Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 338
Nhiều người quen (2)

❊ ❊ ❊

“Bày trận! Bày trận!”

Trương Ứng Cáo vung cờ lệnh, rồi lại thổi quân hào, nhưng chỉ có mấy trăm quan binh là còn có thể giữ được bình tĩnh bày trận, những người khác đều chạy về phía đông.

Chạy không được bao xa, đã thấy phía đông cũng có phản tặc, Phí Như Hạc dẫn đầu một nghìn chính binh bày trận.

Bọn họ muốn chạy về phía nam, thì Lý Hiển Quý đã dẫn binh đuổi theo.

Bao vây ba mặc bắc, đông, nam, phía tây là nước sông.

Về phần Thái Bang Tuấn ở bờ tây sông Ô, Cổ Kiếm Sơn đang chèo thuyền nhỏ đuổi theo, mấy trăm thủy binh lên bờ, cũng đủ giải quyết hơn một nghìn quan binh đã sợ đến hồn phi phách tán.

Lúc này, Phí Như Hạc rất uy vũ, bên trong mặc khóa tử giáp, bên ngoài mặc miên giáp được khảm sắt miếng, cuối cùng cũng có một tạo hình của tướng quân.

Nhất thời, binh lính đến từ Duyên Sơn không thể nhận ra được đây là Phí thiếu gia.

Trương Ứng Cáo cuống quýt thổi quân hào, đồng thời hô to: “Phản tặc ít người, mau mau bố trận!”

Còn bày trận cái gì, quan binh bị ba mặt vây kín, trực tiếp lựa chọn chạy ra bốn phía để cho Phí Như Hạc không dễ đuổi.

“Lý Mậu Phương, ngươi hại ta rồi!”

Nhìn thấy quan binh dưới trướng hoàn toàn sụp đổ, Trương Ứng Cáo nói với mấy trăm binh lính còn có thể bày trận: “Sau khi ta chết, các ngươi đầu hàng đi. Dẫn các ngươi từ phủ Quảng Tín đến nhưng lại không thể dẫn các ngươi trở về, là ta có lỗi với mọi người.”

Mấy trăm binh lính này là nhóm quân đội đầu tiên khi Trương Ứng Cáo huấn luyện ở trấn Nga Hồ, lúc ấy Mật Mật giáo chủ Trương Phổ Vi đã chiếm cứ trấn Thượng Lô ở cách vách trấn Nga Hồ.

Hơn nữa, trước khi Trương Ứng Cáo luyện binh, thái giám Vương Hành cũng từng huấn luyện binh lính Nga Hồ.

Tuy là hương dũng, nhưng tính toán đầy đủ thì đã thao luyện hơn hai năm, nhiều lần ở trấn Thượng Lô, huyện thành Duyên Sơn, huyện Nam Phong đánh bại phản tặc.

Quan binh còn lại, đều là một đường cướp bóc mà đến, chỉ có mấy trăm binh lính Nga Hồ này, Trương Ứng Cáo còn có thể miễn cưỡng kiềm chế, không tạo nhiều ác nghiệp lắm với bách tính ven đường.

Nhìn thấy Trương Ứng Cáo rút kiếm tự vẫn, tất cả binh lính Nga Hồ đều choáng váng.

Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi rồi lần lượt buông binh khí đầu hàng.

Đây đúng là đưa tiền tài từ ngàn dặm đến, xuất binh từ Duyên Sơn đi Phủ Châu tiêu diệt tặc, rồi lại từ Phủ Châu chạy đến đây, đi hơn phân nửa Giang Tây, sau đó vừa mới trực tiếp đánh thì đã sụp đổ rồi.

Triệu Hãn sợ bị quan binh ba mặt giáp công, nhưng tình thế biến hóa rất nhanh khiến cho hắn không biết nên có vẻ mặt gì.

Địch ở phía bắc, Dương Gia Mô dẫn theo mấy trăm gia đinh đi cướp bóc, mơ mơ hồ hồ chôn vùi quan binh tinh nhuệ.

Địch ở phía đông, trèo đèo lội suối mà đến, rồi tất cả đều tự chui đầu vào lưới.

Hành động nhanh chóng của quan phủ khiến Triệu Hãn hoàn toàn không hiểu, cảm thấy mình đang đối mặt với một đám thần kinh.

Những năm cuối của vương triều, loại hành động như thế này rất nhiều.

Nổi tiếng nhất khi đó thuộc về trận chiến Công Dương, mấy chục quan binh bao vây thành Côn Dương, tầng tầng lớp lớp bao vây hơn mười tầng. Quân thủ thành đều bị dọa đến tiểu ra quần, đau khổ cầu xin đầu hàng, chủ soái quan binh lại không chấp nhận, nhất định phải mạnh mẽ tấn công, làm cho quân thủ thành chỉ có thể thể liều mạng giữ thành.

Sau đó, Lưu Tú, đứa con đươc trời chọn, dẫn theo mấy nghìn viện binh tới. Bốn mươi hai vạn quan binh, mỗi lần chỉ phái ra mấy nghìn người tiếp chiến, lần nào cũng bị Lưu Tú đánh bại.

Khi Lưu Tú dẫn theo ba nghìn quân cảm tử, xông thẳng đến đại doanh của quan binh, bốn mươi hai vạn quan binh hoàn toàn sụp đổ…

Chuyện này giống chuyện huyền huyễn nhất.

Nhìn thấy hội binh chạy loạn khắp nơi, Phí Như Hạc cũng để cho binh lính tản ra, bắt đầu từ Thập trưởng dẫn đội tiến hành bắt giữ.

Phí Như Hạc tự mình dẫn năm trăm chính binh, đi đến bờ sông tiếp nhận binh lính đầu hàng.

Mà phía Cổ Kiếm Sơn, cũng bỏ thuyền lên bờ, đuổi giết binh Phủ Châu của Thái Bang Tuấn. Chạy trốn cũng vất vả, đuổi cũng vất vả, bởi vì khắp nơi đều là rừng núi đọng tuyết.

“Người tự sát vừa rồi là chủ soái?” Phí Như Hạc đi lên hỏi.

Một binh lính Nga Hồ ôm quyền nói: “Ngươi tự sát là Tuần Phủ Quảng Tín Trương… Như Hạc?”

“Như Thông?” Phí Như Hạc trợn mắt há mồm.

Người trước mắt này, cũng coi như là tộc huynh của Phí Như Hạc, hơn nữa còn là tộc huynh quan hệ rất gần. Cháu của đường đệ của tằng tổ Phí Như Hạc là một tiểu địa chủ không thi đỗ được tú tái, bây giờ làm quân quan trong hương dũng.

Phí Như Thông cả kinh đến nói năng lộn xộn, chỉ vào Phí Như Hạc nói: “Ngươi… ngươi ngươi ngươi, sao ngươi lại làm đại quân của phản tặc?”

Phí Như Hạc cười khổ nói: “Huynh trưởng, xem ra không thể thả ngươi trở về rồi.”

“Phí thiếu gia, ta là Lô Nguyên!”

“Phí thiếu gia, ta là Trần Vĩnh Thuận.”

“Phí thiếu gia…”

Vẻ mặt Phí Như Hạc cực kỳ phấn khích: “Nhiều người quen quá.”

Dương Gia Mô vừa phải chịu đói, vừa phải chịu rét, lại vừa ốm, mấy ngày nay chỉ uống một chút cháo, lúc này đã gầy yếu đến mức hai má hóp vào.

Sau khi tỉnh lại, hắn hi vọng được gặp mặt bái tạ ân công, nhưng thật ra là muốn làm rõ tình hình.

Rất nhanh, nhóm ân công của hắn đã đi vào khoang thuyền, số lượng có hơi nhiều.

Hơn nữa đều ăn mặc kiểu sĩ tử!

Cử nhân huyện Phong Thành Cam Đại Thụ, cử nhân huyện Phong Thành Viên Bỉnh Côn, cử nhân phủ Nam Xương Dụ Sĩ Khâm, tú tài phủ Nam Xương Đồ Đình Doanh, tú tài huyện Phong Thành Viên Mậu Linh, tú tài huyện Phong Thành Cam Đường Thục, tú tài huyện Phong Thành Đồ Chí…

“Dương Tổng trấn, nửa tháng không gặp, sao ngươi lại tiều tụy đến thế này?” Vẻ mặt Dụ Sĩ Khâm kinh ngạc.

Viên Bỉnh Côn nói: “Dương Tổng trấn hết sức hết lòng, làm việc đến kiệt sức, đúng là khiến cho người ta thổn thức.”

Đồ Chí nói: “Chỗ Lư Lăng Triệu tiên sinh, nghe nói có danh y nổi tiếng, đưa Dương Tổng trấn đến đó chữa bệnh, nhất định có thể hết bệnh.”

“Ha ha ha ha!”

Chúng sĩ tử không ngừng cười to.

Nhất thời Dương Gia Mô mới giật mình tỉnh lại, hoảng sợ la lên: “Các ngươi… Thế mà các ngươi lại kết bè kết đảng theo tặc!”

Viên Bỉnh Côn thở dài nói: “Nếu có thể giữ gia đình bảo vệ quốc gia, ai muốn theo tặc? Năm trước, Viên gia ta giúp đỡ Tuần phủ chiêu mộ hơn ba trăm binh lính, rồi lại cho lương tiền giúp đỡ, chỉ cầu có thể sớm ngày tiêu diệt được cường đạo. Nhưng Lý Mậu Phương đã làm gì? Dung túng binh lính vơ vét tài sản, cướp bóc bách tính, rõ ràng là đánh trận ở phủ Lâm Giang, thế mà lại vơ vét tài sản đến tận bên trong huyện Phong Thành!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »