữ lại hai mươi mẫu cũng không đủ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »