Thương nhân biển Phúc Kiến vì kiếm lợi nhuận lớn hơn nữa mà tìm mọi cách đi Philippines, thậm chí dùng thuyền càng nhỏ và nhanh hơn vận chuyển qua Kim Môn.
Bọn họ sẵn sàng chịu rủi ro thuyền bị hủy người chết như vậy, thì còn có chuyện gì mà họ không dám? Nằm mơ cũng khao khát Trung Quốc thật sự khống chế Philippines!
Vương thành Brunei.
Sứ thần Trung Quốc Trịnh Quốc Trung tuyên đọc chiếu thư sắc phong, Sultan nước Brunei sửa thành vương quốc Bột Nê, Sultan Jabbar bị ban cho cái tên Hoàng Niệm Tổ, sau này mỗi một đời quốc vương đều nhất định phải có tên Hán.
Lão Sultan Jabbar quỳ rạp dưới đất, thành tâm nhận sắc phong của vua Trung Quốc, lớn tuổi như vậy mà còn vất vả đến thế.
Tiếp đó phái ra mười hai chiến hạm, năm trăm binh sĩ đi theo quân đội Trung Quốc đánh giặc.
Đội tàu đặc phái viên Trung Quốc mang theo chiến hạm nước Brunei lại chạy đến nước Sulu kế bên, vẫn muốn cứng rắn sắc phong quốc vương Sulu.
Một dân tộc Hồi Trung Quốc được chọn đại, bị sứ thần Trịnh Quốc Trung dẫn đi vương thành Sulu nhận người thân.
Tổ tông của quốc vương Brunei chôn ở Nam Kinh, tổ tông của quốc vương Sulu thì chôn ở Đức Châu Sơn Đông.
Lúc ấy là cả nhà cùng đi, đến Bắc Kinh triều bái Chu Lệ. Trên đường về, quốc vương chết ở Đức Châu, con trai cả quay về Sulu kế thừa ngai vua, hoàng hậu, con trai thứ hai, thứ ba và tùy tùng đều ở lại Sơn Đông. Nhiều dân tộc Hồi ở Sơn Đông đều là con cháu của bọn họ.
Đối mặt thân thích Trung Quốc đột nhiên chui ra, Sultan Sulu tỏ vẻ không nói nên lời.
Nước Sulu cũng bị Tây Ban Nha ức hiếp đến tội nghiệp, bọn họ từng xuất binh chống cự, kết quả là lãnh thổ bị đánh cho càng lúc càng ít. Hơn nữa nhiều lúc giáo đồ của nước Sulu bị người thực dân Tây Ban Nha sát hại.
Nói thế này, trừ đảo Luzon ra, phương hướng khuếch trương chính của Tây Ban Nha ở Philippines là cướp lấy đảo biển từ tay nước Sulu!
Lãnh thổ của nước Sulu đã bị Tây Ban Nha ăn mất một phần ba!
Tuy tầng dưới chót và nhân dân vẫn đang phản kháng, nhưng quý tộc của nước Sulu cơ bản lựa chọn nằm thẳng.
Hiện tại sứ thần Trung Quốc mang theo “Thân thích của hoàng tộc” đến, cứng rắn đòi sắc phong quốc vương Sulu, còn bảo không cho nằm thẳng nữa, mau bật dậy đi theo Trung Quốc cùng phản kháng.
Sultan Sulu thật sự bị đánh sợ, giả câm giả điếc, cung kính chiêu đãi đặc phái viên Trung Quốc, nhưng không chịu nhận sắc phong, càng không muốn đi theo Trung Quốc tấn công Tây Ban Nha.
Thật ra đổi Sultan mới là xong.
Trong lịch sử, một vị Sultan Sulu khác thậm chí chủ động liên hệ Mãn Thanh, thỉnh cầu hoàng đế Mãn Thanh sắc phong, muốn mượn tay Mãn Thanh xuất binh chống cự Tây Ban Nha tằm ăn.
Được chiêu đãi ăn uống vài ngày thì Trịnh Quốc Trung đột nhiên không ngồi yên nữa, bỏ lại một câu nói liền rời đi: “Không muốn quy thuận thì là kẻ địch, chờ bị hoàng đế Đại Đồng và Hà Lan cùng nhau vây công đi!”
Ầm ầm ầm!
Đoàn tàu chiến của Trung Quốc và đoàn tàu chiến của Brunei sau khi rời cảng thì bắn pháo về phía vương thành Sulu.
Chỉ là bắn tượng trưng, bắn mấy phát liền đi.
Sultan Sulu cực kỳ kinh hoàng, phái thuyền nhanh đuổi theo đội tàu Trung Quốc, đứng trên thuyền áp sát vào thuyền đối phương, hét to: “Vua của ta nguyện ý quy thuận, vua của ta nguyện ý quy thuận!”
Trung Quốc xúi giục dân địa phương Bắc Bộ Luzon, hai nước Brunei, Sulu, Hà Lan thì mang theo dân địa phương vây công đảo Cebu. Sau hàng loạt thao tác, người Tây Ban Nha bị bao vây, vị Tổng đốc kia vô lực phản kháng, thậm chí không dám tùy tiện phái ra đoàn tàu chiến.
Một bộ lịch sử thực dân là một bộ lịch sử chiến tranh.
Tây Ban Nha chiếm cứ Manila, Hà Lan chiếm cứ Batavia, tất cả đều là đánh chiếm từ từ.
Từ năm đầu Vạn Lịch đến lúc Sùng Trinh đăng cơ, không chỉ có dân bắc Bộ trên đảo Luzon vùng lên phản kháng, đám dân địa phương quần đảo phía Nam Philippines cũng đang hừng hực khí thế bùng nổ khởi nghĩa. Người Hoa Philippines gần như tham dự toàn quá trình, bởi vì bọn họ phải nộp thuế nhiều hơn dân địa phương rất nhiều.
Mỗi lần đối mặt khởi nghĩa, nếu quy mô quá lớn thì Tây Ban Nha áp dụng phương pháp là rúc vào Manila phòng thủ.
Cố gắng câu giờ, đến chừng nào mà người khởi nghĩa mâu thuẫn nội bộ, Tây Ban Nha còn chủ động phái sứ giả đi đâm thọc. Dù sao nguồn gốc quân khởi nghĩa lộn xộn, nếu tìm được cơ hội thì chắc chắn sẽ xuất hiện kẻ phản bội. Thậm chí, lãnh tụ quân khởi nghĩa trực tiếp phản chiến, bởi vì có một đám lãnh tụ.
Chờ quân khởi nghĩa nội chiến hoặc là rút quân, Tây Ban Nha thừa dịp phát động phản công, đẫm máu trấn áp đồ sát dân chúng khởi nghĩa.
Lần này cũng giống như vậy, Tổng đốc Philippines án binh bất động, thậm chí thu về đoàn tàu chiến, quyết tâm tử thủ thành Manila.
“Đại soái, người Hà Lan gửi thư đến!”
Vương Huy mang binh thuận lợi công chiếm thành Lingayen, Trịnh Chi Long dẫn dắt hải quân cũng dời nơi đóng quân tới đây, biến nơi này làm một căn cứ quân sự.
Phúc Châu, Chư La ( Đài Loan ), Lingayen (Luzon), ba trung tâm hậu cần nối liền một đường, nhiều thương nhân biển vận chuyển vật tư, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc vây thành lâu dài.
Thành Lingayen trước kia là vương thành của tiểu bang, sớm bỏ hoang hơn một trăm năm, về sau lại biến thành tòa thành trấn người Hoa, hai lần bị Philippines đồ sát sạch.
Trịnh Chi Long mở thư ra, là quan chỉ huy của Hà Lan, Peter gửi đến.
“Như thế nào?” Vương Huy hỏi.